"U oa––"
Phi ca nghe Giang Tiểu Quân nói vậy thì khoái chí ra mặt, nụ cười không thèm che giấu hiện rõ trên môi. Nhưng nụ cười này chỉ khiến cho khuôn mặt đầy mụn trứng cá của hắn trông càng thêm kinh khủng.
Gã rõ ràng không ngờ Giang Tiểu Quân lại biết mình, không nghĩ tới danh tiếng của gã ở khu vực trường cấp ba Ninh Thành lại lớn đến mức này. Nói thật, trong lòng Phi ca cũng có chút tự đắc.
Thế là gã vừa cười vừa nói: "Không ngờ mày lại biết tao cơ đấy, mà lần trước chúng ta gặp nhau ở đâu nhỉ? Tao không nhớ rõ lắm."
Vừa nói, Phi ca vừa gãi đầu, ra vẻ mình là người bận trăm công nghìn việc, trí nhớ không tốt cho lắm. Nói trắng ra là đang cố tình làm màu.
Giang Tiểu Quân vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, nói tiếp: "Phi ca, trí nhớ của anh tệ thật đấy. Lần trước chúng ta gặp nhau trong nhà vệ sinh mà, hai ta còn đứng cạnh nhau đi tiểu nữa."
"Khụ khụ, vậy à..."
Nghe vậy, vẻ mặt Phi ca thoáng chút lúng túng. Gã không ngờ Giang Tiểu Quân lại gặp mình ở một nơi như thế. Đang ở chỗ ăn uống mà lại nhắc đến "nhà vệ sinh", kiểu gì cũng khiến người ta cảm thấy không thoải mái.
Tô Minh thì có chút kinh ngạc nhìn Giang Tiểu Quân, không nói gì. Anh vốn đã định ra tay nhưng cũng nén lại, vì anh biết tỏng thằng bạn mình chắc chắn còn có trò gì đó chứ không đơn giản như vậy.
Quả nhiên, trên mặt Giang Tiểu Quân hiện lên một nụ cười gian xảo khó nhận ra, rồi cậu chàng mở miệng: "Lần đó ở nhà vệ sinh, tôi đã với tâm trạng vô cùng ngưỡng mộ mà liếc nhìn Phi ca một cái."
"Tôi phải nhắc anh một câu, anh cầm nhầm đồ nướng rồi. Cái của Phi ca không phải xúc xích cỡ đại đâu, mà là nấm kim châm đấy," Giang Tiểu Quân nói.
Vừa hay lúc nãy nhóm Tô Minh cũng gọi mấy xiên nấm kim châm, vẫn còn thừa lại hai xiên chưa ăn hết. Giang Tiểu Quân tiện tay cầm một xiên lên, cố tình huơ huơ trước mặt Phi ca, vẻ mặt phải gọi là bựa không chịu nổi.
"Phụt––"
Tô Minh cuối cùng cũng không nhịn được, phá lên cười ha hả. Hóa ra nãy giờ, tên này đang muốn cà khịa Phi ca, đúng là bựa thật.
Nhưng Trầm Mộc Khả ngồi bên cạnh thì không cười. Dù sao thì chủ đề mà Giang Tiểu Quân nói cũng có hơi tục tĩu, nên mặt cô nàng lúc này đang đỏ ửng lên.
Còn vẻ mặt của Phi ca thì phải gọi là khó coi cực độ. Gương mặt vốn đã xấu nay lại càng thêm độc đáo, gã cay lắm, hóa ra thằng nhóc này nãy giờ đang gài bẫy mình.
Thêm vào đó là tiếng cười không kiêng nể của Tô Minh, Phi ca chính thức bị kích động. Gã nổi điên, gầm lên với Tô Minh: "Mẹ kiếp, cười cái gì mà cười, muốn chết phải không?"
Phi ca hùng hổ trông cũng đáng sợ thật. Nếu là học sinh bình thường, có lẽ đã bị dọa cho chết khiếp. Nhưng Tô Minh lại chẳng có cảm giác gì, chút uy hiếp quèn này của gã trong mắt anh chẳng là cái thá gì.
Lúc này, nụ cười trên mặt Tô Minh cũng dần tắt ngấm. Anh lạnh lùng đáp trả: "Tao cười mày là thằng ngu!"
"Vãi nồi, mày cũng dám chửi tao à!"
Phi ca chuyên đi bắt nạt đám học sinh quanh trường, nay đột nhiên bị một thằng nhóc chửi thẳng mặt, sao mà không tức cho được. Không kìm chế nổi nữa, gã liền xông tới định đánh Tô Minh.
