Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 919: CHƯƠNG 919: GIÁM ĐỐC NHÀ MÁY GHÉ THĂM

Tô Minh khẽ gật đầu, đồng ý với yêu cầu nho nhỏ này của Trầm Mộc Khả. Đối với cậu mà nói, chuyện này chẳng có gì khó khăn, cũng có thể xem như một lời hẹn ước nho nhỏ giữa hai người.

Tiếng pháo hoa ngoài trời dần thưa thớt, Trầm Mộc Khả thu lại ánh mắt, vùi cả đầu vào vai Tô Minh, khóe miệng lại không giấu được nụ cười.

"Em cười gì thế?" Tô Minh cố ý hỏi.

"Rõ ràng là anh đang cười thì có." Trầm Mộc Khả lắc đầu không thừa nhận.

"Ái chà, học được cách chơi xấu với anh rồi phải không, xem anh xử lý em thế nào đây."

Nói rồi, đôi tay to lớn của Tô Minh bỗng dùng sức kéo thân hình mềm mại của Trầm Mộc Khả vào lòng, sau đó cúi đầu hôn cô.

Cả người Trầm Mộc Khả cứng đờ, nhưng không hề phản kháng, ngược lại còn rất chủ động vòng tay ôm lấy cổ Tô Minh, hai người hôn nhau say đắm.

Đây là lần thứ hai hai người hôn nhau, lần đầu tiên là lúc đánh cược với Trầm Mộc Khả, đó cũng là nụ hôn đầu của Tô Minh. Có kinh nghiệm từ lần trước, lần này rõ ràng đã thành thục hơn nhiều, huống hồ Tô Minh lúc này đã trở thành một tay chơi lão luyện.

Hai người hôn nhau một lúc, Trầm Mộc Khả đột nhiên kêu lên, mặt đỏ bừng nói: "Tô Minh, tay anh đang sờ linh tinh đi đâu đấy."

"He he..."

Tô Minh cười cười, không hề có ý định rút tay về mà còn nói: "Để anh kiểm tra xem em phát triển thế nào rồi."

"A..."

Trầm Mộc Khả khẽ kêu lên một tiếng rồi nói: "Không được đâu Tô Minh, tay anh lạnh quá..."

—— —— —— —— ——

Hai người trêu đùa một lúc, cả người Trầm Mộc Khả đã mềm nhũn, gương mặt đỏ bừng. Đôi mắt to xinh đẹp của cô nhìn Tô Minh với chút hờn dỗi, vừa rồi đôi tay của cậu thật sự quá lưu manh, vừa xoa vừa nắn.

Trầm Mộc Khả nào đã trải qua chuyện thế này, lập tức bị Tô Minh trêu chọc đến mức thở không ra hơi.

Thấy trời cũng không còn sớm, Tô Minh liền đưa Trầm Mộc Khả về nhà, sau đó mình cũng nhanh chóng về nghỉ. Nếu không có gì thay đổi, sáng mai Tô Khải Sơn chắc chắn vẫn sẽ không cho cậu ngủ nướng.

Bởi vì năm nào cũng vậy, Tô Khải Sơn sẽ lôi thẳng Tô Minh dậy, ăn sáng xong liền mang đồ đi chúc Tết nhà ông nội, đây đã là thông lệ rồi.

—— —— —— —— ——

"Ồ, thằng bé Tô Minh vẫn chưa dậy à."

"Đêm qua không biết nó đi chơi đến mấy giờ, cứ để nó ngủ thêm một lát đi."

"... . ."

Sáng sớm hôm sau, trong lúc mơ màng, Tô Minh dường như nghe thấy một đoạn đối thoại như vậy, sau đó lơ mơ mở mắt ra thì thấy bác cả Tô Khải Hải của mình vậy mà đã vào tận phòng.

"Đậu phộng!"

Phát hiện này làm Tô Minh giật cả mình, ngược lại Tô Khải Hải lại rất bình tĩnh, cười nói: "Tô Minh à, vừa rồi bác còn đang nói chuyện về cháu với bố cháu đấy. Cháu giỏi thật, bọn bác vào có làm ồn khiến cháu thức giấc không?"

"Bác cả, sao bác lại đến đây ạ?" Nghe thấy giọng của bác cả, Tô Minh có thể chắc chắn mình không phải đang mơ, bèn vô cùng ngạc nhiên hỏi một câu.

Bố của Tô Minh, Tô Khải Sơn, lúc này lên tiếng: "Bác cả con hôm nay cùng mọi người đến chúc Tết đấy, cả ông nội cũng đến rồi, mau dậy đi con."

"Được rồi, vậy Tô Minh cháu thay quần áo đi, bọn bác ra ngoài trước." Thái độ của Tô Khải Hải đối với Tô Minh phải nói là tốt không thể tả, nói một câu rồi cùng Tô Khải Sơn đi ra ngoài.

