Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 643: CHƯƠNG 643: CÁC ĐẠI LÃO DẦN DẦN LỘ DIỆN

Hôm nay có rất nhiều khách quý tới dự, tuy đều là nể mặt nhà Trương Tương Huy, nhưng ai nấy cũng đều vô cùng khách sáo với Tô Khải Hải.

Nói đi cũng phải nói lại, với mối quan hệ hiện tại giữa nhà Trương Tương Huy và nhà mình, đúng là người một nhà chẳng nói lời hai lòng, Tô Khải Hải đã có cảm giác mình sắp lên tới đỉnh cao nhân sinh.

Nhưng Tô Khải Hải cũng không quên một màn kịch quan trọng khác của hôm nay, đó là so kè với Tô Minh một phen xem rốt cuộc ai ngầu hơn. Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho các vị khách mời, Tô Khải Hải liền tranh thủ hỏi một câu.

Tô Minh sao lại không hiểu hàm ý trong lời của ông bác cả chứ, đoán chừng người này bây giờ đã tự mãn đến mức không biết trời cao đất dày là gì rồi. Tô Minh bình tĩnh đáp: "Chắc mọi người vẫn đang trên đường, sắp tới rồi ạ."

Thật ra đây không phải là do Tô Minh hẹn tất cả mọi người cùng đến một lúc, mà là sách lược của cậu. Tô Minh cố ý thông báo thời gian muộn hơn một chút, để họ tối hẳn mới đến.

Bởi vì nhân vật quan trọng luôn xuất hiện sau cùng để chốt hạ, hơn nữa làm vậy cũng sẽ tạo hiệu quả vả mặt tốt hơn. Đừng tưởng việc làm màu này đơn giản, bên trong cũng cả một bầu trời nghệ thuật đấy.

"Hừ!"

Tô Khải Hải nghe vậy cũng không nói gì thêm. Thật ra trong lòng ông ta thấy Tô Minh đã là nỏ mạnh hết đà, chỉ đang cố gồng giữ thể diện mà thôi, không biết hắn gọi được mấy mống đây.

Cho dù lát nữa bạn bè của Tô Minh có đến thật, e rằng cũng chẳng thể nào so sánh được với những nhân vật tai to mặt lớn mà nhà Trương Tương Huy mời tới.

Phải biết hôm nay, những người đến đây nể mặt nhà Trương Tương Huy ít nhất cũng phải hơn hai mươi người, mà vẫn còn khách đang lần lượt tới.

Tô Khải Hải không tin Tô Minh có đủ năng lực để mời được nhiều người có máu mặt như vậy, thế nên hôm nay dù có nói thế nào đi nữa, Tô Minh cũng thua chắc rồi.

"Đại ca, em không đến muộn chứ!"

Đúng lúc này, cuối cùng cũng có người trong số bạn bè Tô Minh mời đã tới. Người đầu tiên đến là Trường Mao, đi cùng còn có một đám đàn em của gã, khoảng bảy tám người, trông cực kỳ náo nhiệt.

Trên tay mỗi người đều xách bánh gato, đào mừng thọ và những món quà tương tự, trông cũng rất rôm rả.

"Ồ, Tô Minh, không giới thiệu bạn của cháu một chút à? Là tổng giám đốc của công ty nào thế?" Tô Khải Hải lập tức nhướng mày, nói giọng đầy mỉa mai.

Tô Minh thì mặt không đổi sắc, giới thiệu thẳng: "Đây là đội trưởng đội bảo an của quán bar Monday, anh Trường Mao. Đằng sau cũng là bảo an của quán bar Monday, và họ đều là bạn của cháu."

Trường Mao và đám đàn em nghe xong lời này thì cảm động không thôi. Một nhân vật ngầu lòi như Tô Minh mà vẫn coi những người bình thường như họ là bạn bè, lại còn mời họ đến một dịp quan trọng thế này, thật sự khiến người ta xúc động.

"Ha ha, ta có nghe nhầm không đấy? Tô Minh, cháu mời một đám bảo an tới à?"

Trường Mao còn đang cảm động thì bên kia Tô Khải Hải đã phá lên cười chói tai, không hề che giấu sự chế nhạo: "Đây là bạn bè mà cháu mời đến đấy à?"

"Đúng vậy, họ đều là bạn của cháu!"

Tuy Tô Minh rất thản nhiên, nhưng những người khác rõ ràng không nghĩ vậy.

"Cứ tưởng thằng Tô Minh này ghê gớm lắm, mời được nhân vật lớn nào, hóa ra lại mời một đám bảo an tới."

"Nhìn cái tướng du côn của bọn họ kìa, chẳng biết là bảo an hay là côn đồ đầu đường nữa."

"Ôi, mời loại người này đến đúng là làm hạ thấp đẳng cấp của bữa tiệc. Nhìn người nhà Khải Hải mời xem, toàn là người có tiền có thế."

