"Lăng lão, sao thế ạ? Sắc mặt của ông trông không được tốt lắm, có phải đã xảy ra chuyện gì không?"
Lăng lão vừa về đến nhà, mặt mày đã sa sầm, Tô Minh liếc mắt là nhận ra ngay, bèn lập tức lên tiếng hỏi.
Chỉ thấy Lăng lão ngồi xuống, vội uống một ngụm nước lớn rồi mới lên tiếng: "Đừng nhắc nữa, đúng là có chút không thuận lợi. Tôi đã đến nói chuyện với người phụ trách tổ y tế chuyên điều trị cho Nữ hoàng lần này."
"Tôi đề cập đến việc giới thiệu một vị thần y qua thử xem sao, kết quả lại bị từ chối."
Lăng lão nói: "Gã đó chắc là nể nang thân phận của tôi nên không từ chối thẳng, mà cứ vòng vo tam quốc, liên tục khất lần. Chuyện này thực chất cũng chẳng khác gì từ chối cả."
"Tôi thấy hắn không có thành ý nên cũng chẳng buồn đôi co thêm, cứ thế về trước đã." Lăng lão nói mà vẫn còn hậm hực.
"Mẹ nó!"
Lưu lão lại không có tính kiên nhẫn như Lăng lão, ông đập bàn một cái rầm rồi gầm lên: "Cái lũ này đầu óc có vấn đề à, giới thiệu thần y cho chúng nó mà còn đẩy ra."
"Toàn một lũ đầu đất, rõ ràng bản thân bất tài mà còn không biết đường tìm cách, đúng là một đám đầu gỗ."
Nói rồi, Lưu lão lại nhìn Lăng lão, cất giọng: "Lão Lăng này, không phải tôi nói ông chứ ông đúng là quá thiếu quyết đoán. Nếu là tôi, tôi tát cho cái thằng cha phụ trách kia một trận, xem nó còn dám không đồng ý không?"
Phong cách của Lưu lão trước giờ vẫn vậy, mạnh mẽ và quyết liệt. Tô Minh không chút nghi ngờ rằng nếu thật sự để Lưu lão đi, có khi ông ấy làm thật cũng nên.
Tô Minh bèn khuyên một câu: "Lưu lão, ông bớt giận. Chuyện này thật ra cũng không thể trách họ được. Ông nghĩ mà xem, Nữ hoàng là nhân vật tầm cỡ nào, là biểu tượng của cả Đế quốc Anh, một nhân vật tôn quý vô cùng."
"Đến Hoa Hạ chúng ta lại xảy ra chuyện lớn như vậy, chắc chắn cấp trên đang cực kỳ coi trọng. Trong thời khắc nhạy cảm này, không ai muốn có thêm sự cố nào, cẩn thận một chút cũng là điều dễ hiểu." Tô Minh phân tích.
Công bằng mà nói, nếu đổi lại là Tô Minh, anh cũng sẽ không đồng ý để một bác sĩ lạ mặt nào đó tùy tiện chữa trị. Lỡ như xảy ra vấn đề, ai sẽ là người chịu trách nhiệm đây? Căn bản là không ai gánh nổi!
"Tô Minh nói có lý đấy, chuyện này đúng là không thể xem thường. Mấy vị lãnh đạo cấp cao của nước ta hiện giờ đều đang theo dõi rất sát sao, lúc này không ai dám phạm sai lầm cả."
Lăng lão nói: "Chiều nay tôi cũng cân nhắc đến điểm này nên mới về thẳng, không gây áp lực thêm, tránh để người khác dị nghị. Chúng ta sẽ nghĩ cách khác sau."
"Hừ!"
Lưu lão dường như vẫn còn bực bội trong lòng, ông làu bàu: "Một lũ vô dụng, lòng tốt lại bị xem như lòng lang dạ thú. Nếu thật sự xảy ra chuyện, đám người đó có đứa nào gánh nổi trách nhiệm không? E rằng cả Hoa Hạ chúng ta cũng bị liên lụy theo."
"Thôi được rồi, chuyện này mai hãy tính tiếp. Dù sao hôm nay Tô Minh mới đến, tối nay làm tiệc đón gió cho nó, ông ở lại chúng ta uống vài chén." Lăng lão chuyển chủ đề.
"Nói thừa, chuyện đó còn cần ông nhắc à? Tô Minh khó khăn lắm mới đến một chuyến, tôi chắc chắn phải ăn một bữa với nó chứ." Lưu lão lập tức lườm Lăng lão, hai ông lại bắt đầu màn cà khịa thường ngày.
