Phốc!
Dao găm cắm vào con mắt của bạo hùng, làm bạo hùng ngã xuống đất.
Cổ Trần sa lập tức lấy ra Tế Thiên Phù Chiêu, hiên tế gấu hon.
Tế phẩm phải giết ở hiện trường, linh hồn có thể thông qua phù chiếu hiến tế cho trời cao, từ đó thu hoạch được trời cao ban tặng. Nếu như thời gian lâu dài, hồn phi phách tán, vậy liền không có chút ý nghĩa nào.
Trong nháy mắt hiến tế bạo hùng, toàn thân Cổ Trần Sa bị xé nứt, huyết nhục bị man lực cuốn đi, cả người giống như bị để vào cối xay thịt, không biết qua bao lâu mới bình thường lại.
Chờ hắn tỉnh lại, sắc trời đã đen kịt, vội vàng kiểm tra thân thể, may mắn miệng vết Thương đã biến mất, làn da tinh tế sáng bóng như đồ sứ.
Cảm giác giống như con rắn nuốt con trâu, cả mùa đông không cần lại đi ăn uống.
Dựa vào trực giác, hắn biết không thể lại hiến tê nữa, nếu không thân hình sẽ nổ tung.
Việc cấp bách là phải trở về khổ luyện võ công, tiêu hóa lực lượng, tăng lên cảnh giới, mới có thể đến đây lần nữa.
Hiến tế là cưỡng ép quán chú lực lượng, thân thể của Cổ Trần Sa dung nạp năng lực đến cực hạn, không thể lại quán thâu.
- Hiện tại trong cơ thể ta có lực lượng của kê, lang, hùng, trên khí lực đơn thuần đã không thua hoàng tử nhiều năm dùng dược hoàn đại bổ, thậm chí gân cốt huyết mạch còn muốn thuần túy hơn, vô luận là dược vật trân quý như thế nào, cũng có dược độc tồn lưu lại trong cơ thể, mà lực lượng thiên địa lại không có bất luận tạp chất gì. Chỉ cần trở về cần cù luyện võ, rất nhanh có thể đột phá cảnh giới.
Trong lòng Cổ Trần Sa thầm nghĩ.
Khí lực cường tráng rồi, luyện võ nước chảy thành sông.
Thân hình hắn nhảy lên, liên hoàn ra quyền, đánh tới trên đại thụ, đại thụ nhao nhao nổ tung, mãnh gỗ vụn bay tứ tung.
Có sói nhanh nhẹn, gấu trầm ổn.
Cả người giống như dã thú, mạnh mẽ đâm tới.
- Hùng Lang Đại Lực, quả nhiên không phải chuyện đùa!
Cổ Trần Sa nhìn hai tay, biết mình ở trong một ngày ngắn ngủn, vượt qua người khác khổ tu mười năm.
Sắc trời đã tối, cửa cung sớm đóng, giờ quay trở về là không được, ở lại trên núi cũng không ổn, chưa nói có mãnh thú, rắn, côn trùng. khác đều chịu không được.
Hiện tại lực lượng của hắn tăng nhiều, nhưng đối với độc trùng trong rừng rậm là không có một chút biện pháp.
Hoàng tử đi săn, đêm không về cung cũng không phải sự tình kỳ lạ gì.
Hoàng Đế cổ vũ hoàng tử tập võ đi săn, hàng năm đều tiến hành khảo hạch, hoàng tử thành tích tốt còn được ban thưởng.
Suốt đêm rời núi, hắn cũng không vào thành, mà ở khách sạn ngoài thành nghỉ ngơi, tắm rửa, đổi lại quần áo, soi mình ở trong gương đồng, phát hiện khí chất của mình quả nhiên phát sinh biến hóa rất lớn, hai mắt nhấp nháy phát quang, cái trán óng ánh, thâm trầm ổn trọng.
Đây cũng không phải chuyện tốt gì, trong hoàng cung đều là nhân tinh, làm sao có thể nhìn không ra khí chất biến hóa?
May mắn hắn giả ngây giả dại nhiều năm, cũng có chút kỹ xảo, diễn luyện một phen, liền giả ra bộ dáng ngốc ngốc.
Bận rộn cả ngày, hắn lại cả người thoải mái, tinh lực sung măn, một chút cũng không mệt, nằm ở trên giường, hai mắt nhấp nháy phát quang.
- Ta nhớ được trong thư tịch ghi chép, Cổ Thiên Tử tế thiên, cũng không chỉ đạt được lực lượng, ví dụ như có một vị Cổ Thiên Tử tác chiến với Ma Thần, trảm chín nghìn Đại Yêu tế tự, trời cao hạ xuống một thanh thần kiếm.
Cổ Trần Sa suy nghĩ:
- Xem ra phải từ trong sử sách tìm kiếm các loại tê pháp.
Lực lượng thiên địa, sáng tạo hết thảy, toàn bộ thế giới, nhât nguyêt tinh thần, đại địa núi sông. đều có thể sáng tạo, vậy còn có cái gì không có khả năng?
Lễ nghi tế tự, ở trong buổi học cũng có khoa mục. Đại sự quốc gia, lấy tế làm đầu, các loại lễ nghi tế tự ở thượng cổ, Cổ Trần Sa đều đã học.
Tế tự đạt được lực lượng bất quá chỉ là thủ đoạn ban đầu, nếu như nắm giữ tế pháp thích hợp, vậy thì tâm tưởng sự thành.
Trên sử sách có ghi chép, có người tế tự quỷ thần, đạt được vàng bạc. Thậm chí còn có tế tự ma đầu, đạt được mỹ nữ.
Thiên kì bách quái, không chỗ nào không có.
