"Cô không đùa với tôi đấy chứ?"
Tô Minh cứ có cảm giác Lạc Tiêu Tiêu đang lừa mình, bèn lên tiếng: "Đó là chuyện của lãnh đạo các cô, tôi là người ngoài, cô kêu tôi đi giúp là giúp cái gì? Sao lại bắt tôi đi cùng cô tiếp đãi đoàn khảo sát này chứ?"
Giọng Lạc Tiêu Tiêu lại có vẻ khá xem thường, cô nói thẳng: "Có gì đâu, người khác lại chẳng biết anh là ai, cứ đi theo cạnh tôi giúp một tay là được rồi."
"Gần đây ở Ninh Thành có một vụ án lớn, nhân lực bị điều đi rất nhiều rồi, hơn nữa cục trưởng Vương cũng đi công tác ở nơi khác, đám lính mới này tôi cũng không muốn dẫn theo. Đến lúc đó không chừng còn phải uống rượu này nọ, anh đi cùng tôi đi." Trong miệng Lạc Tiêu Tiêu, "lính mới" chính là mấy cảnh sát trẻ chưa có kinh nghiệm.
Thật ra trong bất kỳ ngành nghề nào cũng vậy, lính mới không có kinh nghiệm, năng lực làm việc còn yếu nên sẽ không được chào đón cho lắm.
Tô Minh cũng hiểu ra ngay. Mấy đoàn khảo sát cán bộ thế này, khi đến một nơi nào đó thì việc đầu tiên chắc chắn là ăn chơi giải trí.
Lạc Tiêu Tiêu dù có mạnh mẽ đến đâu thì cũng là con gái, hơn nữa bộ dạng say khướt của cô Tô Minh cũng từng thấy rồi, nên nhất thời anh thấy hơi không yên tâm, bèn đáp: "Được thôi, mai lúc nào thì cứ gọi thẳng cho tôi."
—— —— —— —— ——
Sáng sớm hôm sau, Tô Minh còn chưa ngủ được bao lâu thì đã bị điện thoại của Lạc Tiêu Tiêu réo inh ỏi, lôi anh đi đón người.
Đoàn khảo sát của thành phố Trung Hải về cơ bản đều là người của Cục cảnh sát Trung Hải, người dẫn đầu lại còn là Cục trưởng Cục cảnh sát thành phố Trung Hải, ngang cấp với Cục trưởng Cục cảnh sát thành phố Ninh Thành là Vương Vũ Tịch.
Lần này Cục cảnh sát Trung Hải phái khá đông người tới, xem như là để giao lưu học hỏi với bên Cục cảnh sát Ninh Thành. Đương nhiên đó chỉ là lý do bề mặt thôi, chứ thực tế học hỏi cái quái gì, chẳng qua chỉ là đến đây ăn chơi vài ngày mà thôi.
Thành phố Ninh Thành và thành phố Trung Hải khá gần nhau, hai thành phố giáp ranh, lái xe chỉ mất khoảng một hai tiếng. Đoàn khảo sát của Cục cảnh sát Trung Hải đều tự lái xe đến, và đã tới khách sạn nơi họ nghỉ lại.
"Cục trưởng Vương, rất hân hạnh được gặp ngài. Nhớ không lầm thì lần trước chúng ta gặp nhau đã là chuyện của một năm trước rồi." Sau khi đến khách sạn, Lạc Tiêu Tiêu bước tới và nói chuyện vô cùng khách sáo.
Còn Tô Minh thì cứ lẽo đẽo theo sau Lạc Tiêu Tiêu, trông như một chân chạy vặt. Thực tế thì đây cũng chính là nhiệm vụ của anh hôm nay, chạy vặt giúp Lạc Tiêu Tiêu là được, còn việc tiếp đãi mấy vị lãnh đạo này thì không đến lượt anh.
Khá trùng hợp là vị cục trưởng của Cục cảnh sát Trung Hải này cũng họ Vương, tên là Vương Viễn Triết, một người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi, tướng mạo tầm thường không có gì lạ, nhưng đôi mắt tam giác lại rất thu hút sự chú ý, khiến người khác có cảm giác không tốt.
Vương Viễn Triết vừa thấy Lạc Tiêu Tiêu, ánh mắt lập tức sáng rỡ, gã vội vàng chào đón, chủ động đưa tay ra muốn bắt tay cô, đồng thời nói: "Tôi nhớ lần trước cục phó Lạc vẫn chỉ là đội trưởng thôi mà, giờ đã là cục phó rồi."
"Nhưng có một điểm cục phó Lạc không hề thay đổi, vẫn xinh đẹp như xưa." Vương Viễn Triết tiếp tục cười nói.
Theo phép lịch sự, Lạc Tiêu Tiêu không thể từ chối nên đành đưa tay ra bắt nhẹ với gã. Thế nhưng Vương Viễn Triết lại không chịu buông ra, cứ nắm chặt không thả, phải mất mấy giây sau Lạc Tiêu Tiêu mới dùng sức giật tay về được.
Tô Minh bất giác nhíu mày, thầm nghĩ gã cục trưởng này có vẻ hơi biến thái, thấy Lạc Tiêu Tiêu là mắt sáng lên như không đi nổi nữa.
Chắc hẳn lúc này trong lòng Lạc Tiêu Tiêu đã muốn đập chết tên này rồi, nhưng vì đại cục, cô vẫn phải tạm thời nhẫn nhịn.
Tô Minh cũng lập tức để tâm, xem ra lát nữa phải để ý đến gã cục trưởng của Trung Hải này nhiều hơn. Ánh mắt dê xồm của gã khi nhìn Lạc Tiêu Tiêu khiến Tô Minh thấy hơi khó chịu.
"Cục trưởng Vương, tôi đưa mọi người đi tham quan Cục cảnh sát thành phố Ninh Thành trước nhé!" Lạc Tiêu Tiêu vẫn phải nở nụ cười trên môi, nói với Vương Viễn Triết.
Đoàn đại biểu của Cục cảnh sát Trung Hải có khoảng hơn mười người, do Cục trưởng Vương Viễn Triết dẫn đầu, về cơ bản đều là lãnh đạo lớn nhỏ trong cục, thậm chí còn có mấy người bụng phệ, trông chẳng giống cảnh sát chút nào.
Đầu tiên là đi tham quan Cục cảnh sát thành phố Ninh Thành, đây là quy trình cố định, đồng thời hai bên cũng trao đổi một chút trong cục. Thường thì các thành phố giáp ranh như vậy, cục cảnh sát sẽ có liên lạc khá nhiều, đôi khi cần phải phối hợp phá án.
Thực ra trong suốt quá trình này cũng không xảy ra chuyện gì, dù sao thì ban ngày ban mặt ở trong đồn cảnh sát, Vương Viễn Triết cũng không dám làm gì quá trớn, thế nên Tô Minh chỉ đi theo làm nền cả buổi.
Rất nhanh đã đến giờ cơm trưa. Tô Minh luôn có cảm giác, mục đích chính của đám người này khi đến Ninh Thành chính là ăn chơi hưởng lạc. Vừa nhắc đến giờ ăn cơm, mắt ai nấy đều sáng rực lên.
Kiểu tiệc tùng công vụ này rất nhiều người mặt dày tham gia, nhưng cũng không thể tránh được. Người ta từ Trung Hải tới, không thể không chiêu đãi một bữa được. Bên Cục cảnh sát Ninh Thành đã đặt sẵn chỗ ở một khách sạn, cả đoàn kéo nhau đến đó.
Bên Cục cảnh sát thành phố Ninh Thành gần như không có ai đi cùng, Lạc Tiêu Tiêu không thích dẫn người đi ăn nhậu, chỉ đưa mỗi Tô Minh theo, đến một khách sạn ở trung tâm thành phố.
Cả đoàn tiến vào phòng bao rồi lần lượt ngồi xuống. Tô Minh thở phào một hơi, ngồi xuống bên cạnh Lạc Tiêu Tiêu, thầm nghĩ hôm nay bận rộn cả buổi, kiếm được một bữa cơm cũng không tệ.
Ai ngờ lúc này lại xảy ra một sự cố nhỏ. Vương Viễn Triết thấy Tô Minh ngồi cạnh Lạc Tiêu Tiêu thì nhất thời có chút khó chịu, vì vị trí đó gã đang định ngồi.
Thế là Vương Viễn Triết liền nói: "Đồng chí trẻ này, bây giờ là lúc các lãnh đạo dùng bữa, cậu ngồi ở đây làm gì?"
Trong giới quan trường, những thứ này thực ra rất được coi trọng. Ví dụ như lúc ăn cơm, lãnh đạo đang dùng bữa thì cấp dưới tuyệt đối không được ngồi cùng bàn.
Tô Minh hôm nay cứ lẽo đẽo theo Lạc Tiêu Tiêu cả ngày, chẳng khác nào người vô hình, gần như không có cảm giác tồn tại, chỉ làm mấy việc chạy vặt, không nghi ngờ gì chính là một cấp dưới trong cục cảnh sát.
Thế nên trong mắt Vương Viễn Triết, đồng chí trẻ Tô Minh đây có tư tưởng giác ngộ chưa đủ cao, lãnh đạo ăn cơm sao cậu có thể tùy tiện ngồi xuống như vậy được.
Muốn lăn lộn trong bộ máy nhà nước mà không có chút giác ngộ nào thì sao mà được, thế này thì không thể thăng tiến nổi.
Bị gã nói như vậy, Tô Minh lập tức thấy hơi bực mình. Không ngờ mình chỉ đi làm nền thôi mà cũng bị người ta khinh bỉ. Nhưng đây là sân của Lạc Tiêu Tiêu, Tô Minh cũng không tiện nói gì, bèn đứng thẳng dậy, chuẩn bị đi ra ngoài.