Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 63: CHƯƠNG 63: MÀY LÀ AI QUAN TRỌNG LẮM À?

Khi Tần Tiểu Khả thốt ra bốn chữ "giang hồ cứu cấp", Tô Minh lập tức có dự cảm chẳng lành, thầm nghĩ tám chín phần mười là cô nàng này lại gây ra rắc rối gì rồi.

Tô Minh nghe giọng Tần Tiểu Khả có vẻ gấp gáp nên hỏi: "Em đừng vội, nói cho anh biết vị trí cụ thể của em bây giờ đi."

Tần Tiểu Khả nói: "Em đang ở quán bar Monday với bạn, anh rể mau tới đây đi."

Cúp điện thoại, mặt Tô Minh sa sầm lại. Anh thầm nghĩ, bây giờ đã hơn mười giờ đêm mà con bé Tần Tiểu Khả này vẫn còn lêu lổng ở quán bar. Lần trước là trường đua xe, lần này lại là quán bar.

So với Tần Tiểu Khả, Tô Minh chợt nhận ra mình, một thanh niên 9X đức cao vọng trọng, đã trở thành một ông già chính hiệu.

“Keng, chúc mừng ký chủ đã kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên [Phong ba quán bar].” Giọng nói của hệ thống vang lên.

Tô Minh lúc này đã không còn kinh ngạc nữa, trong lòng chẳng chút gợn sóng. Dựa theo cái nết của hệ thống, cứ gặp phải mấy chuyện thế này thì y như rằng sẽ có nhiệm vụ.

Tên nhiệm vụ: [Phong ba quán bar]

Giới thiệu nhiệm vụ: Tần Tiểu Khả và bạn bè đang gặp rắc rối ở quán bar Monday, mời ký chủ nhanh chóng đến đó để giúp Tần Tiểu Khả giải quyết phiền phức.

Điều này càng khiến Tô Minh phải đi. Chưa nói đến việc anh quen biết Tần Tiểu Khả, một khi nhiệm vụ đã xuất hiện thì dù thế nào anh cũng phải hoàn thành.

Thế là Tô Minh cất điện thoại, vội vàng dậy thay một bộ quần áo, thầm nghĩ tối nay lại tắm công cốc rồi. Anh cầm theo ít tiền rồi rón rén ra khỏi cửa.

"Tiểu Minh, muộn thế này rồi con đi đâu đấy?" Tô Khải Sơn ở trong phòng vẫn nghe thấy động tĩnh của Tô Minh nên ra ngoài hỏi.

Bị phát hiện rồi thì Tô Minh cũng chẳng cần rón rén nữa, anh liền bịa ra một lý do: "Giang Tiểu Quân đi ăn đồ nướng ngoài quán quên mang tiền, con đi cứu viện nó."

Vì quan hệ với Giang Tiểu Quân cực kỳ tốt nên bố của Tô Minh, ông Tô Khải Sơn, cũng biết cậu ta. Mỗi khi Tô Minh có chuyện gì, anh đều lôi Giang Tiểu Quân ra làm lá chắn. Nói một cách thông tục thì bạn thân chính là để đổ vỏ.

Tô Khải Sơn ngẩn ra một lúc rồi nói: "Bây giờ thanh niên các con không phải đều dùng Alipay, quét mã WeChat để thanh toán sao, làm gì có ai còn mang tiền mặt nữa. Thời buổi này ra đường nhặt được tiền cũng khó hơn xưa rồi."

Toát mồ hôi, không ngờ bố mình lại sành điệu như vậy. Tô Minh vội nói: “Ông chủ quán nướng lớn tuổi rồi, không biết dùng mấy app thanh toán, con qua xem sao.”

"Vậy được." Tô Khải Sơn cũng không nghi ngờ gì Tô Minh, chỉ dặn dò: "Bố đi ngủ trước đây, con về sớm một chút."

Ra khỏi nhà, Tô Minh phải chạy bộ một đoạn dài mới bắt được taxi, giờ này mà muốn gọi xe thì đúng là phiền phức thật.

Quán bar Monday nằm trên một con phố quán bar khá nổi tiếng ở thành phố Ninh Thành, gần như tất cả các quán bar có tiếng của thành phố đều tập trung ở đây. Quán bar Monday là một trong những nơi có đẳng cấp tương đối cao.

Nói ra cũng thật xấu hổ, đây là lần đầu tiên trong đời Tô Minh đến quán bar. Không ngờ tới đây không phải để uống rượu, tán gái mà lại là để giang hồ cứu cấp.

Toàn bộ quán bar Monday lấy tông màu xanh lam làm chủ đạo, trông vô cùng có phong cách. Vừa bước vào, anh đã cảm nhận được không khí náo nhiệt bên trong.

Trai thanh gái lịch sau một ngày làm việc căng thẳng sẽ chọn đến đây uống vài ly để thư giãn, nếu vận may tốt gặp được người khác phái vừa mắt thì còn có thể hẹn nhau đến khách sạn qua đêm.

"Anh rể, cuối cùng anh cũng tới rồi!"

