Ai chơi Liên Minh Huyền Thoại đều biết, Phụ kiện Mắt Xanh và Mắt Kiểm Soát có điểm tương đồng, đó là nếu không bị đối phương phát hiện và phá đi thì nó sẽ tồn tại mãi mãi.
Vật phẩm và kỹ năng rút ra từ hệ thống rút thưởng đều đã được xử lý đặc biệt, nói cách khác, ngoài Tô Minh ra thì không ai có thể phát hiện được.
Sau khi nghiên cứu một hồi, Tô Minh còn phát hiện ra món đồ này có chút khác biệt so với trong game. Nếu sử dụng hợp lý, hắn có thể tự mình thu hồi lại, sau đó nó sẽ bắt đầu tính thời gian hồi chiêu.
Đừng tưởng môn Ngữ văn thì dễ xơi, nó cũng có phần trắc nghiệm, chính tả các kiểu. Hơn nữa, mấy câu tự luận Tô Minh cũng có thể liếc qua bài của Thẩm Mộc Khả để viết theo mạch suy nghĩ của cô nàng.
Lúc này, Thẩm Mộc Khả đã bắt đầu làm đến phần chép chính tả thơ cổ. Bà cô phù thủy lần này ra đề theo đúng phong cách biến thái, bài thơ cổ cần chép lại chính là "Ly Tao".
Ai cũng biết "Ly Tao" là một trong những bài văn cổ khó thuộc nhất thời trung học, nhiều người đọc còn không trôi chảy chứ đừng nói là học thuộc lòng.
Thẩm Mộc Khả quả không hổ danh là học bá số một toàn trường, ngay cả bài văn khó như vậy mà cũng chép lại vanh vách. Tô Minh cứ thế chép theo, hoàn toàn không tốn chút sức nào.
Một buổi thi kết thúc, Tô Minh cảm thấy vô cùng phấn khích, một trạng thái chưa từng có trước đây. Bài làm của học sinh hạng nhất toàn trường chẳng khác nào đáp án bày sẵn trước mặt, sao mà không phấn khích cho được?
Gần như toàn bộ bài thi của Tô Minh đều là bản sao của Thẩm Mộc Khả, tuy mấy câu tự luận không chép y hệt nhưng đại ý cũng tương tự, còn bài văn thì do Tô Minh tự viết.
Mà văn cấp ba thì đều có công thức cả, cứ viết theo khuôn mẫu là ổn. Tô Minh tự tin điểm của mình sẽ không thấp.
“Mẹ nó, đề khó vãi, Tô Minh mày làm bài thế nào?” Thi xong, Giang Tiểu Quân liền quay sang than thở với Tô Minh. Hầu hết học sinh sau khi thi xong đều trong trạng thái này.
Ngược lại, Tô Minh thi khá ổn nên mặt không có chút vẻ gì là xoắn não, thong thả đáp: “Tao thấy cũng chill phết.”
“Cái gì?” Giang Tiểu Quân nghi ngờ mình nghe nhầm, hỏi lại: “Tô Minh, mày thi đến lú luôn rồi à!?”
Thành tích của Tô Minh bình thường cũng kẻ tám lạng người nửa cân với Giang Tiểu Quân, nên cậu ta coi lời Tô Minh nói như gió thoảng bên tai.
Với độ khó của đề thi này, ngay cả mấy đứa học giỏi trong lớp, trừ loại siêu cấp học bá như Thẩm Mộc Khả ra, chắc chẳng ai dám vỗ ngực nói mình làm bài tốt.
------------
Sáng hôm sau, trong giờ Ngữ văn, Bà cô phù thủy ôm một xấp bài kiểm tra đi vào. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là bài thi hôm qua, xem ra bà cô đã chấm xong rồi.
Cả lớp lén quan sát sắc mặt của bà, thấy mặt mày đen hơn cả đít nồi, ai nấy đều không dám thở mạnh. Mọi người đều biết đây là điềm báo sắp có bão.
“RẦM!”
Quả nhiên, Bà cô phù thủy ném xấp bài thi lên bục giảng, lạnh lùng nói: “Bài kiểm tra hôm qua tôi đã thức đêm chấm xong. Tình hình chỉ có thể dùng hai từ ‘thê thảm’ để hình dung.”
Nhiều người trong lớp cúi gằm mặt, không dám nhìn vào ánh mắt đáng sợ của Bà cô phù thủy, đồng thời có người còn lẩm bẩm: “Đề ra khó như vậy, làm tốt mới là lạ…”
“Lần thi này lại có 19 bạn không đạt yêu cầu, môn Ngữ văn mà cũng trượt thì lấy cái gì đi thi đại học?” Bà cô phù thủy bật chế độ xả skill mõm, không một ai dám hó hé.
Sau khi mắng mỏ gần mười phút, Bà cô phù thủy đột nhiên đổi giọng: “Tuy nhiên, lần này không phải tất cả đều làm bài kém.”
