Virtus's Reader
Long Phù

Chương 1: CHƯƠNG 1: ĐẠI VĨNH VƯƠNG TRIỀU (1)

Mục lụcSau

Mở kênh đào khai thông bốn phương, xây trường thành chống cự Man Di, diệt trăm nước thống nhất thiên hạ, gọt thiên sơn để lấp nghiệt hải, tiêu diệt tà giáo để chính nhân tâm, chém yêu nghiệt bình ổn Đại Hoang, diệt gian thần ổn định triều cương, định lễ pháp giáo hóa thiên hạ, tu đại điển để truyền vạn thế, phế dâm tự *(chùa miếu) phong ấn Chư Thần.

Đây là thập đại công tích của Đại Vĩnh Vương Triều Thiên Phù Đại Đế.

Thiên Phù là niên hiệu.

Thiên là chí cao vô thượng.

Phù chính là pháp tắc.

Hoàng Đế coi đây là niên hiệu, ý ở thay trời cao vận chuyển pháp tắc, muôn dân trăm họ đều phải thần phục.

Đại Vĩnh Vương Triều ở trên Vô Tận đại lục.

Đại lục này tên là Vô Tận, là vì nó vô biên vô hạn, cho dù là đại năng tu thành Đạo cảnh tam thập lục biến cũng chỉ có thể nhìn thấy một góc của băng sơn.

Thiên Phù năm thứ 14.

Kinh thành, học đường hoàng cung, đệ tử hoàng thất đang ra sức học tập.

- Có địa phương sinh ra nạn hạn hán, dân đói khắp nơi, không có cơm ăn, làm sao trấn an, làm sao giải quyết thiên tai? Thập Cửu hoàng tử, ngươi nói trước đi.

Lão sư mái tóc hoa râm, cẩm y nho phục, khí độ thong dong, chính là nguyên lão của triều đình, Thái Tử Thái Phó Lương Đào.

- Bọn hắn không có cơm ăn, có thể ăn thịt nha.

Thập Cửu hoàng tử đứng lên nói.

Hắn chừng 14 tuổi, bộ dáng khờ ngốc, y phục nhắn nhúm.

- Thập Cửu quả nhiên là người ngu ngốc! Hôm nay lại phải bị phạt rồi.

- Dân chúng không có cơm ăn có thể ăn thịt? Chuyện này truyền ra ngoài, chỉ sợ người trong thiên hạ đều mắng, lịch sử ghi lại, nghìn năm sau cũng sẽ thành trò cười.

Mọi người cười vang.

- Kẻ này rút cuộc là thật khờ hay giấu tài, cố ý giả bộ ngu xuẩn?

Một nữ tử hồng y nhẹ giọng nói nhỏ:

- Bất kể như thế nào, cũng phải cảnh giác kẻ này, dù sao hắn cũng là huyết mạch của Hiến triều.

Vốn nữ tử không thể xuất đầu lộ diện, nhưng sau khi Thiên Phù Đại Đế lên ngôi, bài trừ lệ cũ, ra sức đề xướng nữ tử đọc sách tập võ, sau nhiều năm cách tân, phong tục đã cực kỳ cởi mở.

- Cổ Trần Sa, ngươi ra ngoài đứng một canh giờ, phạt ngươi đi thư khố sửa sang sách vở ba ngày.

Thái Tử Thái Phó Lương Đào chỉ ra ngoài.

Cổ Trần Sa chính là hoàng tử bài danh Thập Cửu mới vừa nói "ăn thịt" kia.

- Vâng... vâng...

Cổ Trần Sa liên tục gật đầu, ngây ngô đi ra ngoài, rặc rặc! Thời điểm hắn đứng dậy còn thiếu chút nữa bị cái ghế làm trượt chân, bộ dáng cực kỳ chật vật.

- Gia hỏa này xem như phế đi, hạ bàn bất ổn, võ công lơ lỏng, xem ra là thật không có uy hiếp.

Có mấy hoàng tử trao đổi ánh mắt với nhau.

- Võ công quá kém.

