Các cô bác dân làng ở đây, sau một thoáng kinh ngạc, cuối cùng cũng có người hoàn hồn. Một ông chú khác lên tiếng: "Lão Lưu, ông nói thật hay giỡn vậy, chiếc xe này đáng giá hơn năm triệu tệ á?"
"Tôi lừa ông làm gì?"
Ông chú được gọi là "Lão Lưu" tỏ vẻ không vui, giơ điện thoại lên rồi nói: "Không tin thì mấy người xem tin nhắn trên app của tôi này, thằng con tôi vừa nhắn cho tôi đấy."
"Nó làm nghề bán xe nên rành lắm, nó còn bảo loại xe này bình thường hiếm cực kỳ, giờ có tiền cũng chưa chắc mua được, ở cả thành phố Ninh Thành này cũng chẳng có mấy người chạy đâu." Ông chú nói tiếp.
Nghe vậy, không ai còn nghi ngờ nữa. Tất cả mọi người lập tức đổ dồn ánh mắt kinh ngạc về phía Tô Minh, rồi lại liếc nhìn chiếc xe mà mẹ của Tôn Tiểu Đình vừa chê là "hàng lởm", không một ai dám coi thường nữa.
Ánh mắt nhìn chiếc Maserati giờ đây tràn ngập sự kính nể, phải biết đây là chiếc xe trị giá hơn năm triệu tệ đấy nhé. Đối với những người dân bình thường như họ, có khi cả đời cũng chưa được thấy năm triệu tệ là như thế nào.
Có thể năm triệu tệ chẳng là gì so với giới nhà giàu ở thành phố Ninh Thành, nhưng đây dù sao cũng chỉ là một thôn làng bình thường, mọi người làm gì có nhiều tiền, nếu không đã chẳng đến mức thấy một chiếc Audi mà đã trầm trồ như thể là siêu xe có một không hai.
"Wow, xe hơn năm triệu tệ, thật muốn sờ thử xem cảm giác nó thế nào, chẳng lẽ con xe này làm bằng vàng à?"
"Tốt nhất là đừng có sờ, lỡ mà sờ hỏng thì tôi đoán ông có mà bán nhà cũng không đền nổi đâu."
"Con bé Thanh Thiền này đúng là không phải dạng vừa đâu, từ nhỏ tôi đã nói nó lớn lên nhất định sẽ làm nên chuyện lớn, quả nhiên không sai mà. Bạn trai nó tìm được lái xe mấy triệu một chiếc cơ đấy."
Lúc này, biểu cảm trên mặt mẹ của Tôn Tiểu Đình phải gọi là khó coi hết chỗ nói, mặt bị vả bôm bốp. Nghĩ lại mới thấy quê, vừa rồi bà ta còn luôn miệng chê bai chiếc xe của Tô Minh chẳng ra gì.
Ai ngờ chiếc xe của người ta lại có giá mấy triệu tệ, so với chiếc Audi còi của con rể bà ta thì đắt hơn gấp mười lần. Sự tương phản quá lớn này khiến mẹ của Tôn Tiểu Đình nhất thời không tài nào chấp nhận nổi.
Vốn tưởng con gái mình vớ được chàng rể vàng, có thể vênh mặt khoe khoang một phen, ai dè lại bị cậu bạn trai mà Hạ Thanh Thiền dẫn về vùi dập không thương tiếc. Trong lòng họ mà dễ chịu được mới là chuyện lạ.
Ngược lại, mẹ của Hạ Thanh Thiền là Tôn Phương lúc này phải gọi là mát lòng mát dạ, trút được cục tức trong lòng, cảm thấy sảng khoái vô cùng, đồng thời cũng càng thêm hài lòng về Tô Minh.
Chưa cần nói đến những thứ khác, chỉ riêng chiếc xe hơn năm triệu tệ này thôi đã đủ để bà chấm cậu làm con rể rồi. Thời buổi này mẹ vợ thực tế vậy đấy!
Trong lòng Tôn Phương vui như mở hội, thậm chí còn có chút không hiểu nổi, thầm nghĩ con gái Hạ Thanh Thiền của mình trước giờ chẳng có động tĩnh gì, sao lần này lại tìm được một cậu con rể ưu tú như vậy về ra mắt.
Thế cục đã đảo ngược, Tôn Phương quyết định thừa thắng xông lên, mặt mày hớn hở hỏi Tô Minh: "Tô Minh à, giờ cháu đang làm công việc gì thế?"
Ý đồ của Tôn Phương thực ra rất đơn giản, chỉ muốn Tô Minh nói ra công việc hiện tại của mình để các cô bác dân làng được một phen choáng váng nữa, đồng thời cũng thỏa mãn lòng hư vinh của bà.
Cứ nghĩ mà xem, Tô Minh có thể lái chiếc xe mấy triệu tệ thì chắc chắn không phải người tầm thường rồi, đây chính là một cơ hội flex cực tốt.
Đừng bao giờ xem thường những người phụ nữ nông thôn này, khả năng nắm bắt thời cơ để ra oai của họ cũng chuẩn phết đấy.
Ai ngờ câu hỏi này lại làm khó Tô Minh. Hiếm khi thấy được cảnh Tô Minh ngẩn người ra như vậy, bởi vì cậu làm gì có công việc nào, chỉ là một cậu sinh viên mà thôi.
Tô Minh đương nhiên không thể nói thật, nếu cậu nói thẳng mình là sinh viên thì mối quan hệ với Hạ Thanh Thiền phải giải thích thế nào đây?
Ngay cả Hạ Thanh Thiền cũng không khỏi thót tim, thầm cầu mong Tô Minh đừng để lộ tẩy. May mà Tô Minh phản ứng khá nhanh, liền bịa đại một câu: "Cháu á, cháu cũng mới tốt nghiệp đại học chưa được bao lâu, hiện đang làm nhân viên quèn trong một công ty thôi ạ."
"Phù…"
Hạ Thanh Thiền nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm, may mà Tô Minh không nói hớ. Ai ngờ câu nói này của Tô Minh lại khiến những người khác ngây cả người.
Một nhân viên văn phòng quèn mà có thể lái xe hơn năm triệu tệ, chuyện này có hơi ảo quá không?
Nhưng Tôn Phương lập tức phản ứng lại, nói thẳng: "Dì biết rồi, cháu đang làm việc trong sản nghiệp của gia đình đúng không, giờ còn trẻ nên xuống cơ sở rèn luyện một chút, để sau này còn tiếp quản sự nghiệp?"
Trí tưởng tượng của Tôn Phương cũng phong phú thật, bà lập tức nghĩ ngay đến việc Tô Minh chắc chắn là một phú nhị đại, câu nói này chẳng khác nào đang ngầm nhắc nhở mọi người, con rể tôi là phú nhị đại đấy nhé.
"Khụ khụ…"
Tô Minh cũng phải kinh ngạc, thầm nghĩ mẹ của Hạ Thanh Thiền có sức tưởng tượng phong phú quá rồi, đến cả những thứ cao sang như "sản nghiệp gia tộc" cũng nghĩ ra được, đúng là làm cậu sốc thật.
Nhưng Tô Minh là người thật thà, giả làm phú nhị đại các kiểu không phải là thói quen của cậu, vì vậy cậu nói thẳng: "Dì nghĩ nhiều rồi ạ, cháu chỉ là con nhà bình thường thôi, bố cháu chỉ là một công nhân thôi ạ."
"Cái gì?"
Tôn Phương lộ vẻ mặt không thể tin nổi, còn sốc hơn cả lúc nghe tin chiếc xe của Tô Minh trị giá hơn năm triệu tệ. Trong đầu bà đã mặc định Tô Minh là ông chủ lớn hoặc phú nhị đại, ai ngờ câu trả lời của cậu lại nằm ngoài dự đoán.
Tôn Phương hoàn hồn, hỏi tiếp: "Vậy làm sao cháu mua được xe?"
Một nhân viên công ty bình thường sao có thể mua nổi chiếc xe sang hơn năm triệu tệ như thế này được, làm gì có chuyện đó.
"Dì nói chiếc xe này ạ, đây không phải xe của cháu, cháu mượn của bạn thôi, dùng xong phải trả lại cho cô ấy." Tô Minh trả lời rất thành thật.
Đối với Tô Minh mà nói, hoàn toàn không cần thiết phải cố tình ra oai, bởi vì đó không phải phong cách của cậu.
Con đường flex của Tô Minh là flex ngầm. Cái gọi là flex ngầm, tinh túy nhất chính là phải thể hiện một cách vô tình, như vậy mới khiến người khác sốc tận óc, câm nín không nói nên lời.
"Haha…"
Nghe Tô Minh nói xong, mẹ của Tôn Tiểu Đình lập tức phá lên cười, niềm vui sướng hiện rõ trên mặt không thèm che giấu, bà ta nói thẳng với Tô Minh mà chẳng cần kiêng nể: "Cậu nói chiếc xe này là cậu mượn của người khác à?"
"Đúng vậy!"
Tô Minh gật đầu ngay tắp lự. Cậu thừa biết người phụ nữ này đang nghĩ gì, nên cứ thẳng thắn thừa nhận, để xem bà ta định làm gì tiếp theo.
"Hóa ra nãy giờ cứ tưởng thế nào, xe này là hắn đi mượn à."
Lúc này, cả Tôn Tiểu Đình và Lương Chi Đống đều thở phào một hơi, cảm giác như vừa trút được một gánh nặng ngàn cân.
Đặc biệt là Lương Chi Đống, người đã bị dọa cho im bặt nãy giờ, cuối cùng cũng lấy lại được tinh thần, không chút nể nang mà nói: "Hóa ra là mượn xe người khác để đi flex, đúng là mất mặt!"