"Bịch––"
Thế nhưng, Phi ca đang đằng đằng sát khí còn chưa kịp chạm vào người Tô Minh thì đã ngã sõng soài ra đất. Hóa ra là do Giang Tiểu Quân giở trò, lén duỗi chân ra ngáng, khiến gã không để ý nên dính chưởng, ngã sấp mặt.
"Dám đụng vào Phi ca của bọn tao, lên xử hai thằng ranh này!"
Mấy tên đàn em thấy đại ca bị ăn hiếp thì không thể ngồi yên, cậy đông người liền định xông lên.
Ai ngờ hôm nay Giang Tiểu Quân như uống phải thuốc kích thích, hăng máu vô cùng. Cậu chàng lập tức đứng dậy, vớ ngay cái ghế mình đang ngồi rồi phang tới.
"Bốp––"
"Bốp––"
Tô Minh cũng không ngồi yên, sợ Giang Tiểu Quân bị thiệt, anh liền vơ hết đồ nướng trên khay trước mặt – khoai tây, cà tím, thịt dê, râu mực – ném thẳng về phía trước.
Anh không dùng nhiều sức, nhưng lại ném cực kỳ chuẩn xác, tất cả đều bay thẳng vào mặt mấy tên côn đồ. Đồ nướng nóng hổi bất ngờ dính vào mặt khiến chúng nó nhất thời choáng váng, mất phương hướng.
Mấy tên này vốn chỉ là một đám ô hợp, chẳng có sức chiến đấu gì. Bị Tô Minh chơi một vố như vậy lại càng mất hết sức phản kháng, chỉ biết đứng yên chịu trận. Giang Tiểu Quân thì càng đánh càng hăng, như đến kỳ động dục, liên tục dùng ghế đẩu nện vào ngực mấy tên côn đồ. Tuy bình thường cậu chưa từng đánh nhau, nhưng hôm nay vẫn xử đẹp được đám du côn này.
"Hay, đánh đẹp lắm!"
Tô Minh đứng xem kịch nãy giờ, vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt cho Giang Tiểu Quân. Không ngờ một mình cậu chàng lại giải quyết được hết, thế này thì anh chẳng cần ra tay, chill phết.
Mấy tên côn đồ và cả đại ca Phi ca sau khi lồm cồm bò dậy thì rõ ràng không dám, hay nói đúng hơn là không còn mặt mũi nào để đánh tiếp. Bị một mình Giang Tiểu Quân xử đẹp, chúng nó thật sự mất mặt quá rồi.
Nhưng món nợ này chắc chắn phải đòi lại. Lũ du côn là vậy, để giữ thể diện, đánh không lại thì sẽ gọi thêm người đến xử tiếp, lấy cái cớ mỹ miều là "lấy lại danh dự".
Thế là Phi ca tiếp tục gằn giọng: "Mẹ nó, chúng mày là học sinh trường cấp ba Ninh Thành đúng không?"
"Có bản lĩnh thì hai đứa chúng mày đọc tên ra đây, tao mà không xử chết chúng mày thì tao không phải người. Để xem sau này chúng mày còn dám đến trường nữa không." Phi ca không hề nói đùa, gã đã quyết tâm, mai sẽ dẫn người đến chặn đường hai thằng này, bắt chúng nó phải trả giá đắt.
"Xì––"
Giang Tiểu Quân khinh bỉ liếc gã một cái, thầm nghĩ: "Mẹ nó, coi tao là thằng ngu à? Ai rảnh mà tự dưng khai tên ra để rước họa vào thân chứ."
Ai ngờ lúc này, Tô Minh đứng bên cạnh lại đảo mắt một vòng, rồi nói thẳng: "Thằng ngu, tao có báo tên đấy, mày dám dẫn người đến đánh tao không?"
"Đệt!!!"
Phi ca tức điên lên, không ngờ Tô Minh lại ngông cuồng đến vậy. Mới chiếm được chút lợi thế mà đã tưởng mình ngon lắm rồi sao?
Gã gầm lên: "Mẹ kiếp, có gan thì báo tên ra, xem lão tử có xử chết mày không."
"Được thôi, báo thì báo, tao mà phải sợ mày à?"
Tô Minh hai tay đút túi quần, lớn tiếng nói: "Đại trượng phu đi không đổi danh, ngồi không đổi họ. Lão tử là Tống Triết, lớp 12-4."
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả