Đồng thời, việc tu luyện của cổ võ giả cũng vô cùng gian khổ. Gần như mỗi lần đột phá một cảnh giới đều phải trả giá bằng nỗ lực cực lớn. Càng về sau, việc đột phá lại càng khó khăn, vượt xa sức tưởng tượng của mọi người.
Ví dụ như, một cổ võ giả khi mới bắt đầu tu luyện, nếu có thiên phú nhất định thì sẽ thành công nhập môn, đạt được tu vi Tiên Thiên Cảnh sơ kỳ.
Rất nhiều người e rằng cả đời cũng không thể đột phá Tiên Thiên Cảnh, tu luyện được đến Tiên Thiên Cảnh hậu kỳ đã là đỉnh lắm rồi. Thế nhưng Tô Minh chỉ mất một lát mà đã trực tiếp trở thành cổ võ giả Tiên Thiên Cảnh hậu kỳ.
Tốc độ tu luyện khủng khiếp như vậy quả thực là kinh thiên động địa, nếu để cho các cổ võ giả khác biết được, e rằng họ sẽ bị dọa cho chết khiếp.
"Sao mình lại trực tiếp lên Tiên Thiên Cảnh hậu kỳ luôn vậy?"
Tô Minh nghe Cổ Vương giới thiệu, cũng đã hiểu sơ qua về phân chia cảnh giới của cổ võ giả, nên cậu khá thắc mắc tại sao cảnh giới của mình lại tăng vọt nhanh như thế.
Cậu hoàn toàn không cảm nhận được cảm giác ở sơ kỳ và trung kỳ ra sao, vậy mà đã nhảy thẳng lên Tiên Thiên Cảnh hậu kỳ.
"Ta cũng không rõ lắm, chắc là do ngươi đã hấp thụ toàn bộ nguyên khí của lão già kia, cho nên mới có bước nhảy vọt thẳng lên Tiên Thiên Cảnh hậu kỳ." Cổ Vương suy đoán.
Sắc mặt của lão già gầy gò phải gọi là cực kỳ khó coi. Bởi vì bản thân lão chính là một cổ võ giả Tiên Thiên Cảnh hậu kỳ, tu luyện gần cả đời mới đạt tới cảnh giới này.
Kết quả là Tô Minh chỉ mất hơn mười phút đã hấp thụ hoàn toàn công lực của lão, trở thành một cường giả Tiên Thiên Cảnh hậu kỳ, điều này khiến lão già gầy gò có cảm giác muốn hộc máu.
Tâm trạng của Tô Minh lúc này rất tốt. Hôm nay không những may mắn thoát chết trong gang tấc mà còn trở thành một cổ võ giả, vì vậy cậu liền hỏi: "Cổ Vương, ông là cổ võ giả cảnh giới gì?"
Lần trước khi Cổ Vương ra tay cứu cậu và giao đấu với lão già gầy gò, cậu đã biết Cổ Vương thực chất cũng là một cổ võ giả.
"Khụ khụ..."
Vừa nhắc tới chuyện này, Cổ Vương lập tức ho khan hai tiếng đầy lúng túng, rồi mặt già đỏ ửng nói: "Nói ra thì hơi xấu hổ, ta tu luyện lâu như vậy mà cũng chỉ mới ở Tiên Thiên Cảnh trung kỳ thôi."
"Cái này..."
Tô Minh nhất thời không nói nên lời, không ngờ Cổ Vương mới có tu vi Tiên Thiên Cảnh trung kỳ. Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng không có gì lạ.
Bởi vì lần trước Cổ Vương đã nói ông không phải là đối thủ của lão già gầy gò. Lần đó đẩy lùi được lão ta là vì Cổ Vương có rất nhiều sâu độc trong tay, nhiều lúc cảnh giới và sức chiến đấu thực tế không phải là một.
"Chủ nhân, nên xử lý lão già này thế nào?" Cổ Vương lập tức quay sang chỉ vào lão già gầy gò bên cạnh với vẻ mặt không mấy thiện cảm.
Lão già gầy gò lúc này sắc mặt đột biến, kích động nói với Cổ Vương: "Vừa rồi ngươi rõ ràng đã nói nếu ta đưa công pháp sẽ tha mạng cho ta."
"Ha ha..."
Cổ Vương bật ra một tràng cười quái dị, rồi nói thẳng: "Ta vừa rồi tuy nói sẽ tha cho ngươi, nhưng ta đâu có nói cậu ấy sẽ tha cho ngươi."
"Vô sỉ!"
Lão già gầy gò chửi ầm lên, rõ ràng đã bị Cổ Vương cho vào tròng. Đừng nhìn Cổ Vương lúc này đối với Tô Minh răm rắp nghe lời, thực ra lão già này cũng chẳng phải loại tốt lành gì, trước kia đã làm không ít chuyện xấu.
