Thợ Săn Bóng Đêm – Vayne chính là một trong những vị tướng mang tính biểu tượng của game đấy nhé. Chơi Vayne hay thì cân năm là chuyện thường tình, gần như trong mọi video highlight combat đỉnh cao đều có bóng dáng của cô nàng.
Khi chơi AD, Tô Minh cũng thích nhất vị tướng này, không biết lần này sẽ rút được kỹ năng nào của Vayne đây.
Quả nhiên, khi bóng dáng Vayne xuất hiện trên màn hình lớn, âm báo của hệ thống liền vang lên: "Chúc mừng ký chủ, đã rút trúng kỹ năng Q [Nhào Lộn] của Thợ Săn Bóng Đêm – Vayne."
Tên kỹ năng: [Nhào Lộn]
Giới thiệu kỹ năng: Trong game, Vayne có thể dùng kỹ năng này để nhào lộn một khoảng cách ngắn, đồng thời đòn đánh thường tiếp theo trong vòng 7 giây sẽ gây thêm sát thương vật lý.
Còn trong thực tế, sau khi được tối ưu hóa, một khi ký chủ kích hoạt kỹ năng này trong chiến đấu, bộ pháp sẽ trở nên linh hoạt, thân hình quỷ dị khó lường, kẻ địch muốn tấn công trúng ký chủ sẽ phải tốn không ít công sức.
Vừa thấy là kỹ năng Q, Tô Minh đã cảm thấy phen này không lỗ. Trong bộ kỹ năng của Vayne, chiêu nào cũng cực kỳ quan trọng, khó mà nói chiêu nào là mạnh nhất.
Nhưng để chơi Vayne cho hay thì có một điều kiện tiên quyết: phải dùng kỹ năng Q thật tốt. Có như vậy mới có thể ‘múa’ trong giao tranh tổng được.
Quả nhiên kỹ năng này không làm Tô Minh thất vọng. Phải biết rằng trong chiến đấu, thân pháp và bộ pháp là cực kỳ quan trọng. Nếu thân hình linh hoạt, tự nhiên sẽ dễ dàng chiếm được ưu thế lớn!
Sau khi có được kỹ năng Q [Nhào Lộn] của Vayne, chắc chắn Tô Minh sẽ như hổ thêm cánh trong những trận chiến sau này!
* * *
Ngày hôm sau, cuộc sống lại trở về bình thường, Tô Minh tiếp tục đến trường đi học. Thời tiết bây giờ đã dần vào đông, kỳ nghỉ đông và Tết Nguyên Đán cũng ngày một đến gần. Đối với học sinh lớp mười hai mà nói, đây là kỳ nghỉ dài nhất trước khi tốt nghiệp.
Thế nhưng vào buổi học chiều, Giang Tiểu Quân lại nhận được một cuộc điện thoại, sắc mặt nhất thời có chút không ổn.
Giang Tiểu Quân mượn cớ đi vệ sinh để ra ngoài nghe điện thoại, nhưng khi quay lại lớp, Tô Minh liếc mắt một cái là nhận ra sắc mặt cậu ta có vấn đề, bèn trêu: "Sao thế Tiểu Quân, kho phim heo giấu trong máy tính ở nhà bị ông bà bô phát hiện rồi à?"
"Đừng giỡn nữa, lần này có chuyện thật rồi."
Sắc mặt Giang Tiểu Quân trông khá nghiêm túc. Bình thường cái thằng này thuộc dạng vô tư lự, lạc quan, hiếm khi thấy cậu ta có vẻ mặt như vậy, thế là Tô Minh cũng nghiêm túc hỏi lại: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Điện thoại vừa rồi là của Long Du gọi tới, tiệm châu báu nhà cô ấy xảy ra chuyện rồi. Hình như có người đang quậy ở đó, ảnh hưởng rất tệ, cô ấy nói ba cô ấy cũng không biết phải làm sao."
Giang Tiểu Quân nhìn Tô Minh rồi nói: "Cô ấy vừa hỏi cậu có quen biết nhiều người không, hỏi tôi xem có thể nhờ cậu giúp một tay được không."
Hóa ra cuộc điện thoại vừa rồi của Long Du gọi cho Giang Tiểu Quân thực chất là để nhờ vả Tô Minh. Chẳng trách nói chuyện xong Giang Tiểu Quân lại chạy vào đây. Nếu Long Du thật sự gặp chuyện, chắc cậu ta đã cuống cuồng phóng qua đó rồi.
"Cậu khách sáo với tôi làm gì, nể mặt cậu thì tôi cũng phải qua giúp một tay chứ." Câu nói của Tô Minh khiến trong lòng Giang Tiểu Quân dâng lên một cảm giác ấm áp.
