Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 527: CHƯƠNG 527: CÔNG TY KHAI TRƯƠNG

Đừng thấy Tống Cát Cát và Giang Trục Lưu chênh lệch tuổi tác không ít. Thậm chí với tuổi của mình, Tống Cát Cát làm cha của Giang Trục Lưu cũng chẳng thành vấn đề, khoảng cách thế hệ giữa hai người là rất lớn.

Nhưng Tống Cát Cát không hề dám coi thường Giang Trục Lưu. Tuổi còn trẻ mà đã có được danh tiếng vang dội như vậy ở thành phố Ninh Thành, Giang Trục Lưu tự nhiên có chỗ hơn người.

Huống chi nhà họ Giang đã bắt đầu để Giang Trục Lưu xử lý công việc của gia tộc, cũng có nghĩa là nhà họ Giang sẽ sớm được giao vào tay cậu ta. Vì vậy, hôm nay Tống Cát Cát mới trực tiếp hẹn Giang Trục Lưu đến đây để bàn bạc chuyện này.

"Chú Tống, chuyện này... phải nói sao đây. Chú cũng biết nhà họ Giang chúng cháu và nhà họ Tần quan hệ trước giờ không tệ lắm, giờ lại liên thủ với nhà họ Tống các chú, chuyện này..."

Giang Trục Lưu cố tình giả vờ khó xử, nói: "E là có chút không ổn đâu ạ."

"Vãi thật, đúng là tiểu hồ ly!"

Tống Cát Cát thừa sức hiểu Giang Trục Lưu đang cố tình làm giá. Mối quan hệ giữa tam đại gia tộc cũng giống như quan hệ giữa các quốc gia trên thế giới vậy.

Vốn dĩ chẳng có mối quan hệ nào cả, chỉ có lợi ích mà thôi. Có lợi ích chung thì quan hệ tốt, cho dù trước đó thân thiết đến mấy mà vì lợi ích trở mặt thành thù cũng là chuyện thường tình.

Nói cho cùng, Giang Trục Lưu chỉ đang mặc cả với mình mà thôi. Tống Cát Cát cũng không phải tay mơ, ông ta lập tức hiểu ra ý của cậu ta.

Vì vậy, Tống Cát Cát lên tiếng: "Trục Lưu, sự phát triển của nhà họ Tần, ta tin nhà họ Giang các cháu cũng đã để ý tới. Với việc được nhiều công ty lớn rót vốn, nhà họ Tần vượt mặt hai nhà chúng ta chỉ là vấn đề thời gian."

"Phòng bệnh hơn chữa bệnh, vẫn chưa muộn đâu. Nếu thật sự phải đợi đến lúc đó, e rằng hai nhà chúng ta chỉ có thể nằm trên thớt cho người ta chém thôi." Tống Cát Cát nói.

Lời này của Tống Cát Cát có hơi khoa trương, nhà họ Tần trước đây đã suy yếu một thời gian dài, cho dù hiện tại có khởi sắc thì cũng cần một khoảng thời gian khá lâu để phát triển, muốn gây ra uy hiếp quá lớn cho hai nhà bọn họ thì không nhanh như vậy được.

Nhưng Tống Cát Cát nói vẫn rất có lý. Giang Trục Lưu cũng từng nghĩ đến vấn đề này, nhưng cậu ta vẫn chưa vội bày tỏ thái độ mà hỏi lại: "Không biết lúc này trong lòng chú Tống đã có kế hoạch gì chưa ạ?"

"Kế hoạch cụ thể thì ta tạm thời chưa nghĩ ra, nhưng ta tin chỉ cần hai nhà chúng ta liên thủ, tiêu diệt nhà họ Tần chỉ là chuyện sớm muộn."

Tống Cát Cát nói tiếp: "Trục Lưu, lời đã nói đến đây rồi, ta cũng không giấu giếm cháu nữa, chỉ cần diệt được nhà họ Tần, toàn bộ sản nghiệp của họ, hai nhà chúng ta sẽ chia đều."

"Hơn nữa..." Tống Cát Cát cố tình dừng lại một chút rồi nói: "Tần Thi Âm sẽ thuộc về cháu!"

Giang Trục Lưu, người nãy giờ vẫn luôn chiếm thế chủ động, cuối cùng cũng không thể giữ bình tĩnh được nữa. Có thể thấy rõ sắc mặt cậu ta lần đầu tiên biến đổi, rõ ràng Tống Cát Cát đã đánh trúng điểm yếu của cậu ta.

Lúc này, trong mắt Giang Trục Lưu lóe lên một tia âm u, hễ nhắc tới Tần Thi Âm là cậu ta lại bất giác nghĩ đến Tô Minh.

Theo kế hoạch ban đầu của nhà họ Giang, Giang Trục Lưu sẽ đi tán tỉnh Tần Thi Âm, thông qua cách đó để thâu tóm nhà họ Tần, cuối cùng sẽ đối phó nhà họ Tống, hoàn thành mục tiêu thống nhất Ninh Thành.

Nhưng xem ra bây giờ kế hoạch đúng là cần phải thay đổi một chút. Nhà họ Tần không còn là gia tộc yếu nhất trong tam đại gia tộc nữa, đồng thời Tần Thi Âm vẫn luôn lạnh nhạt với cậu ta, điều này khiến Giang Trục Lưu hoàn toàn mất hết kiên nhẫn.