Tế những dâm tự không lên được mặt bàn kia còn thần diêu như thế, huống chi tế thiên?
Dâm tự thường thường đều không có kết quả tốt, bị Ma Thần chế tạo, trong lịch sử dâm tự mượn nhờ vu cổ thành đạo hầu như không có, kết cục đều rất thê thảm.
Chỉ có đường đường chính chính giết mãnh thú tế thiên, trấn an vạn dân, bắt chước đạo đức của Cổ Thiên Tử, mới là chính đạo.
Mà dâm tự đều là dùng cái gì đồng nam đồng nữ... thủ đoạn tàn nhẫn.
Tiếp theo là dùng tam sinh lục súc.
Nhưng Cổ Trần Sa cảm thấy đều không nên, tam sinh lục súc bị nhân loại thuần dưỡng nhiều năm, có quá nhiều công lao, tế tự chúng không có ray rức sao?
Ví dụ như trâu chịu mệt nhọc, cày ruộng cày đấy, chết còn bị ăn thịt, nếu còn tế tự chúng, cầm hồn phách của chúng giao dịch, thì có khác gì tà ma?
Còn mãnh thú tính chất vốn ác, thôn phệ nhân loại, thì lại bất đồng.
- Nhân nghĩa lễ giáo, chú ý chính là trật tự, như thế nào là trật tự? Dùng đức trả ơn, dùng oán báo oán, ân oán rõ ràng, có tốt thì ban thưởng, có ác liền phạt, pháp lý sâm nghiêm.
Cổ Trần Sa suy nghĩ lễ nghi tế tự, rất có tâm đắc, tựa hồ tâm linh thông thấu, tìm hiểu như vậy, cũng rất có ích lợi với võ công.
Nhoáng một cái ba tháng trồi qua.
Cổ Trần Sa ở trong núi rừng luyện quyền.
- Hắc hổ đào tâm!
Quyền ra như gió, hắn đánh là chiêu thức bình thường nhất.
Cố gắng luyện tập, tâm hắn suy nghĩ linh hoạt, dần dần có thể hóa mục nát thành thần kỳ.
Hắc hổ đào tâm là chiêu số rất chất phác, nhưng ẩn chứa rất nhiều biến hóa, trọng điểm chính là ở trên chữ “Đào”.
Có “Hư Đào” “Thực Đào” “Hoành Đào” “Thụ Đào” “Thượng Đào” “Hạ Đào” “Âm Đào” “Dương Đào”
Đánh ra chiêu này, nặng nhẹ tự nhiên, hư hư thật thật, âm dương lưu chuyển, mới là cảnh giới xuất thần nhập hóa, cũng có thể được xưng Đại Sư võ học.
Nguyên lai Cổ Trần Sa bất quá chỉ là sơ khuy môn kính, được Hùng Lang Đại Lực, liền đăng đường nhập thất, đã thành Võ Sĩ.
Hiện tại trải qua ba tháng khổ luyện, cuối cùng lực lượng quen thuộc.
Hắn liên tục bay vọt, mơ hồ bước vào Phàm cảnh tam trọng xuất thần nhập hóa, trở thành Đại Sư võ học.
Chương 7: Miệng Vàng Lời Ngọc (1)
Ba tháng này, môi ngày Cổ Trần Sa ngoại trừ tiếp tục giả ngây giả dại, chính là ở trong đêm dài vắng người luyện võ và nghiên cứu Tế Thiên Phù Chiếu, đồng thời đọc vô số văn hiến.
- Hả? Trên sách sử này ghi chép rất có ý tứ, Đại Đế thượng cổ dùng Ngũ Sắc Thổ xây tế đàn, thả hơn mười loại dược liệu, giết hổ lang tế thiên, được Hổ Lang Đan, binh sĩ dùng xong, môi người đều mạnh mẽ, cái gọi là Hổ Lang Sư, chính là như thế xuất hiện. Còn có, cầm một đồng tiền, để vào trong chậu đồng, lại dùng Thanh Phù Huyết Hồn tế tự, trong chậu sẽ nhồi đầy kim tệ. Lại ví dụ như bày trận pháp canh kim nho nhỏ, để kiếm vào trong đó, sau đó chém giết Bạch Hổ tế tự, bảo kiếm sẽ chém sắt như chém bùn, không biết có thể thực hiện không?
Nằm ở trên giường, Cổ Trần Sa xem rất nhiều sách sử, trong đó có chính sử, cũng có dã sử.
Trong sách sử đều có viết lễ nghi, tế tự.
Trừ lần đó ra, còn có một bộ phận Thiên Phù Đại Điển trong Lễ Nghi Bộ.
Thiên Phù Đại Điển, không chổ nào mà không bao lấy, kinh, sử, tử, sách vở cổ kim đều ở trong đó, có thể nói là đệ nhất thư từ xưa đến nay, trước mắt biên soạn ngay cả một phần mười cũng chưa tới.
Hắn muốn từ trong đó tìm được ghi chép về Tế Thiên Phù Chiếu, còn có làm sao lợi dụng.
Quả nhiên trong sách sử, ghi lại rất nhiều đồ vật về Tế Thiên Phù Chiếu.
Nhưng thiệt giả khó phân biệt, cần hắn liên tục đi thử nghiệm.
Hơn nữa tế tự chi đạo, cũng không phải đơn giản như vậy, còn phải hiểu được Am Dương Ngũ Hành, trận pháp nghịch chuyển, biết rõ thiên thời địa lợi nhân hoà.