Nữ tử hồng y cười lạnh:

- Đại Vĩnh Vương Triều ta dùng võ lập quốc, hoàng tử có thể trổ hết tài năng, đạt được Đại Đế ưu ái hay không, là phải dựa vào thực lực, Cổ Trần Sa đã mười lăm tuổi, bỏ qua thời gian luyện võ tốt nhất, muốn có thành tựu là cực kỳ khó khăn, Lâu gia ta lại bớt đi một uy hiếp.

Đám hoàng tử ở đây đều có ý tưởng, Cổ Trần Sa bị phạt đứng ở dưới ánh nắng chói chang lại suy nghĩ ngàn vạn.

Đại Vĩnh Vương Triều khai quốc đã hơn năm trăm năm, thái tổ Cổ Vĩnh dẹp yên thiên hạ, các đời Hoàng Đế đều có thành tựu về văn hoá giáo dục, võ công hùng bá thế gian, nhất là Thiên Phù Đại Đế Cổ Đạp Tiên hiện tại, văn võ thập toàn, nâng lực ảnh hưởng của triều đình lên tới cực hạn, cho dù là yêu nghiệt ở hải ngoại và chân nhân tu đạo đều không dám láo xược, nơm nớp lo sợ, sợ bị triều đình tiêu diệt.

Hoàng thất không có thân tình.

Phụ tử tương nghi, huynh đệ tương tàn, hậu cung tranh thủ tình cảm, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, thân ở trong đó có thể nói từng bước kinh tâm, hơi không cẩn thận sẽ bị người hãm hại đến thân bại danh liệt.

Cổ Trần Sa có hơn bốn mươi huynh đệ, mười ba tỷ muội, hắn là người không có bối cảnh nhất.

bối cảnh của hoàng tử chủ yếu là nhìn thế lực của mẫu tộc, hắn có huynh đệ có cậu làm Đại Tướng Quân, tay cầm binh quyền.

Có Đại Tướng nơi biên cương.

Có cường giả tuyệt thế.

Càng có thế gia nghìn năm.

Mà mẫu thân của Cổ Trần Sa lại là công chúa Hiến triều, địch quốc của Đại Vĩnh Vương Triều, đưa tới để cầu thân.

Về sau Đại Vĩnh Vương Triều hưng binh hủy diệt Hiến triều, tất cả vương công quý tộc lớn nhỏ đều bị giết, ngay cả Hiến Đế cũng ở trong bảo khố châm lửa tự thiêu, nghe thấy quốc gia huỷ diệt, công chúa cũng tự sát mà chết.

Này cũng tạo thành Cổ Trần Sa ở trong hoàng cung không chỗ nương tựa, đừng nói hoàng tử khác khi dễ hắn, coi như thị vệ, cung nữ và thái giám có chỗ dựa cũng dám sửa trị hắn.

Khi dễ chỉ là việc nhỏ, người muốn mượn cơ hội chỉnh chết hắn còn rất nhiều.

Năm đó Hiến Quốc đối nghịch với Đại Vĩnh Vương Triều, hai nước giao chiến trăm năm, kết xuống huyết hải thâm cừu, thẳng đến Thiên Phù Đại Đế đăng cơ mới hoàn toàn diệt quốc.

Ở trong trận chiến tranh này, Đại Vĩnh Vương Triều cũng chết một Thân Vương cùng mấy vị Đại Nguyên Soái, còn có mấy chục Đại Tướng. Hai nước giết ra chân hỏa, sau khi công phá thủ đô Hiến Quốc, ba ngày không cất đao, quân đội tàn sát hàng loạt dân trong thành, dân chúng ở đô thành bị giết sạch sẽ.

Đến bây giờ, còn có dân chúng Hiến triều ở dân gian mưu phản, chưa quên huyết thù.

Có tầng quan hệ này, rất nhiều nguyên lão đồ diệt triều đình Hiến Quốc đều có địch ý với Cổ Trần Sa.

Ngôi vị Hoàng Đế là tuyệt đối không có phần của hắn, bảo trụ mạng nhỏ cũng không phải chuyện dễ.

