Chuyện gia đình Mã Xuân Hoa bị vả mặt sấp mặt ở cửa hàng 4S, đến mức xe cũng không mua đã phải bỏ đi, Tô Minh và mọi người hoàn toàn không hay biết. Sau khi quay về nhà Trầm Mộc Khả.
Vì chuyện chiếc xe mới, cả nhà ai cũng phấn khởi. Lưu Quế Lan liền ra ngoài mua đồ ăn, chuẩn bị giữ Tô Minh ở lại dùng bữa tối, thậm chí lúc ăn cơm anh còn bị Trầm Lập Quân chuốc không ít rượu.
Đương nhiên, cụng ly với Tô Minh thì đúng là tự rước nhục vào thân, dù sao với sự tồn tại của kỹ năng bị động Tửu Thùng, nói về khoản uống rượu thì Tô Minh đúng là vô đối.
Thế nên cuối cùng Tô Minh chẳng hề hấn gì, ngược lại Trầm Lập Quân lại gục thẳng cẳng. Tối về đến nhà, Tô Minh kiểm tra lại điểm tích lũy của mình.
Hóa ra lần trước hoàn thành nhiệm vụ xong, Tô Minh đã quên béng mất vụ xem điểm. Thật ra từ lần trước anh đã tích được 110 điểm, đủ để rút thưởng một lần, cộng thêm 50 điểm thưởng nhận được sau khi hoàn thành nhiệm vụ hôm nay, vậy mà đã có 160 điểm rồi.
Khó khăn lắm mới tích được nhiều điểm như vậy, Tô Minh nhất thời lại thấy hơi tiếc, không nỡ rút thưởng. Thế là anh nghĩ, thôi cứ giữ lại đã, để sau xem nên nâng cấp kỹ năng hay trang bị, cũng lâu lắm rồi chưa nâng cấp kỹ năng.
—— —— —— —— ——
Hôm nay tan học, Tô Minh vẫn như thường lệ đi dạo quanh trường với Giang Tiểu Quân. Nếu không đi cùng Trầm Mộc Khả thì Tô Minh sẽ đi ăn gì đó với Giang Tiểu Quân.
Nhưng hôm nay, ở một con phố khác gần trường, Giang Tiểu Quân đột nhiên thốt lên: "Sao một đứa bé tí thế này đã phải ra đường ăn xin rồi?"
Tô Minh nhìn theo hướng tay của Giang Tiểu Quân, quả nhiên thấy một cô bé. Cô bé này mặc đồ rách rưới tả tơi, trên cánh tay còn quấn băng gạc, trước mặt đặt một chiếc cặp sách cũ màu đỏ và một cái hộp xốp trắng dùng để đựng tiền.
"Cô nhi bất lực, cầu người hảo tâm thương xót!"
Tô Minh và Giang Tiểu Quân đi tới xem thử, trước mặt cô bé còn trải một tấm bạt nhựa rất lớn, trên đó dùng bút lông dầu viết chi chít chữ.
Đại khái là cô bé này mồ côi, hoàn cảnh vô cùng đáng thương, không nơi nương tựa, hy vọng những người tốt bụng sẽ bố thí, giúp đỡ để cô bé được đến trường.
"Tội nghiệp quá đi."
Giang Tiểu Quân nhìn một lúc, rồi lại nhìn cô bé, phát hiện cô bé đang quỳ ở đó tuy sắc mặt nhợt nhạt nhưng lại cực kỳ xinh xắn, mày thanh mắt tú, trông vô cùng đáng yêu, chỉ cần nhìn một cái là khiến người ta không kìm được mà yêu mến.
Đây đúng là một thời đại trọng vẻ ngoài, có lẽ cũng vì ngoại hình xinh xắn của cô bé mà chiếc hộp xốp trắng trước mặt đã đựng không ít tiền.
Tính sơ sơ tiền lẻ cũng phải được mấy trăm tệ. Giang Tiểu Quân cũng móc từ trong người ra một tờ năm mươi tệ, thả vào chiếc hộp xốp trước mặt cô bé.
"Cảm ơn ạ..."
Cô bé lí nhí cất giọng trong trẻo, dường như có chút không dám nhìn người khác.
"Tô Minh, cậu cũng cho chút đi."
Nghe Giang Tiểu Quân nói vậy, Tô Minh thu lại ánh mắt, cũng móc ra một tờ tiền lẻ bỏ vào hộp xốp, sau đó hai người cứ thế rời đi.
Đi được vài bước, Giang Tiểu Quân vẫn còn lẩm bẩm: "Haiz, con bé tội nghiệp thật đấy, sao lại đáng thương như vậy chứ, hy vọng sau này con bé có thể sống tốt."