- Ba tháng này đã tiêu hóa lực lượng không sai biệt lắm, xem ra ta có thể tiến hành tế thiên lần nữa, tăng cường lực lượng, lần này đi săn mãnh hổ, thuận tiện thí nghiệm phương pháp thông qua tế tự đạt được vật phẩm.
Chỉ ba tháng, từ sơ khuy môn kính trực tiếp tăng lên tới xuất thần nhập hóa, quả thực chính là kỳ tích.
Cho dù là hoàng tử được sủng ái, các loại đan dược ủng hộ, có bí tịch tu luyện tốt nhất, cũng cần mười năm khổ luyện, Đại Sư há là trò đùa?
Thu lại bọc hành lý, hắn vừa định xuất phát săn bắn.
Những ngày này hắn đã tiêu hóa Hùng Lang Đại Lực, có thể càng tiến một bước, trùng kích Tông Sư cảnh.
Hoàng cung Cần Chính Điện.
Mấy đại thần cung kính đứng thắng, bọn thái giám ăn mặc chỉnh tề ở bên ngoài hầu hạ, không gian im ắng.
Trong lư đồng bay ra mùi thơm u lan, không nồng đậm, như có như không, người ngửi được tinh thần thoải mái, mây khói bay lên đến đỉnh điện, rõ ràng kết thành hình long hổ.
Đây là Long Hổ Thần Hương quý báu nhất, nghe đồn là gan của thượng cổ Đại Giao ngưng kết thành hoá thạch, hôn hợp với gan Kim Hổ Thực Xạ biến dị luyện chế thành, bốc cháy lên, thường nhân chỉ cần hít một chút, là có thể vô bệnh duyên niên, mở ra thần trí, thông minh khác thường.
Có thể sử dụng vật ấy, khắp thiên hạ chỉ có một người, cái kia chính là Thiên Phù Đại Đế Cổ Đạp Tiên.
Người khác cho dù có hương này cũng không dám dùng, là cấm phẩm, bị điều tra ra sẽ xét tội đại bất kính, xét nhà diệt tộc.
Cổ Đạp Tiên không mặc long bào, ăn mặc tùy ý, quần áo màu xanh tơ, tóc dùng ngọc quan trói buộc, thân hình cao lớn, làm cho người có cảm giác chèo chống trời xanh, nhưng sắc mặt lại không uy nghiêm, mà hòa ái dễ gần, không giống Đế Vương, mà giống như phu tử giáo hóa thiên hạ.
- Hoàng thượng, dâm tự ở dân gian đã thanh lý hoàn tất, trước kia Cổ Thiên Tử sắc phong chính thần cũng bắt đầu dựng lên, nhưng vẫn có kẻ sinh dã tâm, âm thầm tế tự tà thần và ác ma, hơi không chú ý, sẽ tro tàn lại cháy.
Một vị đại thần tấu trình:
- Bọn thần ngu dốt, không cách nào trừ tận gốc, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã.
Đại thần bẩm tấu đã đến trung niên, tướng mạo uy mãnh, sát khí mạnh mẽ, mắt ưng lăng lệ ác liệt như đao, hiện ra rõ ràng hắn sát phạt quyết đoán, là một nhân vật cực kỳ lợi hại.
Cái này vừa nhìn liền biết không phải người đọc sách, mà là thủ lĩnh quân đội chuyên môn xử lý hình phạt giám sát.
- Tịnh Tà Hầu không nên tự trách, sự tình dâm tự là các triều đại đổi thay đều không thể triệt để tiêu diệt, tuy ta có hùng tâm, thay trời đất thanh tẩy tà ma, để vạn cổ vĩnh viễn an bình, nhưng không phải chuyện một sớm một chiều.
Cổ Đạp Tiên vừa phê duyệt tấu chương, vừa trấn an đại thần.
Hắn nói chuyện có thói quen, không thích xưng mình là “trẫm”, mà là ta.
Trừ lần đó ra, hắn phê duyệt tấu chương cũng không cần văn ngôn, mà rất đơn giản thanh thoát.
Các thần tử cũng quen với phương thức làm việc này.
Vị Hoàng Đế này cũng rất truyền kỳ, năm đó hắn là con riêng lưu lạc dân gian, tuyệt đối không có phần với ngôi vị Hoàng Đế, nhưng lại lực lượng mới xuất hiện, đoạt trữ thành công, quả thực là nghịch thiên, trình độ khó khăn không thua gì thay đổi triều đại, trong triều cũng bởi vậy tiến hành đại tẩy trừ, sau khi lên ngôi, mấy vạn người bị chém đầu, mấy chục vạn người lưu đày, cuối cùng ép xuống thanh âm phản đối.
- Thanh lý dâm tự chính là một khâu cực kỳ trọng yếu của trị quốc, các triều đại đổi thay, tà ma đều thừa lúc thiên tai đầu độc nhân tâm, tai họa thiên hạ, nếu chỉ là dân đói tạo phản, còn rất dễ trấn an, nhưng trong dân đói có tà ma truyền giáo, dùng tà thuyết ngụy biện tới phá vỡ triều đình, thì xã tắc sẽ tràn đầy nguy cơ.
Cổ Đạp Tiên ở trên một tấu chương viết hai chữ “đã biết”, lại đi lật xem tấu chương khác.
- Hoàng thượng thánh minh.
Tịnh Tà Hầu là quân cơ đại thần, quản giáo Hình bộ, còn thân kiêm chức vị Thiết Huyết Vệ Đô Chỉ Huy Sứ, nghiêm túc diệt trừ đạo phỉ tà giáo trong thiên hạ, thậm chí có thể lùng bắt quan viên phạm pháp, giám sát lời nói và việc làm của đại thần trong triều đình, là thanh đao sắc bén nhất của đế quân.