Cũng may hắn từ nhỏ chịu nhiều đau khổ, hiểu được giấu tài, cả ngày giả ngây giả dại, lúc này mới sống sót được.

Trên học đường vẫn còn tiếp tục thảo luận.

- Lâu Bái Nguyệt, ngươi nói xem, làm sao giúp nạn dân?

Thái Tử Thái Phó Lương Đào chỉ vào nữ tử hồng y kia.

Lâu Bái Nguyệt đứng lên nói: - Trước giết quan địa phương, nói bọn hắn cắt xén lương thực, trấn an nạn dân.

- Vậy nếu quan địa phương là một người thanh quan, chỉ bởi vì thiên tai dẫn đến dân chúng làm loạn thì sao.

Lương Đào hỏi.

- Ta nhớ trong sử sách ghi chép một vị Đại Đế xuất binh, đại quân khuyết thiếu lương thảo, tiếng oán than dậy đất, vì vậy chủ tướng chém đầu quan áp lương thực, nói hắn cắt xén quân lương, quân tâm liền ổn định.

Ánh mắt của Lâu Bái Nguyệt lập loè nói.

- Vậy không khỏi quá bất nhân nha.

Lương Đào nhíu mày:

- Trị quốc dùng nhân nghĩa đi đầu.

Chương 2: Đại Vĩnh Vương Triều (2)

- Nếu không mượn thủ cấp của quan địa phương, dân đói bị kiêu hùng điêu dân đầu độc, náo loạn khởi sự, công thành chiếm đất, sẽ phải chết bao nhiêu người? Ca ca của ta đi Am Châu giúp nạn dân, nhưng nơi nơi xảy ra hoả hoạn, trong đó càng có giáo đồ của tà giáo và kiêu hùng giang hồ châm ngòi thổi gió, lúc ấy đã không có lương thực để giúp, loạn trong giặc ngoài hết sức căng thẳng. Không phải ca ca ta giết quan huyện, trấn an nhân tâm, sau đó chém mấy trăm điêu dân nháo sự. Thì sẽ ảnh hướng đến mấy tỉnh, tổn hại căn cơ của triều đình.

Thanh âm của Lâu Bái Nguyệt như kim thạch:

- Một chỗ phát sinh bạo loạn, quan địa phương lại thanh liêm cũng bất lợi cho an dân, nhất định phải lấy cái chết tạ tội.

Nữ tử hồng y tên Lâu Bái Nguyệt, không phải đệ tử hoàng thất, mà là con gái của trọng thần triều đình Nguyên Quốc Công Lâu Trùng Tiêu.

Học sinh ở đây đại đa số đều là con em hoàng thất, bất quá cũng có bộ phận đệ tử của công thần.

Lâu gia đi theo thái tổ khởi binh, bình định thiên hạ, trải qua mấy đời Hoàng Đế ân sủng không suy, đến thời đại của Thiên Phù Đại Đế càng vinh quang hiển hách.

Lâu Trùng Tiêu là Nguyên Quốc Công, hai đệ đệ của hắn Lâu Trùng Thiên là Uy Linh Hầu, Lâu Trùng Vân là Vũ An Hầu, trừ cái đó ra, Lâu gia có rất nhiều đệ tử đảm nhiệm chức Tướng Quân, Đại Tướng nơi biên cương, vì vậy Lâu gia ở trong quan trường có ngoại hiệu là "Lâu bán triều".

Thế lực như vậy, hoàng tử bình thường cũng phải nhường Lâu gia ba phần.

- Lệnh huynh ở Am Châu giúp nạn dân có công, được hoàng thượng tự mình ca ngợi.

Thái Tử Thái Phó Lương Đào gật đầu:

- Bất quá đạo trị quốc, dùng nhân làm gốc, giết chóc quá nhiều sẽ tổn hại âm đức, thứ hai dễ dàng dưỡng thành tính cách tàn bạo, bất lợi với dưỡng khí. Hy vọng ngươi trở về nói lời của ta cho lệnh huynh.

- Vâng.

Lâu Bái Nguyệt cũng không chống đối, chỉ nhàn nhạt gật đầu ngồi xuống.

