Virtus's Reader

## Chương 57: Lên Weibo Nhận Lỗi

Hậu trường, phòng nghỉ EDG.

Lâm Nhược ngồi vững vàng trên sô pha, nghịch điện thoại, đăng cảm nghĩ sau trận đấu lên Weibo.

_"Một ngày vô cảm, farm lính farm lính rồi thắng, thật vô vị."_

_"Nhưng BP của huấn luyện viên đối phương khá thú vị, vừa chọn Ziggs và Ivern, lại chọn Malzahar, tôi biết anh rất muốn đẩy trụ, nhưng rõ ràng biết bên chúng tôi lấy Shen, tại sao không cấm Olaf chứ, một Cuồng Chiến Sĩ có thể phớt lờ khống chế lao ngang xông dọc, lại còn có Shen bảo kê, tôi cũng không biết một đống máu giấy của Snake chơi kiểu gì."_

_"Người không biết còn tưởng huấn luyện viên trưởng đối phương là mạo danh đấy chứ, đùa chút thôi, đương nhiên, vấn đề phong độ của tuyển thủ và nồi của BP đều tồn tại, hy vọng ban huấn luyện và các tuyển thủ Snake điều chỉnh cho tốt nhé."_

Một tràng nội dung dài được gửi đi, Lâm Nhược tắt Weibo, nằm xuống.

A Bố từ ngoài phòng nghỉ bước vào, khẽ ho khan nói: _"Phỏng vấn sau trận đấu cậu đi đi."_

Mắt Lâm Nhược sáng lên, còn tưởng từ sau lần trước A Bố sẽ vĩnh viễn không cho cậu đi nữa chứ.

_"Nhưng phải chú ý lời lẽ một chút."_ A Bố nhắc nhở một câu.

Lâm Nhược ra dấu OK bước ra cửa: _"Yên tâm đi, tôi sẽ không bao giờ mở combat người nhà mình nữa."_

Thấy người đi ra, Ái La Lị đã lén lút cười rộ lên.

Nghe thấy động tĩnh A Bố quay đầu nhìn chằm chằm: _"Triệu Chí Minh cậu cười cái gì?"_

_"Bố tổng, tôi tin Lâm ca lên đó chắc chắn sẽ không làm ra chuyện gì quá đáng."_

Ái La Lị thu lại nụ cười, _"Nhưng có khả năng nào, Lâm ca ở dưới sân đã mở combat rồi không."_

...

Trong phòng nghỉ của Snake, Chu Khai đang huấn thị các đồng đội, nhân viên công tác vác máy quay ghi lại toàn bộ quá trình.

Chính vì trở về có khả năng bị đuổi việc, cho nên công việc hiện tại nhất định phải làm cho tốt.

Chu Khai thề phải để ông chủ nhìn thấy quyết tâm cải tà quy chính và sự sám hối đau đớn tột cùng của mình.

_"Các cậu có biết các cậu đang chơi cái gì không, quả thực giống như một mớ cát lỏng lẻo, Tư Thái tôi bảo cậu làm tốt nhịp độ đẩy trụ, không phải bảo cậu nhà mình cũng không thèm về đẩy."_

_"Zzr cậu có thể có chút chủ kiến được không, đi rừng phải có nhịp độ của riêng mình, đừng luôn bị đối phương dắt mũi."_

_"Đường dưới tôi cũng không muốn nói, Sivir dựa vào cái gì có thể bị Varus solo kill trong trụ, ván sau tôi có phải nên chọn cho Ohq cậu một con Ziggs treo ở đường dưới không."_

_"Còn Dương Phồn cậu nữa, tại sao Malzahar lần nào cũng không bật chiêu cuối."_

Nhìn thấy SoFM trong góc, Chu Khai đã không còn sức để chửi rủa, cái thằng củ lìn này cậu nói gì với nó nó cũng giả vờ không hiểu.

_"Olaf đối phương cứ giao tranh là cưỡi lên mặt tôi, tôi mở kiểu gì a, đáp xuống một con Shen lại trâu đến phát ngất, tôi mở hắn lại có tác dụng gì chứ."_

Thủy Tinh Ca có chút vô tội, dang tay buồn bực.

Theo cậu ta thấy, phong độ là một chuyện, vấn đề BP cũng không nhỏ.

Chu Khai với tư cách là huấn luyện viên trưởng có phải cũng nên tự kiểm điểm lại bản thân không.

Tiểu Chu đang chửi ầm lên rõ ràng không ý thức được vấn đề của mình, cho đến khi huấn luyện viên phó kéo hắn sang một bên, mở điện thoại lên.

Chu Khai vẻ mặt lo lắng bước ra khỏi cửa, trốn vào nhà vệ sinh không người, gọi một cuộc điện thoại.

A Bố ở phòng nghỉ bên cạnh nhìn thấy Weibo đang chống nạnh hậm hực.

_"Tại sao không nói sớm cho tôi biết, chuyện này có thể đăng lên Weibo trực tiếp phê bình sao?"_

_"Cũng không tính là trực tiếp phê bình đi, chỉ ra chút lỗi nhỏ, hy vọng hàng xóm sửa chữa và tiếp tục cố gắng, lời lẽ cũng không có gì quá khích."_

A Quang xem xong thấy cũng bình thường, có lẽ là cậu ta đã quen với mức độ trừu tượng của Lâm Nhược.

A Bố lại không thể chấp nhận được, cậu không quen Chu Khai cảm thấy không có vấn đề gì, nhưng tôi quen a.

Rất nhanh, cuộc điện thoại đó đã gọi tới.