“Bạn Thẩm Mộc Khả lần này làm bài rất tốt, được 128 điểm,” Bà cô phù thủy nói.
Lời vừa dứt, cả lớp đã vang lên những tiếng hít hà kinh ngạc. Đề khó như vậy mà thi được 128 điểm, phải biết đây là môn Ngữ văn đấy nhé.
Mọi người chỉ thầm thán phục và ngưỡng mộ chứ không hề thấy bất ngờ, dù sao thành tích của Thẩm Mộc Khả vẫn luôn xuất sắc và ổn định một cách bất thường, hiếm khi có biến động.
Ai cũng biết môn Ngữ văn cấp ba muốn đạt điểm cao là chuyện cực kỳ khó, không giống như môn Toán có thể dễ dàng đạt điểm cao, thậm chí là điểm tuyệt đối.
Nhưng Thẩm Mộc Khả là một ngoại lệ, thành tích môn Ngữ văn của cô vô cùng xuất sắc, mỗi lần thi chỉ riêng môn này đã có thể kéo xa người khác hai, ba mươi điểm, nên tổng điểm của cô chẳng ai bì kịp.
Nhưng Thẩm Mộc Khả thì chỉ có một, còn lại đa số học sinh trong khối tự nhiên đều không giỏi môn Ngữ văn cho lắm.
Bà cô phù thủy lúc này thay đổi vẻ mặt, nói tiếp: “Điều khiến tôi hơi bất ngờ là, lần này người được trên 120 điểm, ngoài Thẩm Mộc Khả ra còn có một bạn nữa.”
“Cái gì? Còn có người thi được trên 120 điểm á?”
Tin tức này còn gây chấn động hơn cả việc Thẩm Mộc Khả được 128 điểm. Học chung một lớp hơn hai năm, ai cũng hiểu rõ, ngoài Thẩm Mộc Khả ra, dường như không có ai có thành tích Ngữ văn xuất sắc đến vậy, huống chi đề lần này lại còn rất khó.
Bà cô phù thủy dừng lại một lúc lâu, cuối cùng mới công bố đáp án: “Người còn lại chính là bạn Tô Minh.”
Lời này vừa thốt ra, cả lớp lập tức đổ dồn ánh mắt về phía Tô Minh. Mẹ nó, sao có thể chứ? Thành tích của Tô Minh thế nào mọi người đều biết cả, thuộc dạng trung bình yếu trong lớp, chỉ khá hơn mấy đứa đội sổ một chút.
Vừa nghe tin Tô Minh thi được trên 120 điểm, phản ứng đầu tiên của mọi người là không thể tin nổi.
Ngay cả một người luôn điềm tĩnh như Thẩm Mộc Khả cũng không nhịn được mà quay đầu lại liếc nhìn Tô Minh, càng lúc càng cảm thấy con người này có chút không tầm thường.
Thực ra không chỉ học sinh không tin, mà với tư cách là giáo viên dạy Văn, Bà cô phù thủy là người đầu tiên không tin. Trình độ của Tô Minh ra sao bà quá rõ, bài thi này chắc chắn có vấn đề.
Bà cô phù thủy rút bài thi của Tô Minh ra, nói: “Tô Minh, 121 điểm.”
Tuy không tin Tô Minh có thể đạt được số điểm này, nhưng Bà cô phù thủy không thể không thừa nhận, bài thi này làm rất tốt. Dù bà đã chấm rất nghiêm khắc, Tô Minh vẫn đạt được điểm cao như vậy.
Giữa lúc mọi người còn đang kinh ngạc, Bà cô phù thủy đã nở một nụ cười lạnh, nói: “Bạn Tô Minh, cho hỏi em lấy đâu ra số điểm này vậy?”
Câu nói này chẳng khác nào hỏi thẳng mặt: “Mày gian lận kiểu gì?”, hoàn toàn không chừa cho Tô Minh chút thể diện nào.
Tô Minh lúc này lại tỏ ra rất bình tĩnh. Số điểm này đúng là gian lận mà có, nhưng hắn chắc chắn không ai có thể phát hiện ra cách gian lận của mình. Không có bằng chứng thì nói gì cũng vô dụng.
Tô Minh thẳng thắn đáp: “Đương nhiên là do em tự làm. Thưa cô, nếu cô nghi ngờ em gian lận, vậy xin hãy đưa ra bằng chứng.”
Bà cô phù thủy dường như không nghe thấy lời Tô Minh nói, tiếp tục: “Phần chép chính tả thơ cổ lần này tôi ra bài "Ly Tao", đây là bài ngoài chương trình học. Cả lớp chỉ có hai bạn viết được, một là Thẩm Mộc Khả, người còn lại chính là Tô Minh.”
“Em nói là em tự làm đúng không, vậy mời em đọc thuộc lòng bài "Ly Tao" này. Nếu em đọc được, tôi sẽ tin em,” Bà cô phù thủy nói.