Tô Minh vừa vào chưa đi được hai bước đã bị Tần Tiểu Khả mắt tinh nhìn thấy. Cô nàng lập tức chạy tới, vẻ mặt như thể vừa nhìn thấy cứu tinh.

"Em lại gây ra rắc rối gì nữa rồi?" Tô Minh liếc nhìn Tần Tiểu Khả, phát hiện hôm nay cô nàng ăn mặc khá nổi loạn, nửa thân trên mặc áo khoác da màu đen đính đinh tán, trông ra dáng một tiểu thái muội chính hiệu.

Nghe Tô Minh nói vậy, Tần Tiểu Khả có chút xấu hổ, sau đó ấm ức nói: "Không phải em gây sự, là bọn Tiểu Ba..."

Tiểu Ba chính là cậu nhóc tóc xoăn, dáng người cao ráo trong đám nhóc siêu quậy ở trường đua xe hôm đó, cũng là người cứ nằng nặc đòi nhận Tô Minh làm sư phụ.

Không ngờ hôm nay Tần Tiểu Khả lại đi chơi với đám nhóc đó, thảo nào lại xảy ra chuyện.

"Mấy đứa đến quán bar uống rượu thì thôi đi, gây sự làm gì?" Gặp lại đám nhóc của Tiểu Ba, Tô Minh thấy phiền phức nói.

Đám nhóc hôm nay đại khái vẫn là mấy đứa lần trước, chỉ khác là có thêm ba cô bé nữa, trông cũng xinh xắn, tuổi tác sàn sàn Tần Tiểu Khả.

Tiểu Ba trông cũng có vẻ ấm ức, nói: “Anh rể, không phải em gây sự đâu. Vừa nãy lúc uống rượu có mấy tên côn đồ muốn giở trò với Tiểu Khả, em ngứa mắt quá nên vớ luôn chai rượu phang cho nó một phát, thế là bọn chúng kéo đến gây sự với tụi em.”

Tô Minh vừa nghe thì ra là có chuyện như vậy, nhưng cũng không có gì lạ. Tần Tiểu Khả tuy tuổi còn nhỏ nhưng nhan sắc đã vô cùng nổi bật, đối với nhiều gã đàn ông mà nói thì sức hút cực lớn, đặc biệt là mấy gã có sở thích với loli.

Tô Minh vỗ vai Tiểu Ba, nói: "Ra là vậy, thế thì hôm nay cậu làm đúng lắm, bảo vệ con gái là trách nhiệm của con trai."

"Trách nhiệm cái con khỉ! Anh Hắc Long của bọn tao để mắt đến con nhóc kia là nể mặt chúng mày rồi đấy!" Lời Tô Minh còn chưa dứt, một giọng nói ngông cuồng hết phần thiên hạ đã vang lên.

Tô Minh ngẩng đầu lên, quả nhiên hơn chục tên trông như côn đồ đã đi tới. Kẻ dẫn đầu mặc áo ba lỗ màu đen, cơ bắp cuồn cuộn, trên cánh tay còn xăm một con rồng đen to tướng.

Dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar, trông hắn đúng là có chút đáng sợ. Xem ra đây chính là Hắc Long ca trong miệng đám côn đồ.

"Tên này không dễ chọc đâu." Đây là ấn tượng đầu tiên của Tô Minh khi nhìn thấy gã này.

Trên người gã này có một luồng sát khí, chỉ cần đến gần là có thể cảm nhận được, không phải loại côn đồ học đường như đám Trường Mao có thể so sánh. Đoán chừng tên Hắc Long này bình thường đánh nhau thấy máu không ít lần.

Hắc Long nhếch mép cười, chỉ vào Tần Tiểu Khả nói: “Hôm nay tao chấm con nhóc này rồi, để nó phục vụ tao cho sướng, tao sẽ tha cho lũ nhóc chúng mày.”

Mặt mấy đứa nhóc như Tiểu Ba đỏ bừng lên, rõ ràng là vô cùng phẫn nộ nhưng lại không biết phải làm thế nào.

Lúc này, vẫn phải là Tô Minh ra mặt thôi. Anh bước lên nói: “Sướng cái đầu mày ấy!”

Lời vừa thốt ra đã khiến tất cả mọi người chết lặng. Mới nói một câu đã chửi người, mà người bị chửi lại là Hắc Long ca khét tiếng.

Đám nhóc Tần Tiểu Khả và Tiểu Ba nhìn Tô Minh với ánh mắt sùng bái cuồng nhiệt, thầm nghĩ anh rể đúng là ngầu bá cháy.

Sắc mặt Hắc Long biến đổi, hắn lập tức cười gằn, nói với Tô Minh: “Thằng nhóc, mày có biết tao là ai không?”

“Mày là ai thì có quan trọng không?” Tô Minh chẳng hề bị hắn dọa, ngược lại còn thản nhiên đáp.

Đùa à, sáng nay một đám tay chân của Triệu Tứ Gia toàn lính giải ngũ mà ông đây còn chẳng ngán, lẽ nào lại sợ một thằng côn đồ quèn trong quán bar sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!