- Mặt khác, thần còn có việc muốn tấu, gần đây trên giang hồ, loáng thoáng có dư nghiệt Hiến triều đang hoạt động, thần đã nghiêm mật điều tra, lại không bắt được dư nghiệt, đây là thần thất trách.
- Dư nghiệt Hiến triều?
Cổ Đạp Tiên thả bút trong tay, nhưng không hề động dung:
- Cái này nằm trong dự liệu, năm đó tiêu diệt Hiến triều, huyết mạch hoàng thất bị giết sạch sẽ, nhưng vẫn có mấy nhân vật lợi hại trung tâm với hoàng thất, ví dụ như thái sư Văn Hồng vẫn chưa đền tội. Nhưng thiên hạ đại định, nhân tâm đã an, bách quốc đã diệt, mấy dư nghiệt cũng lật không nổi sóng lớn gì.
- Vâng!
Tịnh Tà Hầu đã tấu xong, liền đứng ở một bên, để đại thần khác bẩm tấu.
- Nguyên Quốc Công, ngươi trước tấu đi.
Cổ Đạp Tiên nói.
Nguyên Quốc Công Lâu Trùng Tiêu mặc triều phục, khí độ ung dung, hai mắt như sao, cái trán sáng ngời. Trên người hắn không có sát khí như Tịnh Tà Hầu, mà là Tể Tướng chi khí, thống soái đủ loại quan lại.
- Kỳ thật hôm nay thần là tấu việc tư... .
Lâu Trùng Tiêu chần chờ:
- Bất quá đây cũng là quốc sự... lần trước Hoàng Hậu nói tiểu nữ đã trưởng thành, hy vọng Thất hoàng tử và tiểu nữ có thể...
- Chuyện này sao.
Cổ Đạp Tiên trầm tư:
- Đây là việc tư, nhưng liên lụy đến nhi tử của ta, thì chính là quốc sự. Bái Nguyệt Linh tính hoạt bát, người mang huyết mạch Tố Nữ, tiền đồ không thể hạn lượng, tương lai quốc gia còn cần dùng nàng, ta đã sớm ban bố ý chỉ, nữ tử thiên hạ có thể tập võ học văn, nàng chính là gương mẫu, Cao Linh, ngươi vào đây.
Chương 8: Miệng Vàng Lời Ngọc (2)
Một thái giám vô thanh vô tức tiến vào, quỳ trên mặt đất, hắn đi như quỷ mỵ, không giống thân thể huyết nhục, mà như âm hồn quỷ thần.
Đây là Đại tổng quản của lục cung, Cao Linh, thái giám thiếp thân của Thiên Phù Đại Đế.
- Truyền chỉ xuống, thưởng Lầu Bái Nguyệt ba viên Tinh Nguyên Đại Đan, một bộ Hàn Ly Băng Giáp, một thanh Ly Hỏa Kiếm.
Cổ Đạp Tiên hạ chỉ.
Phù phù!
Lâu Trùng Tiêu vội vàng quỳ xuống:
- Xin bệ hạ thu hồi mệnh lệnh đã ban, trọng thưởng như thế, tiểu nữ tuyệt đối chịu không nổi.
Tinh Nguyên Đại Đan, chính là Luyện Đan Sư của hoàng gia thu thập thảo dược trân quý, hỗn hợp tinh khí, trải qua mười năm mới có thể luyện chế một lò, hạt hạt trân quý, coi như là hoàng tử bình thường cũng không có được.
Còn Hàn Ly Băng Giáp, nghe đồn là dùng lân phiến của Hàn Băng Li Long chế tạo, mặc vào, toàn thân bao bọc, như Long Thần phụ thể. Ly Hỏa Kiếm là kim loại Hỏa thuộc tính đặc thù, tay cầm kiếm này, có thể gọt đoạn bất luận phàm binh gì, trên thân kiếm có Hỏa Diễm chi lực, dính vào liền đốt, thường thường cùng người động thủ, ba chiêu hai thức, địch nhân liền biến thành tro tàn.
Coi như là Tông Sư cũng khó khống chế Ly Hỏa Kiếm, nhưng mặc vào Hàn Ly Băng Giáp, có thể thỏa thích thi triển uy lực.
Ban thưởng vừa ra, coi như là những đại thần khác cũng thất kinh, cảm thấy quá nặng, cho dù là hoàng tử vì nước lập nhiều chiến công hiển hách cũng không chiếm được loại ban thưởng này.
- Ta ban thưởng há có thể thu hồi?
Cổ Đạp Tiên mỉm cười.
- Thần thay tiểu nữ tạ ơn đại ân của bệ hạ.
Lâu Trùng Tiêu lần nữa dập đầu.
- Vậy là tốt, vừa rồi ngươi nói đến hôn sự, ý tứ của Bái Nguyệt như thế nào.
Cổ Đạp Tiên hỏi.
- Lệch của cha mẹ, bà mối làm mai, hôn nhân đại sự, nào có nữ nhi tự mình làm chủ.
Lâu Trùng Tiêu nằm rạp xuống đất nói.
- Trâm cải cách thiên hạ, quét phong tục đồi bại vạn năm, nam nữ tự mình làm chủ hôn nhân cũng ở trong đó.
Cổ Đạp Tiên tản bộ đi tới:
- Trâm nói, việc này để Bái Nguyệt tự mình làm chủ, thích nhi tử nào của trâm, hai người trước thân cận một chút, nếu lưỡng tình tương duyệt, trâm sẽ thành toàn.
- Hoàng thượng.
