Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 51: CHƯƠNG 51: ĐÁNH NGƯƠI CHỈ CẦN MỘT TAY

Nghe thấy giọng của Tô Minh, Thẩm Mộc Khả mừng ra mặt. Lại là Tô Minh xuất hiện rồi! Lần trước lúc bị Tống Triết làm phiền, cũng chính anh đã kịp thời ra tay giải vây cho cô.

Nhưng khi nghe cuộc đối thoại giữa Hào Ca và Tô Minh, Thẩm Mộc Khả không khỏi ngẩn người, thầm nghĩ chẳng lẽ hai người họ quen nhau?

Thế nhưng ngay sau đó, Hào Ca chỉ thẳng vào mặt Tô Minh, gằn giọng: "Lão tử cuối cùng cũng tìm được mày rồi, mẹ kiếp, xem lần này mày chạy đi đâu!"

"Hào Ca, thằng nhãi này chọc giận anh thế nào vậy?" Mấy tên côn đồ phía sau Hào Ca lập tức vây lấy Tô Minh rồi hỏi.

Trong đầu Hào Ca bất giác hiện lên cảnh tượng bị Tô Minh và lão già bỉ ổi kia hùa nhau úp nguyên cái bánh rán vào mặt. Vụ đó đúng là làm Hào Ca sôi máu, cái mặt vốn đã không đẹp trai lại còn sưng vù mấy ngày liền.

Kể từ đó, Hào Ca bị ám ảnh tâm lý với món bánh rán, thề cả đời này không bao giờ ăn nữa, vì cứ nhìn thấy nó là hắn lại thấy mặt mình đau rát.

Hào Ca đã tìm Tô Minh và lão già khốn nạn kia mấy ngày trời mà không có chút manh mối nào nên đành bỏ cuộc. Ai ngờ hôm nay đi thu tiền bảo kê lại có thu hoạch bất ngờ thế này.

"Hồi trước thằng nhãi này cùng một lão già bỉ ổi sờ mông bạn gái tao!" Hào Ca trông thấy Tô Minh là rõ ràng tức điên lên.

"Mày nói bậy!"

Tô Minh nổi nóng ngay, chửi lại: "Rõ ràng là lão già kia sờ, bạn gái mày vừa sứt mẻ vừa xấu xí như thế, tao đây không có hứng thú nhé!"

"Thằng ranh con, mày cứ đợi đấy cho tao, lát nữa thu xong tiền bảo kê tao sẽ xử lý mày!" Hào Ca hôm nay quyết không tha cho Tô Minh, nhưng phải giải quyết xong chuyện của Thẩm Mộc Khả trước đã.

"Thật ra tao cũng biết một người phụ nữ như mày quanh năm bán hàng ở đây không dễ dàng gì..." Hào Ca đổi giọng, cười nham nhở: "Vừa hay tao đây cũng có ý với con gái mày, hay là để nó đi 'vui vẻ' với tao một bữa đi, sau này khỏi phải đóng tiền bảo kê nữa."

"Mày đừng có mơ!"

Lưu Quế Lan như một con hổ cái đang bảo vệ con mình, lớn tiếng quát Hào Ca. Cùng lúc đó, bà đã lặng lẽ cầm lấy cây kéo trên sạp hàng.

Nếu lát nữa đám côn đồ này dám manh động, Lưu Quế Lan sẽ liều mạng với chúng.

"Này, mấy người các người có phải muốn chết không?" Lúc này Tô Minh đã hiểu đám lưu manh này muốn làm gì, quả nhiên là có ý đồ với Thẩm Mộc Khả, may mà mình đến kịp lúc.

"Mẹ kiếp!"

Hào Ca lập tức khó chịu, thầm nghĩ thằng nhóc này có phải sinh ra đã mang thuộc tính tìm chết không, mình còn chưa tìm nó gây sự mà nó đã tự xen vào việc của người khác rồi.

"Lão tử đang tâm sự tình cảm với người đẹp ở đây, liên quan quái gì đến mày, cút sang một bên đợi đấy, xem bọn tao xử lý mày thế nào." Hào Ca hung hăng nói với Tô Minh.

Nhưng Tô Minh chẳng hề sợ hãi. Mấy tên côn đồ thùng rỗng kêu to kiểu này hai ngày nay cậu đã gặp nhiều rồi, chẳng có gì phải sợ.

Tô Minh chỉ vào Thẩm Mộc Khả, lười nói nhiều, tuyên bố thẳng: "Mày dám động vào cô ấy thử xem."

Chẳng hiểu vì sao, khi nghe những lời này của Tô Minh, Thẩm Mộc Khả bỗng cảm thấy lòng mình tràn ngập cảm giác an toàn.

"Ối chà!"

Hào Ca bị Tô Minh chọc cho tức cười, mẹ nó chứ, thằng nhãi này còn dám uy hiếp hắn. Mày có một mình mà cũng đòi lên trời à?

"Mày ngứa da thật rồi phải không, nói một tiếng tao giúp mày gãi cho!" Hào Ca lập tức thay đổi ý định, chuẩn bị giải quyết tên phiền phức Tô Minh này trước.