_"Bố tổng anh có ý gì a, để tuyển thủ các anh chơi tôi như vậy, mọi người đều là hàng xóm, cúi đầu không gặp ngẩng đầu thấy, bình thường cũng không có mâu thuẫn gì, có cần thiết không, là hôm nay tôi dẫn dắt đội ngũ quá thất bại không thể để các anh tận hứng đúng không, lần sau tôi cố gắng là được chứ gì."_

_"Các anh chơi kiểu này, sau này đồ ăn ngoài giao nhầm đến chỗ chúng tôi tôi ra lấy có thể sẽ lén ăn mất đấy, không mang qua cho đâu."_

Đây là đang đe dọa tôi sao?

Nghe tiếng thảo phạt chói tai, A Bố vốn luôn cứng miệng cãi chày cãi cối: _"Nói thật, BP của anh quả thực có vấn đề, có người giúp anh chỉ ra lỗi sai không phải là chuyện tốt sao?"_

_"Vậy anh cũng không thể rêu rao vấn đề giữa thanh thiên bạch nhật được, có gì thì nói riêng là được rồi, tôi cũng cần thể diện, tôi cũng muốn giữ lấy công việc được chưa."_ Chu Khai chân giẫm lên nắp bồn cầu, tức giận không nhẹ.

Nhắc đến công việc, A Bố chợt lóe linh quang, giọng điệu nghiêm khắc dạy dỗ: _"Anh còn biết muốn giữ lấy công việc, công việc là nói riêng là có thể giữ được sao? Anh không làm chút chuyện thực tế chứng minh quyết tâm, làm sao thuyết phục ông chủ các anh cho anh thêm cơ hội."_

_"Lời đã chuyển đến rồi, anh tự mình lĩnh ngộ đi."_

Tút tút...

Điện thoại bị cúp, Chu Khai ngẩn người lau lau nắp bồn cầu, đặt mông ngồi xuống, chống cằm suy nghĩ hồi lâu.

Lời A Bố nói hình như có vài phần đạo lý.

Quay chút video gọi là phản tư, lén lút nói tôi sai rồi, sau này sẽ tiếp tục cố gắng, lần sau nhất định làm được.

Những lời khách sáo này chẳng phải chỉ khiến ông chủ phản cảm sao?

Phải làm một vố lớn mới được...

Nghĩ thông suốt Chu Khai lập tức mở Weibo, soạn tin nhắn.

_"@EDG, Ling, cảm ơn sự uốn nắn và chỉ ra của cậu, so với huấn luyện viên hàng đầu Nofe, công tác BP hôm nay của tôi quả thực tồn tại những sai lầm ở các mức độ khác nhau, đội rắn mở màn thua ba trận liên tiếp, loại trừ vấn đề phong độ của các tuyển thủ, tôi khó chối từ trách nhiệm. Nghĩ kỹ lại, thực sự có lỗi với sự bồi dưỡng của câu lạc bộ và sự tin tưởng của ông chủ, cũng như sự kỳ vọng của hàng vạn người hâm mộ. Nhưng may mắn là đã phát hiện ra vấn đề, tiếp theo tôi sẽ tiếp tục cố gắng, tích cực điều chỉnh, tin rằng nhất định sẽ giành được chiến thắng ở trận đấu tiếp theo, dùng thành công để tri ân sự tin tưởng của ông chủ câu lạc bộ và người hâm mộ."_

Tôi đều gánh vác áp lực dư luận xin lỗi bày tỏ quyết tâm rồi, ông chủ chắc sẽ không mặt dày đuổi việc tôi nữa đâu nhỉ.

Cất điện thoại, Chu Khai thở phào nhẹ nhõm, mạc danh có loại cảm giác gian kế đắc thủ.

Thủy Tinh Ca trong phòng nghỉ ngay lập tức nhìn thấy Weibo: _"Cái củ lìn tôi còn tưởng anh ta đi ngồi xổm nhà vệ sinh, hóa ra là đi lén lút đăng Weibo."_

_"Anh ta còn biết thừa nhận mình BP có vấn đề, mặc dù phong độ của chúng ta cũng chẳng tốt đẹp gì, nhưng BP bình thường một chút, thật sự không đến mức thua thảm như vậy."_

Tư Thái cũng đang hóng hớt nhìn thấy bốn chữ to huấn luyện viên mạo danh, suýt chút nữa thì cười phun: _"AD EDG tình hình gì vậy, có thù oán với Chu Khai sao?"_

_"Tôi không biết a, Chu Khai chắc không quen cậu ta mới phải."_

_"Còn lải nhải, đánh thành ra thế này hai người các cậu còn nói chuyện được, không chừng người ta chính là không chịu nổi chúng ta quá gà mới nhịn không được lên tiếng đấy."_ Nạn nhân duy nhất Thánh Thương Ca chửi thề lên tiếng.

Hai người nghe xong ngoan ngoãn ngậm miệng.

Thánh Thương Ca chuyển hỏa lực sang: _"SoFM đệt mợ thái độ nghề nghiệp của cậu có thể đoan chính một chút được không, ván đầu tiên vấn đề của cậu là lớn nhất đấy."_

Thanh niên Việt Nam tiếng Trung tự thích ứng gãi gãi đầu, giả vờ nghe không hiểu.

Thánh Thương Ca chuyển lời: _"Cương Tử nói mời cậu ăn lẩu."_

SoFM vẫn là một vẻ mặt không quan tâm.

Thầm nghĩ cậu coi tôi là đồ ngốc à, Thủy Tinh Ca một con cá còn phải chia cho bốn người ăn, người keo kiệt như vậy sẽ mời ăn lẩu?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!