Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 540: CHƯƠNG 540: ĐẾN THĂM BẮT QUỶ

"Được rồi, nghe cậu nói vậy thì cái tên này đúng là có lai lịch thật."

Tô Minh nghe Lạc Tiêu Tiêu giới thiệu xong thì không nhịn được cười, không ngờ cái tên này lại có địa vị như vậy, nghe cũng có vẻ hợp lý phết.

"Tên có hơi dị thật, nhưng cậu cũng đừng xem thường Dương Phố Hoắc!"

Lạc Tiêu Tiêu lườm Tô Minh một cái rồi nói: "Gã Dương Phố Hoắc này là lão đại của thế lực ngầm ở thành phố Ninh Thành đấy, tuy mấy năm nay đã tẩy trắng rồi nhưng sức ảnh hưởng của gã vẫn rất lớn."

"Không tin thì cậu cứ ra ngoài tìm bừa mấy tay giang hồ có số má hỏi thử xem, đảm bảo bọn họ đều nghe qua danh tiếng của nhà họ Dương trên giang hồ." Lạc Tiêu Tiêu nói tiếp.

"Ghê vậy sao?"

Lúc này, Tô Minh cũng dần thu lại nụ cười trên mặt. Một nhân vật như vậy đúng là không thể xem thường được, theo lời Lạc Tiêu Tiêu thì đây có thể coi là nhân vật số một ở thành phố Ninh Thành rồi.

Nhưng sắc mặt Tô Minh lại trở nên hơi kỳ quái, anh hỏi: "Với thân phận như thế mà cũng tìm đến cảnh sát các cô nhờ giúp đỡ à?"

Nói cho cùng, dù thế lực của Dương Phố Hoắc có lớn đến đâu thì gã cũng chỉ là một tay giang hồ có máu mặt mà thôi, năm đó chắc chắn cũng đi lên từ một tên côn đồ quèn.

Loại người này và cảnh sát như Lạc Tiêu Tiêu đáng lẽ phải ở hai chiến tuyến, vậy mà gã lại đột nhiên tìm cô giúp đỡ, điều này khiến Tô Minh cảm thấy có chút quái lạ.

"Cậu xem thường Dương Phố Hoắc quá rồi. Gã này làm bao nhiêu chuyện xấu như vậy mà tại sao vẫn có thể tiêu dao tự tại, sau khi tẩy trắng cũng chẳng hề hấn gì?"

Lạc Tiêu Tiêu liếc Tô Minh một cái, rồi nói tiếp: "Bởi vì sau lưng gã có quan hệ. Bố vợ của gã từng là một nhân vật có thực quyền trong tỉnh đấy."

"Tuy đã về hưu mấy năm trước nhưng sức ảnh hưởng vẫn còn đó. Hơn nữa mấy năm nay Dương Phố Hoắc cũng bắt đầu tẩy trắng nên không ai dám động đến gã." Lạc Tiêu Tiêu giải thích ngọn ngành cho Tô Minh.

"Hóa ra là vậy!"

Tô Minh nghe xong gật gù, Dương Phố Hoắc này quả nhiên lợi hại, lại có một ông bố vợ trâu bò như thế, thảo nào có thể phất lên như vậy, đúng là không có thành công nào là ngẫu nhiên cả.

"Với lại cũng không phải gã báo án, mà là con trai gã tìm đến lãnh đạo cấp trên, nên chúng tôi không còn cách nào khác." Lạc Tiêu Tiêu lộ vẻ bất đắc dĩ, rõ ràng là đang bị vụ án này hành cho khốn khổ.

"Đừng vội, xe đến trước núi ắt có đường thôi." Tô Minh biết chuyện gì xảy ra rồi thì ngược lại không còn thấy phiền phức nữa, mặt mày thản nhiên nói.

Cho dù nội tại của nữ cảnh sát không dùng được thì vẫn còn nội tại của Thresh để bắt quỷ cơ mà, đơn giản nhẹ nhàng.

"Đường cái quái gì, tôi sắp phiền chết rồi đây. Mấu chốt là Dương Phố Hoắc còn không chịu hợp tác điều tra, nghĩ nát óc mà chẳng có manh mối nào cả." Lạc Tiêu Tiêu càng nói càng tức, không chút khách khí mà văng một câu tục tĩu.

"Đinh, chúc mừng Ký chủ đã kích hoạt thành công nhiệm vụ ngẫu nhiên (Sự kiện tâm linh)."

Tên nhiệm vụ: Sự kiện tâm linh

Yêu cầu nhiệm vụ: Lão đại thế lực ngầm thành phố Ninh Thành, Dương Phố Hoắc, đang bị ác quỷ ám. Ký chủ hãy cùng Lạc Tiêu Tiêu đến bắt quỷ, giải quyết con ác quỷ đang ám Dương Phố Hoắc, đồng thời hỗ trợ Lạc Tiêu Tiêu hoàn thành vụ án lần này.

Thời gian nhiệm vụ: Một ngày

Độ khó nhiệm vụ: Bốn sao rưỡi

Phần thưởng nhiệm vụ: 40 điểm tích lũy

Tô Minh sững sờ một lúc, rồi khuôn mặt lộ rõ vẻ vui mừng, cuối cùng cũng có nhiệm vụ rồi.

