Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 556: CHƯƠNG 556: TÌM KIẾM LÂM ÁNH TRÚC

"Chị!"

Vừa ra ngoài, Lâm Hạo thấy Lâm Ánh Trúc liền cất tiếng gọi. Tuy nhiên, Tô Minh có thể nhận ra rõ ràng, lúc gọi Lâm Ánh Trúc, giọng của Lâm Hạo không hề lớn, cũng chẳng có chút thân thiết nào, chắc là không muốn gặp chị mình ở nơi này, ánh mắt thậm chí còn có chút né tránh.

Còn Lâm Ánh Trúc lúc này, vẻ mặt trông có vẻ rất tức giận, cô mắng ngay: "Chị đã nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có đi ăn trộm nữa, sao mày cứ không nghe thế hả? Đừng để đến lúc phải ngồi tù cả đời mới tỉnh ngộ ra nhé?"

Đây là lần hiếm hoi Tô Minh thấy Lâm Ánh Trúc nổi nóng mắng người. Nhưng kể cả khi mắng người, giọng cô vẫn du dương dễ nghe như thế, thậm chí còn khiến người ta có cảm giác muốn nghe cô mắng tiếp.

Tuy nhiên, lời của Lâm Ánh Trúc rõ ràng chẳng có tác dụng gì với Lâm Hạo. Nhìn là biết, chắc chắn trước đây Lâm Ánh Trúc đã nói không ít lần rồi, nên những lời này cậu ta về cơ bản đã miễn nhiễm.

Lâm Ánh Trúc cũng biết mình nói chẳng thấm vào đâu, nhưng vẫn tiếp tục: "Hôm nay là người ta tha cho mày nên mày mới được ra ngoài đấy, còn không mau cảm ơn đi?"

Nghe vậy, Lâm Hạo liếc nhìn Tô Minh, không hiểu tại sao Tô Minh lại thả cậu ta. Nhưng cái tính của thằng nhóc này quả nhiên vẫn thối như vậy, ra vẻ chẳng thèm để ý đến Tô Minh. Mặc cho Lâm Ánh Trúc nói thế nào, Lâm Hạo vẫn nhất quyết không mở miệng, cứ như thể mở lời cảm ơn Tô Minh là một việc cực kỳ khó chấp nhận đối với cậu ta vậy.

Tô Minh cũng chẳng thèm để ý đến đứa nhóc hư hỏng này, anh xua tay nói với Lâm Ánh Trúc: "Thôi bỏ đi, không cần đâu, mình đi nhanh lên."

Tô Minh và Lạc Tiêu Tiêu cùng nhau đưa hai chị em Lâm Ánh Trúc ra khỏi đồn cảnh sát, khiến không ít người trong lòng thầm thấy kỳ quái, bụng bảo dạ không phải vừa mới bị bắt vào sao, sao lại được thả ra ngay lập tức thế này.

Nhưng vì Lạc Tiêu Tiêu là Phó cục trưởng, chức cao vọng trọng trong đồn, nên chẳng ai dám hó hé nửa lời.

"Em đi trước đi, anh nói chuyện với thằng nhóc này vài câu."

Ra khỏi đồn cảnh sát một lúc, Tô Minh nói với Lâm Ánh Trúc, bảo cô và Lạc Tiêu Tiêu cứ đi trước.

Lâm Ánh Trúc hoàn toàn tin tưởng Tô Minh, nghe vậy liền rảo bước nhanh hơn. Thế là Lâm Ánh Trúc và Lạc Tiêu Tiêu đi phía trước, còn phía sau chỉ còn lại Tô Minh và Lâm Hạo.

Lâm Hạo tính tình ngang ngược, vừa thấy chỉ còn lại mình và Tô Minh đi cùng nhau, trong lòng lập tức có chút rén. Rõ ràng là cậu ta vẫn rất sợ Tô Minh, bèn định tăng tốc bước về phía trước, từ chối đi chung.

"Quay lại đây cho tao!"

Kết quả là thằng nhóc này mới đi được hai bước đã bị Tô Minh kéo giật lại. Ngay sau đó, Tô Minh choàng tay qua vai Lâm Hạo.

Anh khoác vai Lâm Hạo, trông như hai anh em tốt thực sự, nhưng tình hình thực tế lại không phải vậy. Lâm Hạo lúc này trong lòng chột dạ vãi, chỉ sợ Tô Minh sẽ động tay động chân với mình.

"Nhóc con, tao nói trước cho mà biết, mất lòng trước được lòng sau..."

Tô Minh lúc này lên tiếng, cố tình hạ thấp giọng để Lâm Ánh Trúc và Lạc Tiêu Tiêu phía trước không nghe thấy. Chỉ nghe Tô Minh nói: "Sau này cư xử cho đàng hoàng, nghe lời chị mày vào."

"Nếu để tao phát hiện mày còn tiếp tục ra ngoài lêu lổng, làm mấy chuyện trộm gà trộm chó..."

Tô Minh dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Tao đảm bảo sẽ tóm được mày ngay tại trận, cho mày hối hận không kịp. Mày trộm một lần, tao bắt một lần."