Ngược lại là Tô Minh vẫn còn ngồi trên giường ngơ ngác, thầm nghĩ không biết bác cả của mình có uống nhầm thuốc không mà mùng một Tết lại chạy đến chúc Tết, đây là chuyện chưa từng có.

Trước đây, Tô Khải Hải là người làm ăn khấm khá nhất trong số các họ hàng nhà Tô Minh, mà chuyện chúc Tết ở Hoa Hạ lại rất coi trọng vai vế và địa vị.

Thêm vào đó, ông nội của Tô Minh cũng toàn ở bên nhà Tô Khải Hải, thế nên mỗi dịp Tết đến, khách đến chúc Tết nhà bác cả cứ gọi là nườm nượp, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với vẻ quạnh quẽ của nhà Tô Minh.

Ai ngờ năm nay bác cả lại như bị dở hơi, sáng sớm đã chạy tới chúc Tết. Tô Minh liếc nhìn điện thoại, thấy đã hơn chín giờ, quả thật nên dậy rồi.

"Tô Minh dậy rồi à!"

"Mẹ thấy dạo này không gặp, Tô Minh hình như lại đẹp trai ra không ít, thằng bé này tuổi này rồi sao lại càng lớn càng đẹp trai thế nhỉ."

"Tô Minh, ra đây, đây là lì xì cô út chuẩn bị cho cháu này."

"... . ."

Tô Minh vừa từ trong phòng bước ra đã suýt bị dọa cho hết hồn, trong nhà toàn là người, không ít họ hàng đều đã có mặt, trong đó có vài người chắc còn chưa bao giờ đặt chân đến nhà cậu.

Thậm chí có những người cực kỳ hiếm khi gặp mặt cũng tới, khiến cho căn nhà tập thể của nhà máy chỉ rộng vài chục mét vuông của nhà Tô Minh cũng trở nên có phần chật chội.

Tô Minh cũng chỉ ngẩn người một chút rồi lập tức hiểu ra. Năm nay những người họ hàng này trở nên khách sáo như vậy, tám phần là vì mình. Tô Minh của bây giờ đã xưa đâu bằng nay.

Nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, đối với sự thay đổi thái độ của họ hàng, thật ra Tô Minh cũng cảm thấy rất tốt, ít nhất trông có vẻ thân thiết, ấm áp hơn nhiều so với trước đây. Thế là cậu cũng lễ phép chào hỏi từng người một.

"Bố, nhà mình hơi nhỏ, hay là chúng ta ra ngoài ăn đi ạ." Tô Minh nói với Tô Khải Sơn một câu, ước chừng đám người này mà ăn cơm cùng nhau thì ít nhất cũng phải bày hai bàn mới đủ.

Căn nhà mà Tô Minh và Tô Khải Sơn đang ở cũng là một tòa nhà cũ, vẫn là do nhà máy của Tô Khải Sơn phân phối. Đặt ở chục năm trước thì đã là đãi ngộ không tồi, nhưng so với bây giờ thì căn nhà này kém hơn rất nhiều.

Tô Minh cũng từng đề nghị với Tô Khải Sơn chuyện đổi nhà, với thực lực của cậu bây giờ thì nhà nào mà mua không nổi, chỉ tiếc là Tô Khải Sơn không quyết, Tô Minh cũng đành thôi.

Cậu cũng hiểu tính cách của Tô Khải Sơn, bình thường chẳng bao giờ quan tâm đến những thứ vật chất này, nếu không thì cũng chẳng có chuyện Tô Minh thành đạt như vậy mà ông vẫn kiên trì đi làm ở nhà máy.

"Tô Minh, không cần ra ngoài ăn đâu, Tết nhất mà ra ngoài ăn thì mất hết cả vui, vẫn là ở nhà mới có không khí. Lát nữa để đám trẻ con bưng bát ăn là được rồi." Bác cả Tô Khải Hải lúc này lên tiếng.

Tô Minh nghe vậy cũng không nói gì thêm. Cả nhà cùng nhau bận rộn, buổi trưa ăn một bữa cơm thịnh soạn. Tô Minh có thể nhận ra, năm nay các họ hàng chủ động đến thăm, thật ra trong lòng bố cậu, Tô Khải Sơn, vẫn rất vui.

—— —— —— ——

"Cốc cốc cốc!"

Buổi tối, Tô Minh và Tô Khải Sơn đang ở nhà ăn nốt đồ thừa từ bữa trưa thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Tô Minh thắc mắc giờ này còn ai đến chúc Tết.

Kết quả vừa mở cửa, cậu liền thấy một người đàn ông trung niên, trông rất thân thiện, nói: "Anh Tô có nhà không?"

"Ồ, Giám đốc Lưu, sao ngài lại đến đây?!" Tô Khải Sơn vừa thấy người đàn ông này liền lập tức đứng dậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!