Các họ hàng không nhịn được bắt đầu xì xào bàn tán. Bố của Trương Tương Huy cũng nhíu mày, lên tiếng: "Ông thông gia, họ hàng nhà ông mời những ai thế này? Từ lúc nào mà bảo an cũng được vào đây vậy?"

"Hừ, một lũ du côn vặt mà thôi!"

Ngay cả ông nội của Tô Minh lúc này cũng mặt mày khó chịu, rõ ràng là không ưa gì nhóm của Trường Mao, dù sao thì trước đây bọn họ cũng từng là du côn.

"Đại ca, cái này..."

Trường Mao nhất thời vô cùng khó xử. Gã đã có lòng tốt mua quà đến dự tiệc mừng thọ, ai ngờ vừa bước vào đã bị khinh bỉ đủ đường. Nếu không phải vì Tô Minh, gã đã chẳng thèm đến đây.

"Bảo an thì sao chứ? Ai nói bảo an không được vào!"

Đúng lúc này, ông chủ quán bar Monday, Dương Tiểu Văn, bước tới và lớn tiếng nói.

Thân phận của Dương Tiểu Văn này cũng không tầm thường, ngoài quán bar là nghề tay trái ra, ông ta còn có công ty bất động sản, cũng là một phú hào có tiếng. Lập tức, những tiếng xì xào tại hiện trường nhỏ đi rất nhiều.

"Giám đốc Trình Nhược Phong của công ty bảo an Phong Minh đến."

Lại thêm một nhân vật có vai vế xuất hiện, chính là Trình Nhược Phong. Dù sao cũng là tổng giám đốc một công ty, nên không ai dám coi thường ông ta!

"Giám đốc Vương tới!"

Mọi người lại nhìn kỹ, hỏi thăm một chút mới biết người vừa đến là Vương Uy. Người này kiểm soát phần lớn khách sạn ở thành phố Ninh Thành, một đại lão thực thụ với gia sản hàng chục tỷ, so với nhà Trương Tương Huy thì không hề kém cạnh.

Vương Uy sải bước đi tới. Gã này mang khí chất giang hồ rất nặng, đối mặt với những trường hợp thế này thì quen thuộc như cá gặp nước, không hề tỏ ra lúng túng.

Sau khi bước vào, ông ta chẳng thèm nhìn những người khác mà đi thẳng về phía Tô Minh, vì vốn dĩ ông ta đến đây là vì Tô Minh.

Chỉ thấy Vương Uy thân mật bắt tay Tô Minh rồi nói: "Tô thiếu, mừng thọ thì cứ đến khách sạn của tôi là được rồi. Cậu cứ nói một tiếng, bất kỳ khách sạn nào cũng tùy cậu dùng, cần gì phải phiền phức đi thuê khách sạn làm gì."

Tô Minh mỉm cười, đáp: "Khách sạn này không phải do cháu sắp xếp. Cảm ơn giám đốc Vương hôm nay đã đến góp vui!"

"Đúng rồi, giám đốc Vương này lần trước chúng ta hình như có gặp thì phải."

Mấy người họ hàng của Tô Minh cũng có ấn tượng, lần trước lúc ăn cơm ở khách sạn, con gái của Tô Khải Hải là Tô Mẫn đã xảy ra xung đột với Vương Uy, cuối cùng phải nhờ Tô Minh ra mặt mới giải quyết ổn thỏa.

Vì vậy, mọi người đều biết Vương Uy là bạn của Tô Minh, nên không hề thấy bất ngờ khi ông ta tới.

Tô Khải Hải cũng biết rõ Tô Minh quen biết Trình Nhược Phong, vì vậy sự xuất hiện của hai người này hoàn toàn nằm trong dự liệu của ông ta, chỉ có Dương Tiểu Văn là hơi bất ngờ.

Nhưng một mình Dương Tiểu Văn thì chẳng là gì, không ảnh hưởng đến đại cục. So với các vị đại lão mà bên mình mời đến thì cũng chẳng thấm vào đâu.

Ít nhất vào lúc này, Tô Khải Hải vẫn vô cùng tự tin. Chỉ nghe ông ta tiếp tục nói với Tô Minh: "Sao nào, Tô Minh, đây là tất cả bạn bè của cháu à? Mới có mấy người này thôi sao, chẳng lẽ hết rồi?"

"Bác đừng vội..."

Tô Minh khẽ nhếch mép, nói tiếp: "Đây mới chỉ là một phần thôi, lát nữa chắc mọi người sẽ đến đủ cả."

Vừa nói, nụ cười trên mặt Tô Minh càng thêm rạng rỡ, bởi vì hắn đã nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ ngoài cửa. Các đại lão đang dần dần lộ diện rồi, lát nữa mới là lúc phải kinh ngạc thật sự.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!