Bệnh viện trực thuộc Đại học Y Ninh dường như đã lâu không náo nhiệt như thế này, bình thường bệnh viện vẫn vận hành đâu ra đấy, ai ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện như vậy.
Ả Lệ kia bị Tô Minh tát liên tiếp hai cái, đã tức điên cả người, hận không thể ăn tươi nuốt sống Tô Minh. Bây giờ ả đã gọi điện xong, đang chờ anh rể mình tới xử lý Tô Minh.
"Phó viện trưởng ra rồi, Phó viện trưởng đến rồi!"
Lúc này, không biết là ai hô lên một tiếng, một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng, tướng mạo nghiêm nghị bước tới, người này chính là Phó viện trưởng của bệnh viện trực thuộc Đại học Y Ninh.
Với một bệnh viện hàng đầu cả nước như bệnh viện trực thuộc Đại học Y Ninh, cho dù chỉ là Phó viện trưởng, cũng đã được xem là một nhân vật máu mặt, thậm chí trong mắt người thường, đã là một nhân vật lớn.
Vì thế, vừa nghe Phó viện trưởng ra, rất nhiều người lập tức vô thức dạt ra nhường đường cho ông ta đi tới.
"Văn Lệ, em làm sao thế này? Lúc gọi điện cho anh cứ khóc lóc om sòm." Phó viện trưởng đi tới bên cạnh ả Lệ kia, mở miệng hỏi một câu.
Mà ả Lệ thấy anh rể mình đến, lập tức cảm thấy như tìm được chỗ dựa, vội vàng nói: "Anh rể, may mà anh đến rồi, anh mà không đến nữa chắc em bị người ta đánh chết mất."
"Ai dám đánh em ở đây?" Sắc mặt Phó viện trưởng thoáng thay đổi, rõ ràng muốn biết kẻ vô pháp vô thiên đó là ai.
"Chính là thằng nhãi này, anh nhìn xem em bị nó tát cho này." Ả Lệ lập tức chỉ Tô Minh và mách tội với Phó viện trưởng.
Phó viện trưởng nhìn vào mặt ả Lệ, quả nhiên dấu tay đỏ ửng vẫn chưa tan, trông đặc biệt rõ ràng, xem ra cô em vợ này của mình không hề nói dối.
Cái miệng của ả Lệ như súng liên thanh, tiếp tục nói: "Anh rể, thằng nhãi này hung hăng lắm, không chỉ đánh em, mà hắn còn luôn miệng nói rằng nếu anh đến, hắn sẽ đánh luôn cả anh, chẳng coi anh ra gì cả."
"Cái gì?"
Quả nhiên sắc mặt Phó viện trưởng biến đổi, ông ta là Phó viện trưởng bệnh viện trực thuộc Đại học Y Ninh cơ mà, người quyền lực thứ hai trong toàn bệnh viện, chưa từng nghe có ai dám đánh mình ngay trong trường học.
Thế là Phó viện trưởng lạnh lùng nhìn Tô Minh, nói: "Thằng nhãi, ai cho mày lá gan đến đánh tao? Mày có biết tao là ai không, ở trong bệnh viện này, nếu mày dám đụng vào tao một ngón tay, vậy thì..."
"Bốp!"
Phó viện trưởng đang vênh váo dọa nạt Tô Minh, nhưng còn chưa nói hết câu, Tô Minh đã thẳng tay vung một bạt tai qua. Âm thanh vang lên vô cùng giòn giã.
Gã Phó viện trưởng bị Tô Minh tát cho không kịp phản ứng, ngã sõng soài trên đất, cặp kính cũng bị đánh bay ra, gọng kính lúc này đã gãy.
"Hắn... Hắn vậy mà dám đánh thật!"
Tất cả mọi người có mặt lúc này đều có chút không tin vào mắt mình. Vốn tưởng rằng nhân vật cấp bậc Phó viện trưởng đã ra mặt, Tô Minh chắc chắn sẽ phải kiêng dè một chút, ai ngờ tính tình Tô Minh lại nóng nảy như vậy, hoàn toàn không nể nang gì, nói đánh là đánh thật.
"Mày... Mày dám đánh tao à?"
Sau khi Phó viện trưởng lồm cồm bò dậy, biểu cảm trên mặt phải gọi là đặc sắc vô cùng. Nhưng gã này không có kính, dường như nhìn người cũng không rõ lắm, thậm chí hướng chỉ tay về phía Tô Minh cũng bị lệch.
"Biết tại sao tôi đánh ông không?"