Lúc mới có được hệ thống, Tô Minh đặc biệt sợ có nhiệm vụ, mỗi lần đều cảm thấy cực kỳ phiền phức, vì khi đó anh thấy nhiệm vụ quá lừa bịp.

Nhưng theo thời gian, Tô Minh đã làm không biết bao nhiêu nhiệm vụ, cũng đã quen rồi, chỉ mong hệ thống mau mau ra thêm vài nhiệm vụ để kiếm điểm tích lũy rút thưởng hoặc nâng cấp kỹ năng.

"Tô Minh, cậu sao vậy?" Lạc Tiêu Tiêu ở đối diện thấy Tô Minh cứ ngẩn người ra không có động tĩnh gì nên không nhịn được hỏi vài câu.

"Hả?"

Tô Minh đang xem nhiệm vụ thì giật mình tỉnh lại, sau đó cười nói: "Không có gì, tôi đang nghĩ về vụ án của cô thôi."

Vừa nghe Tô Minh đang suy nghĩ về vụ án, Lạc Tiêu Tiêu khá hài lòng, ít nhất cũng chứng tỏ anh đã để tâm đến chuyện này, thế là cô hỏi: "Vậy cậu có nhìn ra vấn đề gì không?"

"Đã có chuyện tâm linh thì chúng ta cứ qua đó xem thử là được chứ gì." Tô Minh nói thẳng, hệ thống đã giao nhiệm vụ rồi thì chắc chắn phải qua đó bắt quỷ thôi.

Nhưng sợ lại dọa Lạc Tiêu Tiêu nên Tô Minh tạm thời chưa nói chuyện mình muốn đi bắt quỷ.

"Không cần đâu, tôi thấy chắc do Dương Phố Hoắc làm nhiều chuyện xấu quá nên giờ gặp báo ứng, cả ngày lương tâm cắn rứt nên gặp ác mộng thôi." Lạc Tiêu Tiêu lại có chút khinh thường, nói thẳng: "Trên đời này làm gì có quỷ?"

"Ờm..."

Tô Minh nhất thời không biết nói gì để phản bác, trước đây anh cũng giống Lạc Tiêu Tiêu, không tin trên đời này có quỷ, nhưng mà...

Tuy nhiên, Tô Minh cũng không vạch trần, chỉ thản nhiên nói một câu: "Cũng chưa chắc đâu, biết đâu gã đó không tốt lành gì nên chọc phải quỷ thật thì sao."

"Ý gì đây?" Lạc Tiêu Tiêu ngẩn cả người.

"Không có gì, chúng ta mau ăn cơm đi, tôi đói chết đi được. Lát nữa ăn xong tôi đi cùng cô qua đó xem sao." Tô Minh nói một câu rồi cầm thực đơn lên bắt đầu gọi món.

Hai người đã ngồi đây nửa ngày mà chưa gọi món, khiến nhân viên phục vụ bên cạnh nhìn họ bằng ánh mắt có chút thay đổi, sợ hai người này chỉ đến chiếm chỗ chứ không ăn.

——————————————

Hai người ăn cơm rất nhanh, khoảng hơn 40 phút là đã xong. Lạc Tiêu Tiêu vì đang phiền lòng nên không ăn được bao nhiêu.

Ngược lại, Tô Minh thì vô tư ăn uống thả cửa, chẳng có chút băn khoăn nào. Được Lạc Tiêu Tiêu bao thì ngu gì không ăn, ăn xong anh còn vỗ vỗ bụng.

"Đi thôi, chúng ta đến nhà gã Dương Phố Hoắc đó xem sao." Ra khỏi nhà hàng, Tô Minh miệng ngậm một cây tăm, nói với Lạc Tiêu Tiêu.

"Đi bây giờ luôn sao?" Ngược lại, Lạc Tiêu Tiêu lúc này lại có chút chần chừ, dường như không muốn đi cho lắm.

"Đương nhiên!"

Tô Minh nói thẳng: "Tôi đã đến đây rồi thì chắc chắn phải qua đó xem ngay hôm nay chứ, cảnh sát các cô phá án mà không đến hiện trường thì làm sao được?"

Đùa à, hệ thống chỉ cho mình một ngày, nếu không đi thì chẳng phải sẽ lỡ mất thời gian hoàn thành nhiệm vụ sao?

Lạc Tiêu Tiêu thầm thở dài, trong lòng nghĩ bụng Tô Minh đâu biết đến nhà Dương Phố Hoắc không dễ dàng như vậy.

Nhưng đã nhờ Tô Minh giúp đỡ thì Lạc Tiêu Tiêu cũng không thể nói gì, đành đáp: "Được, cậu theo tôi về cục cảnh sát trước đã, tôi gọi điện sắp xếp một chút."

Nói xong, Lạc Tiêu Tiêu lấy điện thoại di động ra, bấm số của con trai Dương Phố Hoắc, mọi việc đều do anh ta liên lạc với bên cục cảnh sát.

❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!