Ngay lúc Tô Minh còn đang hơi ngơ ngác thì âm báo của hệ thống đột nhiên vang lên. Rõ ràng là có nhiệm vụ mới.
Dạo này tần suất giao nhiệm vụ của hệ thống ngày càng thưa, thời gian giãn cách cũng khá dài, nên việc đột ngột có nhiệm vụ lúc này thật sự khiến Tô Minh không ngờ tới.
【Chúc mừng Ký chủ đã kích hoạt thành công nhiệm vụ ngẫu nhiên: Giúp huynh đệ ra mặt】
Tên nhiệm vụ: Giúp huynh đệ ra mặt
Yêu cầu nhiệm vụ: Giang Trục Lưu và anh em tốt của Ký chủ là Giang Tiểu Quân sắp xảy ra xung đột. Mời Ký chủ ra tay giúp đỡ anh em của mình, vả mặt Giang Trục Lưu thành công.
Thời gian nhiệm vụ: Một giờ
Độ khó nhiệm vụ: Ba sao rưỡi ★★★☆
Phần thưởng nhiệm vụ: 30 điểm tích lũy
Tô Minh xem xong yêu cầu nhiệm vụ thì hiểu ngay. Nói dài dòng thế chứ chẳng phải là muốn mình đi vả mặt tên Giang Trục Lưu kia sao.
Tuy không rõ tại sao Giang Tiểu Quân và Giang Trục Lưu lại quen biết nhau, nhưng nếu gã này dám bắt nạt Giang Tiểu Quân thì Tô Minh cũng sẽ không khách sáo.
Dù sao thì cái trò vả mặt Giang Trục Lưu này, Tô Minh cũng chẳng phải làm lần đầu, quá là quen tay rồi.
"Tại sao tôi lại không thể ở đây?"
Giang Trục Lưu lúc này vẫn giữ nụ cười trên môi, hỏi ngược lại Giang Tiểu Quân một câu rồi nói tiếp: "Ngược lại là cậu, sao lại ở đây? Cậu mua nổi ngọc phỉ thúy ở đây à?"
Mỉa mai, một sự mỉa mai không hề che đậy. Rõ ràng Giang Trục Lưu đang coi thường Giang Tiểu Quân.
Thậm chí, không ít người có mặt lúc này đều dùng ánh mắt khác thường nhìn Giang Tiểu Quân, thầm nghĩ cậu trai này là ai mà lại có xích mích với Giang Trục Lưu, nếu không thì sao anh ta lại công khai mỉa mai cậu như vậy.
Phải biết rằng, hình tượng mà Giang Trục Lưu xây dựng trước công chúng luôn rất hoàn hảo, dường như không thể tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào trong từng lời nói, cử chỉ. Đó đều là kết quả mà anh ta đã cố tình tạo dựng.
Những người không biết bộ mặt thật của Giang Trục Lưu sẽ khó mà tưởng tượng được anh ta lại có thể cay nghiệt mỉa mai một người như thế.
"Anh quản người ta có mua nổi hay không làm gì, tiệm trang sức này là của anh mở chắc?" Tô Minh lúc này đã bước tới, rõ ràng là đã ngứa tai với những lời của Giang Trục Lưu.
"Tô Minh!"
Giang Tiểu Quân quay đầu lại, vừa thấy là Tô Minh thì biết ngay cậu bạn định đứng ra bênh vực mình, nhưng trên mặt Giang Tiểu Quân lại chẳng có chút vui vẻ nào.
Chỉ thấy Giang Tiểu Quân còn đặc biệt nháy mắt ra hiệu với Tô Minh, ý bảo cậu đừng xía vào. Giang Tiểu Quân tưởng Tô Minh không biết thân phận của Giang Trục Lưu, sợ anh ta sẽ gây phiền phức cho cậu.
Nào ngờ Tô Minh đã từng tiếp xúc với Giang Trục Lưu, thậm chí còn chơi cho gã một vố đến mức không thể hó hé gì.
"Là cậu?"
Vốn dĩ trên mặt Giang Trục Lưu vẫn đang treo nụ cười tiêu chuẩn, mang lại cảm giác ấm áp như nam thần, nhưng vừa nhìn thấy Tô Minh, sắc mặt hắn liền tối sầm lại. Đây cũng là lần đầu tiên mọi người ở đây thấy vẻ mặt của người tình trong mộng của công chúng có gì đó không đúng.
"Ơ..."
Nhất thời, vẻ mặt của mọi người trở nên kỳ quái, rõ ràng biểu hiện của Giang Trục Lưu nằm ngoài dự đoán của họ, không hiểu tại sao Giang Trục Lưu lại quen biết Tô Minh.
Giang Trục Lưu cố nén cảm xúc rồi nói: "Nhóc con, tôi đang nói chuyện với người khác, liên quan gì đến cậu? Đừng có ở đây mà lắm chuyện!"