Con ve trong rừng kêu to, thái dương ở giờ ngọ rất dễ làm người chóng mặt, tăng thêm ve kêu càng làm người tâm phiền ý loạn, thời gian dài Cổ Trần Sa cũng có chút không kiên trì nổi.

Thời điểm hắn bị phạt, đám đệ tử tôn thất đã hết khóa, tiến vào Giảng Võ Điện học tập võ công.

- Bái Nguyệt, Lương Đào ở trong triều là thủ lĩnh hệ phái thanh lưu, vạch tội qua phụ thân ngươi, lần này ở trên lớp, cố ý giảng nhân nghĩa, ta xem rất có thâm ý. Ca ca ngươi giết vị quan phụ mẫu kia, là môn sinh của hắn.

Có một hoàng tử tới gần Lâu Bái Nguyệt, hắn mặc ngân y, có chút tiêu sái, Cổ Trần Sa khờ ngốc là không thể so sánh nổi.

- Ngồi mà luận đạo ai không biết?

Lâu Bái Nguyệt cười lạnh:

- Trong triều phái thanh lưu nhiều lắm, cả ngày khoe khoang khoác lác, có tác dụng gì với dân sinh xã tắc.

Hoàng tử kia không phản bác, cũng không ủng hộ, hắn nhìn Cổ Trần Sa ở xa xa:

- Ngươi nói tiểu tử này đến cùng khờ thật hay giả ngốc? Hình như năm hắn mười tuổi, bị ngươi đánh tổn Thương đầu liền biến thành như vậy, vì thế ngươi còn bị cấm túc mười tháng.

- Lão Thập Tứ, lời không nên nói lung tung, người là lão Thập đánh, lúc ấy ngươi cũng có mặt.

Lâu Bái Nguyệt lạnh mặt.

Hoàng tử ngân y xếp hạng Thập Tứ, tên Cổ Vân Sa, hắn mỉm cười:

- Chuyện này còn không phải ngươi xui khiến, bảo tiểu tử này nói xấu lão Thập, lão Thập tính nôn nóng, hỏi cũng không hỏi liền hành hung. Phụ thân ngươi lòng dạ biết rõ, bằng không thì sẽ không trở về cấm túc ngươi, lão Thập cũng vì thế mà bị Tông Nhân Phủ phạt 100 trượng.

- Vậy thì sao?

Lâu Bái Nguyệt không cho là đúng:

- Đại ca của ta tiến đánh Hiến đô chết trận, ta có hai thúc thúc chết ở trong lần công thành kia, đường đệ của ta bị dư nghiệt Hiến triều hạ độc mưu hại, những nghiệt chủng Hiến triều kia đến bây giờ còn âm hồn bất tán, năm trước cha ta còn bị ám sát xém chết, ngươi nói ta sẽ có hảo cảm với tiểu tử này?

- Dù sao hắn cũng là cốt nhục của phụ hoàng, hiện tại biến thành kẻ đần, có một số việc không thể làm quá mức.

Cổ Vân Sa cười nói.

- Lão Thập Tứ, ngươi đừng giả mù sa mưa, những năm này ngươi sửa trị hắn cũng không ít nha.

Lâu Bái Nguyệt gảy nhẹ móng tay:

- Ngươi sai khiến những thái giám kia cắt xén tiền tiêu hàng tháng của hắn không nói, ngay cả hoàng tử luyện võ nên được phần đan dược kia cũng không có, dẫn đến hiện tại hắn văn không thành, võ chẳng phải.

- Cái này không phải hợp ý ngươi sao? Lại nói, khi lão nương của tiểu tử này còn sống, cùng mẹ ta tranh thủ tình cảm, chơi không ít âm mưu quỷ kế, hiện tại không bỏ đá xuống giếng, còn đợi khi nào?

Cổ Vân Sa nhìn xa xa nói:

- Bái Nguyệt, ta nghe nói gần đây võ học của ngươi tiến bộ không ít? Không bằng biểu hiện một chút đi?