Tất cả đại thần nghe thấy chữ “trâm” này, đều lập tức quỳ xuống, bọn hắn biết rõ, vị Đại Đế này muốn làm quyết định trọng yếu, bởi vì bình thường Cổ Đạp Tiên đều xưng ta, thời điểm xưng trâm, chính là quyết định kia không cho sửa đổi!
- Hoàng thượng là vạn cổ đệ nhất đế, nếu Bái Nguyệt biết rõ chuyện này, chắc chắn sẽ cảm động đến rơi nước mắt, vì triều đình dốc sức.
Lâu Trùng Tiêu lớn tiếng nói.
- Đúng rồi, Thập Cửu hoàng tử của trâm tên là Cổ Trần Sa a.
Cổ Đạp Tiên nói chuyện rất chậm:
- Hiện tại nó đã mười bốn tuổi, sắp trưởng thành rồi, năm đó Lâu gia các ngươi phá Hiến triều, đạt được trấn quốc chi thư Cự Linh Thần Công dâng cho trâm, hiện tại từ trong thư khố lấy ra, bảo Bái Nguyệt đưa cho tiểu Thập Cửu tu luyện, hai người cũng có thể thân cận một chút.
- Cái gì?
Lâu Trùng Tiêu hầu như cho rằng mình nghe lầm, hắn tuyệt đối không ngờ hoàng thượng sẽ có quyết định như vậy.
Tuy nói là “thân cận một chút”, nhưng đã không khác tứ hôn.
Cổ Trần Sa nói cứu trợ thiên tai, dân chúng không có cơm ăn có thể ăn thịt, chuyện cười này đã truyền khắp cả nước.
Nhưng hắn không dám phản bác, sự tình Thiên Phù Đại Đế quyết định chưa bao giờ lại sửa đổi, tuy Lâu gia được xưng “Lâu bán triều”, quyền nghiêng vua và dân, nhưng nếu như kháng chỉ, chỉ cần một câu, Hoàng Đế có thể nghiền gia tộc hắn thành bột mịn!
- Thần lĩnh chỉ, tạ ơn.
Lâu Trùng Tiêu nơm nớp lo sợ.
Hắn ở trước mặt ai cũng uy phong bát diện, sâu không lường được, tay cầm quyền hành, một câu trăm ngàn đầu người rơi xuống đất, nhưng ở trước mặt hoàng thượng, vân chỉ là một nô tài.
- Hoàng thượng rút cuộc là có ý gì?
Trong lòng của hắn nhanh chóng suy nghĩ:
- Sao lại để Bái Nguyệt và Thập Cửu hoàng tử thân cận?
Hắn suy nghĩ ngàn vạn, muốn phỏng đoán ý tứ của hoàng thượng.
Cổ Đạp Tiên đi tới, cũng không để ý Lâu Trùng Tiêu, mà hỏi thăm đại thần khác:
- Văn Tướng, tình huống cả nước cấm dùng vàng bạc, phát hành tiền giấy tiến hành như thế nào rồi?
Văn Tướng cũng là trọng thần triều đình, quan cư nhất phẩm.
Da mặt hắn như hạt đào, tuổi già không chịu nổi, nhưng hai mắt sáng ngời hữu thần. Từng thần tử đối mặt Thiên Phù Đại Đế đều không dám thở mạnh, nhưng hắn lại rất tự nhiên:
- Việc này phổ biến có chút thuận lợi, các đại Thương hội đã đồng ý dùng vàng bạc đổi lấy tiền giấy do triều đình phát hành.
Hắn và Lâu Trùng Tiêu đều là Tể Tướng, bất quá một văn một võ.
- Chỉ sợ cũng không lạc quan như vậy.
Cổ Đạp Tiên mặt không biểu tình:
- Những thế gia trăm năm, nghìn năm kia, đã quen cất giấu vàng bạc tài bảo, bọn hắn căn bản không tin tưởng tiền giấy của triều đình, cho rằng đó là một tờ giấy lộn, xem ra là phải động đao, bọn hắn mới có thể thanh tỉnh, thiên hạ hiện tại, không phải thiên hạ dĩ văng.
Ầm ầm!
Bên ngoài đột nhiên nổi lên sấm sét, mưa to trút xuống.
Chương 9: Đại Măng Chi Lực (1)
Rặc rặc!
Cái bàn gỗ hoa lê cứng rắn bị bàn tay bẻ vụn.
Bàn tay xinh đẹp lại có lực phá hoại khủng bố.
- Tại sao lại như vậy.
Trên mặt Lâu Bái Nguyệt tràn ngập sát khí.
- Quân muốn thần chết, thần không thể không chết.
Lâu Trùng Tiêu cũng có chút bất đắc dĩ.
- Đây là ý tứ của hoàng thượng, kim khẩu đã mở, ai có thể phản đối.
- Thập Cửu hoàng tử là một ngu ngốc, muội muội ta làm sao có thể thân cận với hắn, truyền đi, các hoàng tử khác sẽ nhìn thế nào!
Bên cạnh có một thanh niên chừng hai mươi tuổi cũng vô cùng tức giận, hắn là ca ca của Lâu Bái Nguyệt Lâu Trích Tinh, người nổi bật trẻ tuổi trong triều, đã sớm lập nhiều công lao hiển hách, cũng có tước vị, là Nam Tước.
- Đúng vậy, lão gia, có cần ta đi nội cung cầu Hoàng Hậu nương nương không? Đối với Cổ Trần Sa, xưa nay Hoàng Hậu nương nương cũng không thích, nương nương vẫn muốn Bái Nguyệt gả cho Thất hoàng tử, phải biết Thất hoàng tử là người có hi vọng kế thừa đại nghiệp nhất.
Bên cạnh một mỹ phụ cũng rơi nước mắt, nàng là chính thê của Nguyên Quốc Công, cũng là mẫu thân của Lâu Bái Nguyệt.
Nàng thường xuyên đi đi lại lại trong nội cung, rất thân cận với Hoàng Hậu nương nương, các cung tần khác cũng có quan hệ giao hảo.
- Vô dụng, đây là ý chí của hoàng thượng, lời nói ra không có khả năng sửa đổi.
Lâu Trùng Tiêu lắc đầu: - Hiện tại hoàng thượng càn cương độc đoán, uy nghiêm sâu nặng, ngươi làm như vậy, nói rõ chính là kháng chỉ, dưới mắt Lâu gia chúng ta ở trong triều cây to đón gió, rất nhiều gia tộc đều bất măn, hơi chút công kích, chỉ sợ sẽ xét nhà diệt tộc, gần vua như gần cọp.
- Vậy làm sao bây giờ?
Anh mắt của mỹ phụ kia bắt đầu hung ác: - Bằng không... Bái Nguyệt âm thầm thi triển mưu lược, để hoàng tử kia chết?
- Hồ đồ!
Lâu Trùng Tiêu mắng: - Hoàng thượng là người nào? Trong thiên hạ không có việc giấu giếm được hắn, những thứ mờ ám này ngươi khinh hắn sẽ không biết? Ta và hoàng thượng ở cùng bao nhiêu năm? Nhìn thấy vô số Thân Vương, Đại Thần, Tướng Quân mất đi ân sủng, gặp họa bất trắc. Coi như Thập Cửu hoàng tử không được sủng ái, cũng là hoàng tử, dám âm mưu tính toán, dù làm không chê vào đâu được, không có chứng cứ, chỉ cần trong lòng hoàng thượng khó chịu, Lâu gia chúng ta cũng sẽ đại họa lâm đầu.
- Hoàng thượng rút cuộc là có ý gì?
Lâu Trích Tinh cắn răng: - Ban thưởng nặng như vậy, lại cho muội muội thân cận thằng ngốc kia. Ta lại phỏng đoán không rõ.
- Kỳ thật sự tình cũng không có nát đến trình độ như các ngươi tưởng tượng.
Lâu Bái Nguyệt tỉnh táo lại: - Ta thấy hoàng thượng là có hai ý tứ, Lâu gia chúng ta đã là Lâu bán triều, nếu để ta gả cho hoàng tử được sủng ái nào đó, vậy sẽ đánh vỡ cân bằng ở trong các hoàng tử, thân cận với Thất hoàng tử, tương lai ta trở thành Hoàng Hậu, Lâu gia trở thành ngoại thích, đây không phải càng khó ước chế? Để ta thân cận tiểu tử kia, ý tứ là ước chế Lâu gia chúng ta.
- Tầng ý tứ thứ hai là gì?
Lâu Trích Tinh hỏi.
- Đương nhiên là để chúng ta coi chừng tiểu tử kia, hắn là huyết mạch Hiến triều, đối với những di lão Hiến triều kia mà nói, là một quân cờ có giá trị rất lớn.
Lâu Bái Nguyệt phân tích:
- Cự Linh Thần Công là công pháp của hoàng thất Hiến triều, mà hoàng thất Hiến triều làlại có huyết mạch Cự Linh Thần, nếu thành viên hoàng thất Hiến triều tu luyện, thì có cơ hội tỉnh lại Cự Linh huyết mạch, lực lớn vô cùng, có rất nhiều huyền diệu. Hoàng thượng cho tiểu tử kia tu luyện, là xem huyết mạch của hắn như thế nào.
- Kích phát huyết mạch của Cự Linh Thần, không dê dàng như vậy? Hoàng thất Hiến triều đã trăm năm không có người kích hoạt được huyết mạch Cự Linh Thần.
Lâu Trích Tinh lắc đầu.
- Nếu như xuất hiện người kích hoạt được huyết mạch Cự Linh Thần, Đại Vĩnh Vương Triều chúng ta cũng chưa chắc có thể đã diệt Hiến triều, phải biết rằng, thượng cổ Cự Linh Thần là Chân Thần được Cổ Thiên Tử sắc phong, ngay cả hoàng thượng hiện tại, cũng không thể huỷ bỏ, trừ khi đạt được Tế Thiên Phù Chiếu trong truyền thuyết.
- Hy vọng hoàng thượng có thể có được Tế Thiên Phù Chiếu, trở thành Thiên Tử chính thức, hoàn thành đế nghiệp thiên thu, như vậy những thần tử như chúng ta, có khả năng được sắc phong thần vị, bất tử bất diệt.
Lâu Trùng Tiêu nói: - Cho nên chúng ta phải gắt gao đi theo bên người hoàng thượng, hoàng thượng nói cái gì, chúng ta làm cái đó.
- Chuyện này cần phải Thương lượng một chút, nếu như thân cận với tiểu tử kia, sẽ đưa tới hoàng tử khác cô lập Lâu gia chúng ta, tuy nói đây là ý chỉ của hoàng thượng, nhưng gây chuyện không tốt sẽ bị tiểu nhân công kích.
Lâu Trích Tinh có rất nhiều băn khoăn: - Y tứ của Hoàng Hậu không thể không tôn trọng, Thất hoàng tử có ý với ngươi đã lâu, nếu tương lai hắn đăng cơ, Lâu gia chúng ta sợ là có đại họa.
- Đăng cơ?
Lâu Bái Nguyệt quay đầu hỏi: - Phụ thân, ngài đi theo hoàng thượng hơn hai mươi năm, năm đó hắn còn lưu lạc dân gian, ngài cũng đã đi theo, có thể nói biết quá sâu, có biết bây giờ hoàng thượng là tu vi gì không?
- Tu vi của hoàng thượng sâu không lường được, chỉ sợ đã có thể nghịch chuyển sinh tử.
Thần sắc của Lâu Trùng Tiêu ngưng trọng.
- Vậy thì đúng rồi, chúng ta chỉ có nghe ý chỉ của hắn.
Ngữ khí của Lâu Bái Nguyệt đông cứng: - Thân cận tiểu tử kia cũng không phải chuyện xấu, xưa nay Lâu gia chúng ta đều tự mình cố gắng, không nên dựa vào bất luận hoàng tử gì, Lâu Bái Nguyệt ta cũng sẽ không bởi vì lợi ích mà gả cho Thất hoàng tử, Thất hoàng tử làm người thâm trầm, mặc dù khắp nơi bắt chước hoàng thượng, nhưng không có lồng ngực bao la như hoàng thượng.
- Y tứ của con là gì?
Lâu Trùng Tiêu biết nữ nhi của mình rất thông minh, tính cách kiên cường, vĩnh viên không chịu thua, còn được hoàng thượng yêu thích.
- Hết thảy đều là hư giả, chỉ có thực lực là thật, việc cấp bách của ta bây giờ là tu thành Đạo cảnh.
Lâu Bái Nguyệt nói: - Tuy hiện tại triều đình nhất thống thiên hạ, nhưng Yêu Man chưa diệt, bằng không hoàng thượng cũng sẽ không động viên nhân lực vật lực, xây dựng Vạn Lý Trường Thành, kéo dài mười vạn dăm, nếu như ta ở trong thời gian ngắn tu thành Đạo cảnh, xin triều đình đi biên quan đánh giết Yêu Man, là có thể thoát ly kinh thành thị thị phi phi, dù sao hoàng thượng chỉ nói ta và tiểu tử kia thân cận, chưa hạ chỉ tứ hôn. Hoàng thượng có quyết tâm quét phong tục đồi bại vạn năm, mở thiên cổ thịnh thế, nói để cho ta tự mình lựa chọn, thì quyết sẽ không nuốt lời.
Chương 10: Đại Măng Chi Lực (2)
- Tu thành Đạo cảnh, chính là tiên phàm ngăn cách, nào có dễ dàng như vậy.
Lâu Trùng Tiêu lắc đầu: - Vi phụ khổ tu bốn mươi năm, còn là ở dưới kỳ ngộ, ngẫu nhiên lấy được Thoát Thai Đan của cao nhân thượng cổ luyện chế, mới ở năm năm trước bước vào Đạo cảnh, biết rõ khó khăn trong đó, ngươi muốn ở trong thời gian ngắn tu thành, không có khả năng.
- Sự do người làm.
Thần sắc của Lâu Bái Nguyệt cực kỳ kiên định.
Khu vực săn bắn ở Nam Sơn, trong một hạp cốc, suối nước róc rách, cỏ xỉ rêu ban.
Vốn bầu không khí trong u cốc rất tường hòa, nhưng thanh âm tê tê...ê...eeee tê tê...ê...eeee lại phá hủy hết thảy.
Là một con đại xà, to chừng đùi người, dài đến bốn năm trượng, phun lưỡi màu đỏ, nhìn chằm chằm Cổ Trần Sa.
Cổ Trần Sa tay cầm chủy thủ, như cóc ngồi xổm, tụ tập lực lượng của mình, chuẩn bị ra một kích trí mạng.
Hắn lần nữa đi vào Nam Sơn săn bắn, vốn chuẩn bị đánh hổ lang hiến tế, đạt được Hổ Lang Đan.
Nhưng mãnh hổ’ không tìm được, lại gặp một con hung xà.
Hắn không dám phớt lờ, lực lượng của hung xà lớn hơn mãnh hổ rất nhiều, là một hung vật chân chính, nuốt sống người không chút vấn đề.
Vèo!
Đại xà quấn thành xà trận, đầu mãnh liệt cắn qua, nhanh như cao thủ đấu kiếm, khí tức tanh hôi đập vào mặt, làm cho người buồn nôn.
Cổ Trần Sa vội vàng dịch chuyển, thân pháp bình thường, nhưng rất hữu hiệu.
Nếu là hắn trước kia, gặp được hung xà này, khăng định là sẽ táng thân ở trong bụng rắn, nhưng hiện tại có Hùng Lang đại lực, còn đã tiêu hóa, võ học xuất thần nhập hóa trở thành Đại Sư, né tránh hung xà là không thành vấn đề.
Sát!
Chủy thủ xoẹt qua, kéo lê hình cung, dùng chiêu thức Tê Ngưu Vọng Nguyệt cắt vào chỗ bảy tấc của đại xà.
Đây là võ học trụ cột của hoàng thất, luyện tập tốt rồi, sẽ cực kỳ thực dụng.
Đại xà rụt đầu về, cái đuôi mãnh liệt quét qua.
Cổ Trần Sa cảm giác được nguy hiểm, cả người dùng hết toàn lực né tránh.
Tảng đá bị đuôi rắn quất nứt, đá vụn tung tóe, nếu như không phải kịp thời trốn tránh, chỉ sợ sẽ bị đánh cho óc văng tung tóe.
- Hung xà rất giỏi công kích, khó trách võ học đều nhìn vật lĩnh ngộ, ta và hung xà tranh đấu, tựa hồ lĩnh ngộ xà quyền lại sâu hơn tầng một.
Cổ Trần Sa liên tiếp gặp phải nguy hiểm, nhưng trong lòng càng ngày càng thoải mái.
Đánh!