"Tiểu Khả, cậu thanh niên đó là ai vậy?" Lưu Quế Lan ngơ ngác nhìn Tô Minh thu hút hết mọi sự thù hận về phía mình.

Thẩm Mộc Khả lí nhí đáp: "Đó là bạn học của con ạ."

"Mau kéo nó đi đi, cứ thế này nó bị đánh thật đấy, bên kia có tới ba bốn người lận!" Lưu Quế Lan sốt ruột nói.

Thấy Lưu Quế Lan và Thẩm Mộc Khả định đi tới, Tô Minh lập tức giơ tay ngăn hai người lại, nói với Thẩm Mộc Khả: "Đừng qua đây, một mình tôi giải quyết được."

Hào Ca bị Tô Minh chọc cho tức cười. Thằng nhãi này đúng là biết làm màu thật, sắp chết đến nơi rồi mà còn không quên ra vẻ cool ngầu trước mặt gái đẹp.

"Bên chỗ Lưu Quế Lan có chuyện gì vậy, sao Hào Ca và đám côn đồ lại ở đó?"

"Còn sao nữa, chắc chắn là thấy họ dễ bắt nạt nên kiếm chuyện thôi."

"Thằng nhóc kia là ai mà dám đứng ra bênh vực mẹ con Lưu Quế Lan vậy?"

"Thằng này chắc đầu óc có vấn đề rồi, đám côn đồ đó ra tay không biết nặng nhẹ đâu, lát nữa chắc ít nhất cũng bị đánh cho gần chết."

Cảnh tượng ồn ào bên này đã thu hút rất nhiều người trong chợ đến xem, phần lớn đều mang tâm lý hả hê trên nỗi đau của người khác, may mà người xui xẻo không phải là mình.

"Nhóc con, tao cho mày một cơ hội, quỳ xuống nhận sai với tao, sau đó chui qua háng tao, biết đâu tao tha cho mày." Hào Ca cố tình sỉ nhục Tô Minh.

Tô Minh cũng chẳng hiểu hắn lấy dũng khí từ đâu ra, thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt nhìn thẳng, buông một câu gọn lỏn: "Bớt nói nhảm đi, muốn đánh thì nhào vô. Đánh mày, tao chỉ cần một tay."

"Ha ha!"

Hào Ca phá lên cười. Thằng nhóc này chém gió cũng giỏi thật, cái bộ dạng thư sinh của nó mà cũng dám nói một tay đánh bại mình, e là lính giải ngũ cũng không dám mạnh miệng như vậy.

Thế là Hào Ca nảy ra ý định trêu đùa Tô Minh một chút, vừa cười vừa nói: "Nhóc con, tao đứng yên ở đây, mày dùng một tay tới đánh tao thử xem."

Hào Ca nhìn bộ dạng thư sinh của Tô Minh, đoán chắc tám phần là học sinh, có lẽ chưa từng đánh nhau bao giờ, nói gì đến chuyện một tay hạ gục mình.

Vì vậy Hào Ca cố tình nói như vậy, hắn cảm thấy có lẽ Tô Minh còn chẳng dám động vào người hắn.

Tô Minh thì mở to mắt, hỏi lại: "Mày bảo tao đánh mày à?"

Hào Ca tưởng Tô Minh sợ, tiếp tục đắc ý nói: "Đúng vậy, mau tới đánh tao đi."

Ngay cả mấy tên côn đồ phía sau Hào Ca cũng hùa theo la ó, thầm nghĩ Hào Ca lại bắt đầu bắt nạt người khác rồi, lát nữa nếu Tô Minh thật sự dám động thủ, Hào Ca chắc chắn sẽ trở tay tát cho một phát.

Tô Minh hoàn toàn kinh ngạc, đã từng thấy kẻ tiện nhân, nhưng chưa thấy ai hèn hạ đến mức này, lại còn có người chủ động đòi ăn đòn.

"Bốp!"

Tô Minh chẳng hơi đâu khách sáo với loại này, người ta đã chủ động yêu cầu thì mình chiều thôi. Kích hoạt kỹ năng Q của Bậc Thầy Vũ Khí, cậu khẽ nhún người lao về phía trước, vung tay tát một cú trời giáng vào mặt Hào Ca.

Tiếng tát giòn giã vang vọng gần như khắp cả khu chợ, hầu như ai trong chợ cũng nghe thấy.

Sau đó, một cảnh tượng kinh người đã xảy ra, Hào Ca vậy mà bị một cái tát quật ngã sõng soài trên đất. Cú tát này phải mạnh đến mức nào chứ?

Tô Minh phủi phủi tay phải, cú tát này đúng là đã dùng không ít sức. Bậc Thầy Vũ Khí là một kẻ cuồng võ đạo bạo lực, sức mạnh sao có thể nhỏ được, dùng sức quá mạnh khiến Tô Minh cảm thấy tay mình cũng đau rát.

Liếc nhìn Hào Ca đang nằm dưới đất, Tô Minh thản nhiên nói: "Lần đầu tiên nghe thấy có người đưa ra yêu cầu hèn hạ như vậy đấy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!