"Không ngờ cậu cũng có lòng trắc ẩn ghê nhỉ." Tô Minh liếc nhìn Giang Tiểu Quân.
"Đó là đương nhiên!"
Giang Tiểu Quân lập tức nói: "Nhớ hồi tám tuổi, lúc tớ xem bộ phim hành động Nhật đầu tiên trong đời, thấy nữ chính trong phim kêu thảm thiết quá, tớ còn không kìm được mà rơi nước mắt đấy."
"..."
Tô Minh lập tức cạn lời, chủ đề đang rất nghiêm túc mà đột nhiên lại bị Giang Tiểu Quân lái đi đâu mất.
Thế là Tô Minh không nhịn được liếc xéo Giang Tiểu Quân một cái, nói: "Lúc đó cậu khóc vì sung sướng thì có."
Giang Tiểu Quân: "..."
"Thôi, không đùa với cậu nữa."
Tô Minh lập tức nghiêm túc trở lại, nói: "Nói về cô bé ban nãy đi, tớ cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy đâu."
"Ý cậu là sao?" Giang Tiểu Quân ngớ người.
Tô Minh tiếp tục: "Cậu nghĩ mà xem, thời buổi này một đứa trẻ trạc tuổi con bé, nếu là trẻ mồ côi thì đã có viện mồ côi nuôi dưỡng, không thể nào tự mình ra đường ăn xin kiếm tiền được."
"Hơn nữa, phần giới thiệu thân thế trên tấm bạt nhựa trước mặt con bé chắc chắn không phải do nó viết."
"Với lại cậu nghĩ kỹ lại xem, lúc nãy khi nhận tiền, con bé hoàn toàn không dám nhìn người khác, tớ đã lén quan sát ánh mắt của nó, phát hiện trong mắt nó còn có chút hoảng sợ."
Tô Minh trong nháy mắt như hóa thân thành Sherlock Holmes, nói tiếp: "Điều này chứng tỏ, con bé có lẽ đã sống trong một môi trường đáng sợ trong thời gian dài, lâu dần đã bị ám ảnh tâm lý."
"Hơn nữa cậu không phát hiện ra à, cậu cho nó tờ năm mươi tệ, đã là mệnh giá khá lớn rồi, nhưng con bé chỉ nói một câu cảm ơn, không hề có chút kích động hay vui mừng nào cả, chứng tỏ số tiền này chẳng thể nào đến được tay con bé."
Tô Minh nói một tràng dài như vậy, nếu Giang Tiểu Quân còn không hiểu thì đúng là IQ có vấn đề. Giang Tiểu Quân lập tức nói: "Ý cậu là cô bé đó ra ngoài ăn xin là bị người khác ép buộc?"
"Không sai, tớ cảm thấy là như vậy. Thời buổi này làm gì có mấy đứa trẻ tự nguyện ra đường ăn xin." Tô Minh gật đầu nói.
Thật ra đây cũng không phải chuyện gì mới mẻ, trước đây trên báo đài cũng đã đưa tin nhiều, nhưng vẫn không thể nào ngăn chặn triệt để được.
Luôn có những lũ vô lương tâm, mất hết nhân tính thích lợi dụng trẻ em để kiếm tiền, thậm chí có những băng nhóm còn cố tình làm cho bọn trẻ tàn tật để khơi dậy lòng thương hại của mọi người mà xin tiền, thủ đoạn tàn nhẫn đến mức khó có thể tưởng tượng.
"Tớ để ý thấy cánh tay con bé còn bị gãy, chắc là bị đánh rồi." Tô Minh nói thêm một câu.
"Mẹ kiếp!"
Được Tô Minh nhắc nhở, Giang Tiểu Quân lập tức cảm thấy những gì Tô Minh nói rất có lý, thế là không thể nhịn được nữa, liền chửi ầm lên: "Là thằng khốn nào mà ác độc thế, một cô bé đáng yêu xinh xắn như vậy mà cũng không tha."
"Không được, trông cô bé đó đáng thương quá, chúng ta không thể thấy chết mà không cứu được." Giang Tiểu Quân nói.
Nói thật, cô bé ban nãy tuy chỉ khoảng năm, sáu tuổi nhưng ngoại hình đúng là đỉnh của chóp, khiến người ta nhìn một cái là mến ngay. Giang Tiểu Quân thật sự không đành lòng nhìn cô bé bị người khác ép buộc đi ăn xin cả ngày.
Tô Minh thực ra cũng có cùng suy nghĩ, chuyện này đã gặp phải thì nên ra tay một phen. Thế là anh gật đầu, nói: "Vậy chúng ta đừng vội, cứ ngồi ở đây một lát, quan sát cô bé đó đã."
» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «