Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 617: CHƯƠNG 617: CUỘC THI TÌM KIẾM TÀI NĂNG

"Ta khao khát một đối thủ xứng tầm!"

Câu thoại này nghe quen tai phết, trước đây Tô Minh đã từng rút trúng một lần, lần đó hắn rút được skill W của Kiếm Cơ. Skill đó cực kỳ hữu dụng, có thể nói đã cứu mạng Tô Minh không chỉ một lần.

Vậy thì lần này, lại một lần nữa rút trúng Vô Song Kiếm Cơ – Fiora, không biết sẽ cho mình kỹ năng gì đây. Bảo không mong chờ là nói dối, Tô Minh lập tức nhìn vào màn hình trước mặt.

Đúng lúc này, âm thanh thông báo của hệ thống vang lên: "Chúc mừng ký chủ, rút trúng thành công kỹ năng bị động [Quyết Đấu Chi Vũ] của Vô Song Kiếm Cơ - Fiora."

"Nội tại của Kiếm Cơ, đó là skill gì nhỉ?" Đối với Kiếm Cơ sau khi được làm lại toàn diện, Tô Minh thật ra cũng không quen thuộc lắm, chỉ nhớ mang máng nội tại này của Kiếm Cơ hình như là đánh vào điểm yếu của kẻ địch thì phải.

Tên kỹ năng: [Quyết Đấu Chi Vũ]

Giới thiệu kỹ năng: Trong game, tất cả tướng địch ở gần Fiora đều sẽ lộ ra điểm yếu trong phòng ngự. Nếu Fiora tấn công thành công vào điểm yếu của kẻ địch, đòn đánh đó sẽ gây thêm sát thương dựa trên phần trăm máu tối đa.

Còn trong thực tế, sau khi ký chủ kích hoạt kỹ năng bị động của Fiora, sẽ trở thành một cao thủ kiếm đạo, nắm giữ tinh hoa tối thượng của Kiếm Đạo, đồng thời có thể nhìn thấu điểm yếu của kẻ địch, giúp ký chủ dễ dàng đánh bại đối phương hơn.

Chú thích: Đây là kỹ năng dạng duy trì, khi kết hợp với nguyên khí của cổ võ giả, hiệu quả sẽ càng tốt hơn.

Thật lòng mà nói, sau khi thấy kỹ năng này, Tô Minh vẫn hơi hoang mang, bởi vì cái thứ gọi là kiếm đạo này, có vẻ như rất xa vời với hắn, hay nói đúng hơn là Tô Minh chưa từng tiếp xúc bao giờ.

Nhắc đến kiếm đạo, người ta không khỏi liên tưởng đến những thứ trong truyện võ hiệp, cảm giác như trong thời đại của vũ khí nóng hiện nay, vũ khí lạnh như đao kiếm đã rút khỏi vũ đài lịch sử.

Ví dụ như ở thời buổi này nếu chiến tranh nổ ra, chắc chắn sẽ không có quốc gia nào phái người cầm đao kiếm xông lên chém giết.

Thậm chí trong thời đại này, đao kiếm đã trở thành công cụ tập thể dục của các cụ ông cụ bà, không thể không nói đây cũng là một sự bi ai.

Nhưng trên thực tế, tác dụng của đao kiếm không hề suy tàn như trong tưởng tượng. Cứ nhìn vào giới cổ võ giả là biết, trên thế giới này có rất nhiều chuyện mà người thường không thể nào hiểu được.

Hơn nữa, phần cuối của giới thiệu kỹ năng cũng nói một câu, kỹ năng này tốt nhất nên kết hợp với nguyên khí của cổ võ giả, chứng tỏ trong giới cổ võ giả, người tu luyện kiếm đạo chắc chắn không ít.

Tuy kỹ năng này trước mắt đối với Tô Minh chẳng có tác dụng gì, nhưng một khi đã xuất hiện thì chắc chắn có lý do tồn tại của nó, sau này thể nào cũng có ngày dùng đến, về điểm này Tô Minh vô cùng tin tưởng.

Thậm chí lúc này Tô Minh đã mường tượng trong đầu, một ngày nào đó mình khoác trường bào, tay cầm trường kiếm, cảnh tượng mình oai phong lẫm liệt làm màu chắc chắn sẽ ngầu bá cháy.

—— —— —— —— —— —— ——

Sau khi Tô Minh chìm vào giấc ngủ, Lâm Ánh Trúc lúc này mới tan làm. Tối nào cũng làm việc ở quán bar, phải đến rạng sáng giờ này mới được về.

Đây cũng là chuyện không có cách nào khác, muốn kiếm tiền thì phải vất vả một chút, muốn ngồi mát ăn bát vàng là chuyện không thể nào.

Nhưng may mắn là bây giờ những chuyện phiền lòng của Lâm Ánh Trúc đã giảm đi rất nhiều, chuyện nhà cửa đã được giải quyết nhờ căn biệt thự mà Tô Minh tặng cho cô.