Nhưng lúc này lão già gầy gò cũng đành bất lực. Lão đã không còn chút sức lực phản kháng nào, hoàn toàn là cá nằm trên thớt, mặc người chém giết.
Có thể nói sống chết của lão lúc này hoàn toàn phụ thuộc vào một câu nói của Tô Minh. Trong số mấy người ở đây, bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng giết chết lão già gầy gò này mà không tốn chút sức lực nào.
Tô Minh cũng suy nghĩ kỹ một chút. Lão già này trước đây đúng là một mối họa ngầm cực lớn, cũng là đối thủ mạnh nhất mà cậu từng gặp. Nhưng bây giờ, vị thế của hai bên đã hoàn toàn đảo ngược.
Tuy nhiên, Tô Minh hiện tại cũng không có ý định giết lão già này. Dù sao lão cũng chỉ là một ông lão bình thường, cho dù thả lão đi cũng chẳng gây ra uy hiếp gì cho cậu.
Kể cả để lão tu luyện lại từ đầu, muốn khôi phục lại nguyên khí cũng không biết phải mất bao nhiêu năm tháng. Vì vậy, Tô Minh nói thẳng: "Thôi, thả ông ta đi!"
Lão già gầy gò nghe vậy rõ ràng có chút bất ngờ, không ngờ Tô Minh lại tha cho mình, liền lập tức quay người bỏ đi, như thể sợ Tô Minh sẽ đổi ý ngay lập tức.
Nghe Tô Minh đã lên tiếng, những người khác cũng không ngăn cản nữa, mặc cho lão già gầy gò rời đi. Một cổ võ giả đường đường lại biến thành một người bình thường, có lẽ từ hôm nay, dù lão già gầy gò còn sống thì những ngày tháng sau này cũng chẳng dễ chịu gì, bởi vì sự chênh lệch đó quá lớn.
Sau đó, Tô Minh dùng kỹ năng hồi máu lần lượt chữa thương cho Trình Nhược Phong và Hổ Tử, để vết thương của cả hai hồi phục gần như hoàn toàn rồi mới cùng Cổ Vương rời đi.
Hổ Tử chưa từng chứng kiến y thuật thần kỳ của Tô Minh, còn tưởng rằng đây cũng là sức mạnh của cổ võ giả. Tất cả những gì xảy ra hôm nay thực sự đã làm đảo lộn thế giới quan của Hổ Tử.
"Phong ca, rốt cuộc sếp của chúng ta là nhân vật thế nào vậy? Cổ võ giả lại là cái quái gì thế?" Hổ Tử tò mò hỏi Trình Nhược Phong, mong chờ một lời giải đáp.
Kết quả là Trình Nhược Phong trừng mắt nhìn Hổ Tử một cái rồi nói: "Đừng hỏi nhiều, cậu nhớ kỹ cho tôi, chuyện xảy ra hôm nay, sau khi ra ngoài không được hé răng nửa lời."
Thực ra Trình Nhược Phong cũng chẳng hiểu rõ về cổ võ giả, chỉ biết hôm nay Tô Minh đã có được một cơ duyên trời cho, nhưng chuyện thế này chắc chắn không thể nói ra ngoài.
Hổ Tử thấy vẻ mặt nghiêm túc của Trình Nhược Phong, lập tức hiểu ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, liền gật đầu lia lịa: "Vâng, Phong ca!"
"Dọn dẹp văn phòng này một chút đi!" Trình Nhược Phong lại ra lệnh.
————————————
Trở thành cổ võ giả, Tô Minh trở về nhà, biết được nhiệm vụ đã hoàn thành và nhận được 50 điểm tích lũy. Hiện tại, Tô Minh đã có tổng cộng 70 điểm tích lũy.
Tô Minh thầm tính toán trong lòng, lúc nào đó Trình Nhược Phong mà gặp nguy hiểm đến tính mạng, hệ thống chắc chắn sẽ lại giao nhiệm vụ cho mình.
——————————
Trong khi đó, lão già gầy gò đã trở về Tống gia. Tống Cát Cát đã chờ ở đó từ lâu, thấy lão liền cười hỏi: "Chu trưởng lão, có phải đã thành công xử lý được tên nhãi đó rồi không?"
Tống Cát Cát vốn định nịnh hót vài câu, ai ngờ lại vỗ mông ngựa trúng chân ngựa, khiến sắc mặt của lão già gầy gò trông như vừa bị tát một cái, vô cùng khó coi.
"Không thành công, ta bị thương rồi, mau để ta về nghỉ ngơi, không ai được đến làm phiền ta!" Lão già gầy gò trầm giọng nói.
Nói xong, lão đi thẳng về phía gian gác của mình trong Tống gia, dọc đường không ai dám hó hé tiếng nào. Còn Tống Cát Cát thì có chút đứng hình, thầm nghĩ: "Rốt cuộc là có chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"