Thấy Tô Minh, Giang Trục Lưu liền hận đến nghiến răng, nhưng trớ trêu là hiện tại hắn chẳng có cách nào tốt để đối phó với cậu. Rõ ràng Giang Trục Lưu cũng nhận ra, muốn trị được tên nhóc này không thể vội vàng được.
"Sao lại không liên quan đến tôi?"
Tô Minh chỉ vào Giang Tiểu Quân bên cạnh, nói thẳng: "Anh bắt nạt anh em của tôi, chẳng lẽ tôi không được lên tiếng à?"
Nghe câu này, Giang Tiểu Quân đứng bên cạnh bỗng thấy sống mũi cay cay. Trong lúc thế này mà Tô Minh không hề do dự, lập tức đứng ra bênh vực cậu, khiến Giang Tiểu Quân vô cùng cảm động. Tình anh em bao năm đã được thể hiện một cách hoàn hảo.
"Anh em?"
Trên mặt Giang Trục Lưu lộ rõ vẻ chế nhạo, dường như cực kỳ khinh thường hai từ "anh em" thốt ra từ miệng Tô Minh, hắn nói thẳng: "Cứ như mấy thằng du côn đầu đường xó chợ, còn bày đặt anh với chả em, đúng là nực cười."
"Nhưng tôi cũng hiểu mà, hai cái thứ như các người tụ tập với nhau thì cũng chẳng có gì lạ. Đúng là cá mè một lứa!" Giang Trục Lưu không chỉ mắng Giang Tiểu Quân mà còn lôi cả Tô Minh vào, một câu chửi cả hai người.
Tô Minh tức điên lên, cậu ghét nhất là cái loại ngụy quân tử này. Nếu đã muốn làm màu, Tô Minh sẵn sàng chiều tới bến.
Chưa đợi Tô Minh mở miệng bật lại, Giang Trục Lưu đã như cái loa phường không thể ngắt, nói tiếp: "Ông chủ Long, có thể nhờ anh một việc được không?"
Ông chủ Long Phi vốn đang xem Giang Trục Lưu và Tô Minh khẩu chiến, nhất thời chưa hiểu rõ tình hình, nghe Giang Trục Lưu gọi mình thì vô thức đáp: "Sao vậy Giang thiếu?"
"Phiền anh đuổi hai người này ra ngoài giúp tôi, bọn họ ở đây làm tôi mất hứng." Giang Trục Lưu chỉ vào Tô Minh và Giang Tiểu Quân, nói với Long Phi.
Bá đạo, thật sự quá bá đạo! Câu nói này của Giang Trục Lưu khiến không ít cô em fan girl nghe mà mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch.
Với tâm cơ và sự tính toán của mình, bình thường Giang Trục Lưu rất ít khi dùng những thủ đoạn rẻ tiền như vậy để đối phó với người khác. Nhưng không hiểu sao mỗi lần nhìn thấy Tô Minh, hắn lại không thể kiềm chế được bản thân.
Khi con người bị cơn ghen tức chi phối, cảm xúc sẽ ảnh hưởng nhất định đến tư duy. Giang Trục Lưu chỉ muốn vả mặt, hắn muốn vả mặt Tô Minh ngay lập tức.
Nhóc con, không phải mày thích vênh váo, làm màu trước mặt tao sao? Được thôi, tao sẽ cho người đuổi thẳng cổ mày ra ngoài, xem mày còn ra vẻ được không, mất mặt ê chề cho mà xem.
Giang Trục Lưu lại bồi thêm một câu với Long Phi: "Hai người này căn bản không mua nổi ngọc phỉ thúy đâu."
Câu này càng làm rõ ý tứ hơn. Giang Trục Lưu nhấn mạnh rằng Tô Minh và Giang Tiểu Quân không có khả năng mua ngọc, còn hắn hôm nay đến đây chính là vì ngọc phỉ thúy, bất kỳ món nào hắn cũng có thể dễ dàng mua được.
Thêm vào đó, với thân phận và danh tiếng của hắn ở thành Ninh, Giang Trục Lưu tin chắc rằng Long Phi sẽ ngoan ngoãn nghe lời, đuổi hai người Tô Minh và Giang Tiểu Quân ra ngoài.
Thế nhưng, Long Phi lúc này lại hoàn toàn đứng hình. Ông không ngờ Tô Minh và Giang Trục Lưu lại làm ầm lên như vậy. Giang Trục Lưu bảo ông đuổi Tô Minh và Giang Tiểu Quân ra ngoài, đây đúng là một tình huống cực kỳ khó xử đối với Long Phi.
Long Phi có cảm giác muốn khóc không ra nước mắt, trong lòng khó xử vô cùng, không nhịn được mà thầm than: "Thần tiên các người đánh nhau, lôi người phàm tôi vào làm gì? Thế này thì phải làm sao đây?"