Tô Minh đương nhiên chỉ đang dọa thằng nhóc này thôi. Anh làm gì có bản lĩnh nó trộm lần nào là bắt được lần đó, vì chiêu cuối của Twisted Fate cần tới mười ngày mới hồi lại.

Thế nhưng, khi Tô Minh bỏ tay khỏi vai Lâm Hạo, sắc mặt cậu ta trở nên bất thường, bởi vì cậu ta thật sự đã bị Tô Minh dọa cho sợ rồi.

Nghĩ lại cảnh hôm nay mình trộm dây chuyền, không để lại một chút dấu vết nào mà đột nhiên bị Tô Minh tóm được, Lâm Hạo không khỏi có cảm giác muốn khóc. Hôm nay đúng là không biết đã chọc phải thứ biến thái gì nữa.

"Anh nói xem, em trai của Lâm Ánh Trúc sau này có còn tiếp tục làm mấy chuyện đó nữa không?" Sau khi tiễn hai chị em đi, Lạc Tiêu Tiêu quay sang hỏi Tô Minh.

"Đừng nghĩ nhiều thế."

Tô Minh giả vờ thoải mái, lảng sang chuyện khác: "Em ăn cơm chưa? Anh vẫn chưa ăn tối, đi ăn chung không?"

Ăn cơm xong, Tô Minh lại đến nhà Thẩm Mộc Khả, trả lại sợi dây chuyền Phỉ Thúy đã tìm được. Mất rồi lại tìm thấy khiến Thẩm Mộc Khả vui mừng khôn xiết, tâm trạng nặng nề cũng tan biến.

Hai ngày sau, hôm đó Tô Minh đang ngồi trong lớp chán chường cùng Giang Tiểu Quân thì đột nhiên nghe thấy âm thanh thông báo của hệ thống.

"Chúc mừng ký chủ, đã kích hoạt thành công nhiệm vụ ngẫu nhiên [Rắc rối của chị em Lâm Ánh Trúc]."

"Vãi chưởng, lại có nhiệm vụ?"

Nghe thấy tiếng thông báo, tâm trạng của Tô Minh còn sướng hơn cả trúng số độc đắc năm triệu, đã lâu lắm rồi anh mới có lại cảm giác này.

Mới hoàn thành nhiệm vụ bắt ma kia, cứ tưởng hệ thống sẽ lại "giả chết" một thời gian, không ngờ mới qua vài ngày đã có nhiệm vụ mới. Cảm giác này còn phê hơn gấp trăm lần pha pentakill trong game.

Tên nhiệm vụ: [Rắc rối của chị em Lâm Ánh Trúc]

Yêu cầu nhiệm vụ: Em trai của Lâm Ánh Trúc là Lâm Hạo bị ký chủ dọa sợ, quyết định không làm chuyện trộm cắp nữa, nhưng lại bị lão đại cũ dẫn người đến tận nhà gây sự.

Tình hình hiện tại tương đối khẩn cấp, xin ký chủ hãy nhanh chóng đến đó, giúp Lâm Ánh Trúc giải quyết rắc rối.

Thời gian nhiệm vụ: 3 giờ

Độ khó nhiệm vụ: Năm sao

Phần thưởng nhiệm vụ: 50 điểm tích lũy

"Còn có chuyện này nữa à..."

Tô Minh không ngờ nhiệm vụ này lại liên quan đến mình. Thằng nhóc Lâm Hạo kia bị dọa sợ, muốn hoàn lương thì lại bị tìm đến gây sự.

"Tô Minh, cậu sao thế? Đừng có giả vờ nữa, mau nói cho tôi biết, gần đây cậu tìm được món gì hay ho trên mạng à?" Giang Tiểu Quân thấy Tô Minh ngẩn người không nói gì, liền tò mò hỏi.

Câu nói đó khiến Tô Minh lập tức hoàn hồn. Anh hiểu rõ tình hình đang rất cấp bách, không có thời gian ở đây tán gẫu với Giang Tiểu Quân.

Vì vậy, Tô Minh lập tức đứng dậy, nói: "Tiểu Quân, tôi có việc gấp phải ra khỏi trường một chuyến, cậu đến phòng làm việc của cô Hạ xin nghỉ giúp tôi nhé!"

Chưa nói đến đây là nhiệm vụ 50 điểm tích lũy, chỉ cần biết Lâm Ánh Trúc gặp rắc rối là Tô Minh cũng phải lao đến giúp một tay ngay.

"Chết rồi, nhà Lâm Ánh Trúc ở đâu nhỉ?"

Tô Minh vội vội vàng vàng chạy ra khỏi trường, theo bản năng định vẫy một chiếc taxi ven đường, nhưng đột nhiên nhận ra mình chẳng biết phương hướng nào mà lần.

Bởi vì Tô Minh hoàn toàn không biết nhà Lâm Ánh Trúc ở đâu, mà nhiệm vụ đã ghi rõ là đám người kia đến tận nhà cô gây sự.

Phiền phức vãi, Tô Minh gặp Lâm Ánh Trúc mấy lần mà còn chưa có số điện thoại của cô. Quan trọng hơn là, chiêu cuối của Twisted Fate vẫn đang trong thời gian hồi chiêu, thế này thì làm sao tìm được Lâm Ánh Trúc đây?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!