Tô Minh nói: "Không chỉ vì ông là anh rể của mụ đàn bà vô văn hóa này, mà nguyên nhân quan trọng hơn là ông, thân là Phó viện trưởng, đã lơ là nhiệm vụ, lạm dụng tư quyền, để cho em vợ mình bán số khắp bệnh viện, hy sinh lợi ích của vô số bệnh nhân bình thường để thỏa mãn túi tiền của mình, vì thế ông đáng bị đánh!"
"Tốt, nói hay lắm!"
"Cậu trai này là người có lương tâm, nói đúng tiếng lòng của chúng tôi rồi."
"Mẹ kiếp, kệ cha nó là Phó viện trưởng hay gì, hôm nay ông đây chửi chết mẹ nó! Cái thằng rùa con này, nếu không phải vì thằng khốn này thì chúng ta đăng ký đâu có tốn nhiều tiền như vậy."
"... "
Lời của Tô Minh đã khơi dậy sự đồng tình của đông đảo bệnh nhân và người nhà của họ. Rõ ràng câu nói này đã nói trúng tim đen của mọi người, nhất thời tiếng nói lên án Phó viện trưởng vang lên ầm ĩ, thậm chí còn khiến người trên lầu cũng nghe thấy, chạy xuống xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Gã Phó viện trưởng này cũng không bị trận thế này dọa sợ. Đùa à, trước đây người nhà bệnh nhân còn thuê cả côn đồ đến bệnh viện gây sự, cảnh tượng nào mà ông ta chưa từng thấy.
Thế là Phó viện trưởng lập tức hét lớn: "Bảo an đâu, gọi bảo an qua đây cho tôi, bắt thằng nhãi này lại."
"Đưa thẳng đến đồn cảnh sát, dám gây rối ở bệnh viện, xem hôm nay tao không xử chết mày." Phó viện trưởng chụp cho Tô Minh cái mũ gây rối trật tự ở bệnh viện.
Hừ, tôi đây muốn xem các người ai bắt được tôi!
Lần này Tô Minh cũng không khách khí, bảo an dù sao cũng không phải cảnh sát, chỉ là lực lượng của bệnh viện mà thôi, nên Tô Minh cũng chẳng sợ, dễ dàng xử lý mấy người bảo an.
"Viện trưởng, không hay rồi, hình như sảnh đăng ký ở tầng một có xung đột, có người đang gây sự." Lúc này trong phòng làm việc của viện trưởng bệnh viện trực thuộc Đại học Y Ninh, một bác sĩ vội vàng chạy vào báo.
Viện trưởng bệnh viện trực thuộc Đại học Y Ninh là một người quen của Tô Minh, cũng là học trò cưng của giáo sư Lý, tên là Duẫn Nhân Quý. Duẫn Nhân Quý nghe vậy, thần kinh bất giác căng thẳng, còn tưởng lại xảy ra vụ gây rối nào ở bệnh viện.
Hiện nay, mối quan hệ giữa bệnh nhân và bác sĩ là một chủ đề nóng của xã hội, thường xuyên xuất hiện những tin tức như bác sĩ chữa chết người, hay bệnh nhân đâm chết bác sĩ, cho nên khi nghe tin có người gây rối ở bệnh viện, vị viện trưởng như ông còn căng thẳng hơn bất kỳ ai.
"Đi, mau xuống dưới xem sao!"
Duẫn Nhân Quý lập tức đặt công việc trong tay xuống, vội vàng dẫn người xuống lầu, hy vọng đây không phải là một cuộc xung đột nghiêm trọng.
Khi xuống đến nơi, gã Phó viện trưởng vẫn đang không ngừng la lối, đòi báo cảnh sát bắt Tô Minh đi. Đúng lúc này, Duẫn Nhân Quý bước tới.
"A, Tô tiên sinh, sao anh cũng ở đây?"
Kết quả, Duẫn Nhân Quý vừa đến đã liếc mắt thấy ngay Tô Minh, lập tức có chút kinh ngạc. Đã một thời gian không gặp, nhưng ấn tượng của ông về Tô Minh vô cùng sâu sắc, đây chính là người đã cứu mạng thầy mình, giáo sư Lý.
"Ồ, là viện trưởng Duẫn à." Tô Minh cũng nhận ra Duẫn Nhân Quý, nói thật là vừa rồi Tô Minh đã quên mất mình còn có mối quan hệ này.
"Viện, viện trưởng, sao ngài lại đến đây?" Gã Phó viện trưởng thấy Duẫn Nhân Quý, miệng bất giác hơi lắp bắp. Lẽ nào... thằng nhãi này lại quen biết Duẫn Nhân Quý?
Nghĩ đến đây, trái tim của Phó viện trưởng lập tức từ từ chùng xuống, một dự cảm chẳng lành dâng lên.