Cuối cùng Lâm Ánh Trúc vẫn không dọn vào ở, chủ yếu là vì chỗ đó thật sự hơi hẻo lánh. Biệt thự kiểu này vì để có môi trường sống tốt nên chắc chắn sẽ cách trung tâm thành phố một khoảng khá xa.

Hai chị em cô không có xe nên ở đó rất bất tiện, hơn nữa với thân phận của họ, ở trong một căn biệt thự xa hoa như vậy thật sự không hợp, hai người cũng không quen.

Thế là sau khi suy nghĩ, Lâm Ánh Trúc cũng hỏi ý kiến Tô Minh, cuối cùng quyết định cho thuê thành công căn biệt thự đó, dù sao để không ở đó cũng lãng phí.

Tiền thuê của loại biệt thự này cao đến mức khiến người ta phải lè lưỡi. Nói không ngoa, chỉ cần tiền thuê nhà mấy tháng là đã đủ cho Lâm Ánh Trúc mua một căn hộ thương mại tầm trung ở một khu vực không tồi tại thành phố Ninh Thành.

Nhưng Lâm Ánh Trúc cũng không tiêu tiền bừa bãi, chỉ thuê một căn nhà bình thường. So với căn nhà ở khu ổ chuột trước đây, đã tốt hơn không biết bao nhiêu lần, ít nhất là khi Lâm Ánh Trúc về nhà khuya cũng không cần phải nơm nớp lo sợ.

Điều khiến Lâm Ánh Trúc vui mừng hơn nữa là em trai mình, Lâm Hạo, sau khi bị Tô Minh dạy dỗ một trận đã hoàn toàn cải tà quy chính, hiện đang làm việc ở một công ty bảo an, không thấy cậu ra ngoài lêu lổng nữa.

"Chị, chị tan làm rồi à, đói chết đi được."

Sau khi Lâm Ánh Trúc ra khỏi quán bar Monday, Lâm Hạo đã đứng đợi sẵn bên ngoài. Bây giờ Lâm Hạo đã hình thành một thói quen, đó là tối nào cũng đến đón chị gái tan làm.

"Chị cũng bình thường, không đói lắm, em ăn chưa?" Lâm Ánh Trúc hỏi.

"Em chưa ăn, chúng ta mau tìm chỗ nào ăn đi." Lâm Hạo cố tình ôm bụng nói.

"Em ngốc à?"

Lâm Ánh Trúc cố ý lườm Lâm Hạo một cái rồi nói: "Ngày nào em cũng đi làm mệt như vậy, sao lại đợi đến giờ này mà chưa ăn."

"Hì hì…"

Lâm Hạo cười ngây ngô rồi nói: "Chị, em đợi ăn cùng chị, hơn nữa ăn giờ này là gộp cả bữa tối với bữa khuya luôn, ăn xong về ngủ là không bị đói."

Hai người đến một khu chợ đêm, gọi một ít đồ nướng và đồ ăn vặt. Giờ này cũng chỉ có chợ đêm là còn mở cửa buôn bán, còn các nhà hàng, quán ăn về cơ bản đều đã đóng cửa.

Lúc ăn, Lâm Ánh Trúc ăn rất ít. Con gái vốn ăn không nhiều, trừ mấy cô nàng thánh ăn không màng hình tượng ra, về cơ bản Lâm Ánh Trúc chỉ ngồi nhìn Lâm Hạo ăn như hổ đói.

Lâm Ánh Trúc cảm thấy cuộc sống ổn định như thế này thật tốt, nói đi nói lại vẫn phải cảm ơn Tô Minh rất nhiều, nếu không có anh thì có lẽ cuộc sống của cô bây giờ không biết còn gian nan đến mức nào.

"Đúng rồi chị…"

Đang ăn như hổ đói, gã trai bỗng dưng dừng đũa, sau đó lôi từ túi quần sau ra một tờ rơi được gấp gọn gàng, đưa thẳng cho Lâm Ánh Trúc rồi nói: "Chị, chị xem cái này đi."

"Cái gì đây?"

Lâm Ánh Trúc hơi tò mò nhận lấy, mở tờ rơi ra, bốn chữ lớn mạ vàng "Ngôi Sao Tương Lai" lập tức đập vào mắt cô.

"Chị, cái này là tờ rơi em thấy ở công ty hôm nay, thế là lấy một tờ."

Lâm Hạo nói: "Đây là cuộc thi tìm kiếm tài năng do đài truyền hình Ninh Thành tổ chức, nghe nói nếu đạt được thứ hạng cao thì có thể ký hợp đồng trực tiếp với công ty điện ảnh truyền hình, sau đó được lăng xê thành ngôi sao."

"Chị, chị hát hay như vậy, nếu đi tham gia chương trình này thì giải nhất chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao." Lâm Hạo đối với giọng hát của chị gái mình, Lâm Ánh Trúc, vô cùng tự tin.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!