Thật ra trong lòng Tô Minh cũng thấy hơi đau đầu. Vốn còn đang nghĩ không biết có chữa được bệnh cho Nữ hoàng hay không, ai ngờ mình lại nghĩ xa quá, bây giờ đến cả cơ hội ra tay cũng chẳng có.
Tuy nhiên, Tô Minh cũng không nghĩ ngợi nhiều. Có thể ra tay hay không còn phải xem tình hình, dù sao anh cũng đã có tâm muốn cống hiến cho đất nước. Nếu không có được cơ hội thì đó cũng chẳng phải lỗi của anh.
Sau bữa cơm, Tô Minh uống vài chén với hai vị lão nhân và Lăng Vệ Quân. Tửu lượng của anh không cao nên anh cố ý giữ trạng thái lâng lâng, về đến giường là ngủ thẳng cẳng.
Tô Minh không hề hay biết, trong lúc anh đang say ngủ, một cơn bão dư luận đã bắt đầu bùng phát.
Việc Nữ hoàng đến Hoa Hạ thăm viếng không phải là chuyện bí mật, mà được công khai rộng rãi, gần như cả thế giới đều biết. Truyền thông Hoa Hạ cũng đã đưa tin rầm rộ từ một tuần trước.
Kết quả là đã xảy ra sự cố. Sau ngày thứ hai đến Hoa Hạ, Nữ hoàng đột nhiên im hơi lặng tiếng. Điều này quá bất thường. Thông thường, khi những nhân vật cấp quốc gia như vậy đi thăm nước khác, lịch trình sẽ dày đặc, không gặp gỡ nhân vật này thì cũng đi tham quan nơi khác. Thế nhưng đã hai ngày liên tiếp không có bất kỳ tin tức nào về Nữ hoàng, ai cũng có thể nhận ra sự bất thường.
Truền thông phía Hoa Hạ đều đã nhận được chỉ thị và đồng loạt giữ im lặng. Nhưng truyền thông của Đế quốc Anh thì không có sự ăn ý đó. Bên họ có quá nhiều hãng truyền thông và không chịu sự quản lý của cơ quan chức năng.
Khi Tô Minh đang chìm vào giấc mộng, ở Đế quốc Anh lại là ban ngày. Các hãng truyền thông bên đó đã lần lượt lên tiếng chất vấn về sự việc này, gây xôn xao dư luận. Ngay lập tức, sự chú ý của toàn bộ người dân Đế quốc Anh đều đổ dồn vào chuyện này.
Đồng thời, truyền thông của một số quốc gia khác cũng vào cuộc, đăng tải lại tin tức một cách rầm rộ. Trong phút chốc, dư luận dậy sóng, mọi áp lực đều đổ dồn về phía Hoa Hạ.
Phía Hoa Hạ làm sao có thể ngồi yên được nữa, cảm giác trở thành tâm điểm của dư luận chẳng dễ chịu chút nào. Họ lập tức tổ chức một cuộc họp báo khẩn cấp, thừa nhận sức khỏe của Nữ hoàng có vấn đề, cần phải tĩnh dưỡng hai ngày, do đó mọi hoạt động đều tạm thời bị hủy bỏ.
Phía Hoa Hạ cũng trấn an mọi người rằng các chuyên gia y tế hàng đầu của Hoa Hạ và Đế quốc Anh đã thành lập một tổ chuyên gia cấp cao nhất, cam kết sẽ đảm bảo tuyệt đối cho sức khỏe của Nữ hoàng.
Lời tuyên bố này đã rất thành ý và không có gì để bắt bẻ. Thế nhưng, luôn có những kẻ thích bới lông tìm vết. Một số hãng truyền thông có ý đồ xấu lập tức đăng bài nghi vấn.
Điểm nghi vấn chính là: tại sao Nữ hoàng vốn đang khỏe mạnh, nhưng vừa đến Hoa Hạ lại đột ngột đổ bệnh? Hơn nữa, trong buổi họp báo, phía Hoa Hạ cũng không công bố chi tiết tình trạng bệnh của Nữ hoàng.
Đây chính là điểm yếu để nhiều người vin vào. Truyền thông nhiều nước bắt đầu bám riết lấy vấn đề này, thậm chí một vài thuyết âm mưu cũng được tung ra.
Tóm lại, chỉ trong một đêm, sự việc đã bùng nổ trên phạm vi toàn thế giới, giống như một khối thuốc nổ được châm ngòi, lập tức phát nổ trong nháy mắt.
Hoa Hạ ngay lập tức trở thành tiêu điểm chú ý của cả thế giới, nhưng tâm trạng của những người trong cuộc chẳng tốt đẹp gì, đặc biệt là những người trong tổ chuyên gia, ai nấy đều nặng trĩu tâm tư.