Tô Minh liếc nhìn giáo viên đang giảng bài trên bục, rồi nói: "Còn khoảng mười phút nữa là tan học, hai đứa mình ráng đợi chút đi, tan học rồi đi."
Sau khi tan học, Tô Minh báo với Hạ Thanh Thiền một tiếng, xin nghỉ phép cực kỳ dễ dàng, sau đó giả vờ ra ngoài mua đồ rồi chuồn khỏi trường.
Hai người vẫy một chiếc taxi ven đường, đi thẳng đến "Long Thị Châu Báu" nhà Long Du nằm trên một con phố thương mại sầm uất ở thành phố Ninh.
"Đông người phết nhỉ..."
Quả nhiên khi đến cửa tiệm "Long Thị Châu Báu", liếc mắt một cái là có thể thấy trong tiệm tụ tập không ít người, thậm chí trên cửa kính còn treo tấm biển tạm ngừng kinh doanh.
Giữa ban ngày ban mặt mà lại tạm ngừng kinh doanh, rõ ràng là bên trong đã xảy ra vấn đề, nếu không thì chẳng có lý do gì lại không mở cửa.
"Tô Minh, các cậu cuối cùng cũng tới rồi, mau vào xem đi."
Sau khi Giang Tiểu Quân và Tô Minh bước vào, cả hai đi tới bên cạnh Long Du. Thấy hai người, vẻ lo lắng trên gương mặt cô cuối cùng cũng ánh lên một tia vui mừng.
"Mẹ kiếp, tôi nói cái tiệm của các người có vấn đề phải không? Rốt cuộc có cho tôi đi không hả? Còn không cho đi thì coi chừng tôi kiện các người đấy!"
Lúc này, Tô Minh nghe thấy một giọng nói rất ngang ngược. Anh ngẩng đầu lên thì thấy một thanh niên chừng hai mươi mấy tuổi, gã này tuy không cao nhưng trông cũng bảnh bao, da trắng thịt mềm, chẳng kém mấy cậu ‘tiểu thịt tươi’ ẻo lả trên TV là bao.
Chỉ có điều, vẻ mặt của gã trông khá hống hách, trên người lại toàn đồ hiệu đắt tiền, nhìn là biết không phải dạng dễ đối phó.
"Rốt cuộc là có chuyện gì vậy, thằng nhóc này muốn gây sự à?" Giang Tiểu Quân nhìn gã trai toàn hàng hiệu rồi thấp giọng hỏi.
"Ừm..."
Long Du gật đầu, sau đó giải thích toàn bộ sự việc xảy ra hôm nay cho Tô Minh và Giang Tiểu Quân nghe.
Hóa ra hôm nay "Long Thị Châu Báu" vẫn kinh doanh bình thường, sau đó gã thanh niên mặc toàn đồ hiệu này vào tiệm dạo một vòng, đòi xem món phỉ thúy trấn tiệm.
Cái gọi là phỉ thúy trấn tiệm này thực chất chính là viên phỉ thúy băng chủng thuần khiết mua được từ tay Tô Minh lần trước, sau khi chế tác đã được điêu khắc thành mấy món trang sức.
Không phải là để lâu không bán được, mà chủ yếu là vì loại phỉ thúy băng chủng này đã rất hiếm, nó cũng là một sự khẳng định cho thực lực của tiệm châu báu. Vì vậy, "Long Thị Châu Báu" cố tình không bán, mà đặt nó trong tiệm để trưng bày. Cũng từng có người ra giá rất cao nhưng ba của Long Du là Long Phi đều không bán.
Khi gã thanh niên mặc toàn đồ hiệu này đang xem một mặt dây chuyền làm từ phỉ thúy băng chủng, không biết là do trượt tay hay vì lý do gì khác mà hắn đột nhiên làm rơi nó xuống đất, khiến mặt dây chuyền vỡ nát.
Việc này khiến Long Phi sợ hết hồn. Món đồ này là phỉ thúy băng chủng cơ mà, lỡ làm vỡ thì còn gì nữa, chẳng khác nào cả chục triệu cứ thế tan thành mây khói.
Vốn dĩ việc một món trang sức phỉ thúy băng chủng bị làm vỡ đã là một tai họa không nhỏ đối với "Long Thị Châu Báu", thế mà oái oăm thay, gã trai toàn hàng hiệu này sau khi làm vỡ đồ lại không chịu nhận, còn định cứ thế bỏ đi.
Món đồ quý giá như vậy bị làm vỡ, Long Phi sao có thể để hắn đi được. Thế là hai bên xảy ra xung đột. Nghe nói sau khi không đi được, gã trai toàn hàng hiệu này liền bắt đầu quậy phá trong tiệm.