Lâu Bái Nguyệt không nói lời nào, nhu chưởng đặt ở trên cọc gỗ, rặc rặc rặc rặc, cọc gỗ nổ tung, mãnh gỗ vụn rơi lả tả ở trên mặt đất.

Hời hợt, chất phác tự nhiên, lại tạo thành lực phá hoại to lớn.

- Tố Am Thần Chưởng, tu vi của ngươi đến Tông Sư cảnh?

Cổ Vân Sa giật nảy mình.

- Võ học tứ phàm cảnh, sơ dòm con đường, tiến dần từng bước, xuất thần nhập hóa, đạt tới đỉnh cao, Vũ Phu, Vũ Sĩ, Đại Sư, Tông Sư kỳ thật đều là phàm nhân mà thôi, chỉ có trên Đạo cảnh tam thập lục biến, mới là chân đế.

Lâu Bái Nguyệt luôn bộc lộ tài năng.

- Bước vào Đạo cảnh nói dễ vậy sao, coi như là dùng tư nguyên và công pháp của hoàng thất chúng ta, hoàng tử có thể bước vào Đạo cảnh cũng chỉ bốn cái mà thôi.

Thập Tứ hoàng tử Cổ Vân Sa nhíu mày.

- Muốn đột phá Đạo cảnh, chủ yếu nhất là thiên phú và phúc vận, thiên phú đủ rồi, phúc khí không đủ, cũng chỉ uổng công.

Lâu Bái Nguyệt mắt nhìn bầu trời:

- Đạo cảnh vừa thành, có thể tích cốc, đoạn tuyệt khói lửa nhân gian, thực khí mà sống, dùng tinh thần cường đại hấp thu linh khí thiên địa, lúc đó thân người không còn dơ bẩn, thật là khiến người hướng tới.

- Bái Nguyệt ngươi bây giờ tu luyện Tố Am Chân Kinh, chính là Tố Nữ thời thượng cổ sáng chế, phụ hoàng hàng phục Tố Nữ Tông, đạt được kinh này, lại ban cho ngươi tu luyện, xem ra phụ hoàng sủng ái ngươi, còn hơn rất nhiều hoàng tử.

Ngữ khí của Cổ Vân Sa hơi có chút ghen ghét:

- Tố Nữ Kinh này là công pháp Đế phẩm. Thượng Cổ Tố Nữ là Hoàng Hậu của một vị Cổ Thiên Tử, ta tu luyện Ma Vân Thần Công cũng không quá đáng là Vương phẩm mà thôi.

- Ta nghe nói Thất hoàng tử gần đây đã tu đến Đạo cảnh bát biến Tam Muội Chân Hỏa, chỉ cần vượt qua chân hỏa luyện thể, thì có thể tu thành cửu biến Lưu Ly Ngọc Thân, tu vi như thế, là đứng đầu trong các hoàng tử.

Lâu Bái Nguyệt như có thâm ý hỏi:

- Đạo cảnh trước cửu biến, Phục Khí Tích Cốc, Cửu Ngưu Nhị Hổ, Đồng Bì Thiết Cốt, Thôn Kim Hóa Thạch, Bách Khiếu Tụ Linh, Luyện Khí Thành Cương, Ly Địa Đằng Không, Tam Muội Chân Hỏa, Lưu Ly Ngọc Thân. Hoàn hoàn đan xen, đặt nền móng cho Tiên đạo. Một khi thành tựu cửu biến Lưu Ly Ngọc Thân, liền vô tai vô bệnh, sạch không tỳ vết, thọ mệnh 350 năm.

- Hừ! Lão Thất là con ruột của Hoàng Hậu, có thể nói con trai trưởng, không biết được bao nhiêu kỳ ngộ và cao thủ ở sau lưng tài bồi mới đến bước kia, tu vi vượt xa chúng ta là đương nhiên. Nhưng Tam Muội Chân Hỏa luyện thân, cực kỳ hiểm ác, bao nhiêu nhân vật kinh tài tuyệt diễm chết ở cửa ải này.

Sắc mặt của Cổ Vân Sa rất khó coi:

- Ta không tin hắn có thể thành công.

Sau

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!