"Được, nhà họ Giang chúng tôi đồng ý hợp tác!"

Sau một hồi trầm tư, Giang Trục Lưu cuối cùng không do dự nữa, trực tiếp gật đầu đồng ý. Với địa vị hiện tại của cậu ta ở nhà họ Giang, cậu ta hoàn toàn có tư cách đại diện cho cả gia tộc để quyết định.

Trong mắt Giang Trục Lưu lóe lên một tia oán hận, thầm nghĩ trong lòng: "Tần Thi Âm, cô cứ chờ đấy cho tôi! Sớm muộn gì cũng có ngày tôi sẽ khiến cô phải hối hận vì lựa chọn của mình, phải cúi thấp cái đầu kiêu ngạo của cô trước mặt tôi!"

"Tốt lắm, ta sẽ chờ tin của cháu!" Nghe Giang Trục Lưu đồng ý, Tống Cát Cát cũng lập tức phấn khích.

"Nào, chúng ta hãy lấy trà thay rượu, chúc cho sự hợp tác vui vẻ giữa hai đại gia tộc chúng ta." Tống Cát Cát liền nâng chén trà của mình lên trước mặt Giang Trục Lưu.

Khi hai tách trà sứ nhỏ chạm vào nhau giữa không trung, nó cũng báo hiệu cho cục diện của thành phố Ninh Thành sắp có một sự thay đổi lớn ngay trong đêm nay.

Vốn dĩ tam đại gia tộc ở thành phố Ninh Thành luôn kiềm chế lẫn nhau, có thể nói là tạo thành thế chân vạc, tương tự như thời Tam Quốc cổ đại, qua nhiều năm đã vô hình hình thành một sự cân bằng.

Việc nhà họ Giang và nhà họ Tống hợp tác đồng nghĩa với việc thế cân bằng đó sắp bị phá vỡ. Bọn họ giờ đây đã quyết tâm đối phó với nhà họ Tần.

————————————————

Nhà họ Tần hoàn toàn không biết gì về chuyện này. Việc hai đại gia tộc hợp tác hiện vẫn thuộc dạng cơ mật tối cao, chưa hề bị rò rỉ ra ngoài.

Hôm nay Tô Minh nhận được điện thoại của Trình Nhược Phong. Anh ta mang đến cho Tô Minh một tin tốt, đó là công ty bảo an mà hai người đã lên kế hoạch trước đây sắp chính thức khai trương.

Đừng thấy Trình Nhược Phong là lính đặc chủng xuất ngũ, lại còn là một gã khó ưa, nhưng hiệu suất làm việc của anh ta cũng không tệ chút nào. Trong khoảng thời gian này, anh ta đã chuẩn bị cho công ty bảo an gần như đâu vào đấy rồi.

Thật ra, việc quan trọng nhất khi mở một công ty bảo an không phải là tìm địa điểm hay trang trí, mà là huấn luyện nhân sự. Nếu không có đủ nhân sự chất lượng, công ty sẽ không thể nhận nghiệp vụ của khách hàng.

Vì vậy, khoảng thời gian này Trình Nhược Phong đã dồn rất nhiều tâm huyết, cùng với Hổ Tử huấn luyện một thời gian dài, cuối cùng cũng đào tạo ra được lứa nhân sự đầu tiên.

Theo ý của Trình Nhược Phong, lứa nhân sự này đã đủ dùng. Dù sao công ty cũng mới khai trương, chắc chắn sẽ không có quá nhiều mối làm ăn, có những người này để chống đỡ bộ mặt là được rồi, sau này sẽ có nguồn nhân lực dự bị liên tục bổ sung.

Nghe được tin này, Tô Minh cảm thấy hơi ngỡ ngàng. Suốt thời gian qua, ngoài việc chuyển tiền cho Trình Nhược Phong vài lần, cậu gần như đã quên mất chuyện công ty bảo an, không ngờ lại sắp khai trương nhanh như vậy.

Tuy nhiên, lễ khai trương ban ngày thì Tô Minh không đến được, vì cậu còn phải đi học. Hơn nữa, những buổi lễ khai trương như vậy quá trang trọng, Tô Minh cảm thấy mình không cần thiết phải đến.

Buổi tối, công ty bảo an sẽ tổ chức một bữa tiệc rượu khai trương, Tô Minh lại khá hứng thú với việc này. Vì vậy, cậu liền nói với Trình Nhược Phong một tiếng là tối nay sẽ đến dự tiệc.

"Cậu trai trẻ, đến nơi rồi. Không ngờ ở đây lại có một công ty mới mở, tôi cũng không biết đấy." Bác tài xế chở Tô Minh đến công ty bảo an không nhịn được mà nói một câu.

Tô Minh không khỏi lẩm bẩm trong lòng, hôm nay mới khai trương, bác mà biết thì mới là lạ đó.

Tiệc rượu khai trương được tổ chức ngay bên trong công ty. Tô Minh ngẩng đầu nhìn lướt qua, công ty trông cũng khá hoành tráng, nhưng khi nhìn thấy tấm biển hiệu mạ vàng to đùng với dòng chữ "Công ty Bảo an Phong Minh", cậu vẫn không nhịn được mà lắc đầu. Trình Nhược Phong quả nhiên là một gã thô kệch chẳng có tí văn hóa nào, trình độ đặt tên đúng là cạn lời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!