Hắn lại nhảy lên, thể như viên hầu, chủy thủ hiện hàn quang, hung hắng cắt vào.
Hung xà tả hữu xuất kích, muốn cắn Cổ Trần Sa, nhưng từ đầu đến cuối không thể thực hiện được, ngược lại bị chủy thủ cắt mình đầy Thương tích, dần dần mất đi hung uy.
- Hoành tảo thiên quân!
Khí tức trong cơ thể Cổ Trần Sa lưu chuyển, vô cùng thoải mái, thét dài một tiếng, bổ xuống đầu hung xà.
Tuy đầu của hung xà bị chém, nhưng vẫn há miệng, thân hình liên tục vặn vẹo, hiển nhiên còn chưa chết tuyệt.
Lúc này Cổ Trần Sa vội vàng lấy ra Tế Thiên Phù Chiếu, bôi máu rắn và máu mình lên, dùng xà hồn tế tự trời xanh.
Hung xà lập tức đình chỉ vặn vẹo, hư ảnh xuất hiện ở trên phù chiếu, bị kéo vào dị thời không!
Trải qua ba lần tế tự, Cổ Trần Sa sớm có chuẩn bị, hai tay vây quanh, đứng thắng như vòng tròn, điều chỉnh khí huyết, chải vuốt kinh mạch.
Quả nhiên, trong cơ thể hắn bị lực lượng truyền vào, mạch máu màu tím trương lên, gân xanh như sắt bao phủ toàn thân, giống như tu luyện công phu Thiết bố Sam đến cảnh giới cao nhất.
Lực lượng của đại xà vượt xa mãnh hổ, hiến tế đoạt được, làm Cổ Trần Sa thống khổ trước đó chưa từng có, chỉ cảm thấy gân mạch toàn thân đứt gãy từng khúc, khí quan trong cơ thể cũng muốn nổ tung, thần trí không thanh tỉnh.
Nhưng hắn biết rõ, đây là dấu hiệu luyện hình tẩy tủy, không thể đứng thắng bất động, phải vận chuyển cỗ lực lượng này lưu chuyển toàn thân, dựa theo quyền pháp của mình vận chuyển lực lượng, đây mới gọi là “tẩy tủy” .
Lập tức, hắn nhịn xuống đau nhức kịch liệt, đánh ra từng chiêu từng thức quyền pháp trụ cột.
Hắc hổ đào tâm, hoành tảo thiên quân, tê ngưu vọng nguyệt, bách bộ xuyên dương, thập tự liên hoàn...
Chiêu thức càng lúc càng nhanh, lực lượng theo chiêu thức nhận được phóng thích, dần dần theo quyền pháp chảy xuôi, đột nhiên có một tiếng vang thật lớn, như hải nạp bách xuyên, tất cả chảy vào đan điền.
- Nguy hiểm thật!
Cổ Trần Sa tỉnh táo lại, toàn thân đổ mồ hôi, biết rõ lực lượng của hung xà to lớn, mình căn bản không hấp thu được, nếu không phải vừa rồi mượn quyền pháp tán phát một bộ phận ra ngoài, chỉ sợ lần này thực sẽ bạo thể mà chết, xem ra cũng không thể hiến tế lung tung.
Cũng may mình trải qua ba tháng nghiên cứu, đọc rất nhiều điển tịch, từ trong suy đoán có được tâm đắc, mượn tế luyện quyền, dùng quyền đúc thể.
Hiện tại hắn hơi vận công, quyền xanh đen như sắt, hung hắng đánh vào trên mặt đá, nham thạch chia năm xẻ bảy.
Cổ Trần Sa mừng rỡ nhìn hai tay mình: - Hiện tại lực lượng của ta chỉ sợ đã không thua Tông Sư trong Phàm cảnh tứ trọng, nhưng vận dụng kình lực và tu dưỡng võ học còn không bằng Tông Sư.
Lực lượng của Tông Sư cũng có cực hạn, ước chừng tam ngưu, cho dù thiên phú dị bẩm, trời sinh thần lực, tối đa cũng không cao hơn ngũ ngưu!
Đó là cực hạn của nhân thể, trừ khi bước vào Đạo cảnh, có thể hấp thu linh khí thiên địa, đoạn tuyệt nhân gian khói lửa, dùng linh khí bồi dưỡng thân thể, thoát thai hoán cốt, mới có thể tăng lên cực hạn, được lực lượng chín trâu hai hổ.
Hiện tại Cổ Trần Sa hiến tế gà, sói, gấu, măng xà, lực lượng tổng hợp cơ hồ bằng tứ ngưu, hoàn toàn có thể so sánh với Tông Sư.
Đáng tiếc tu vi võ học của hắn chưa đủ, còn khuyết thiếu lĩnh ngộ, không thể đăng phong tạo cực.
Thời gian kế tiếp, hiến tế đã vô dụng, phải nhờ vào tôi luyện vũ kỹ, tu luyện võ học cao siêu hơn, linh hoạt khéo léo biến hóa, mới có thể chính thức trở thành Tông Sư.
Vèo!
Thân hình hắn nhảy lên, nhanh nhẹn như viên hầu, không khác giẫm trên đất bằng.
Thời gian ngắn sau, hắn đã đến vách núi, trên cao nhìn xuống, hai mắt nhìn bốn phía, tìm kiếm con mồi. Hắn muốn giết hổ lang tế tự, đạt được Hổ Lang Đan.
Dựa theo sách sử ghi chép, tế tự đạt được Hổ Lang Đan vẫn rất dễ.
Chương 11: Hổ Lang Đan (1)
- Tuyết hoa cái đỉnh!
Song chưởng của Cổ Trần Sa kích xuống, kích choáng một con mãnh hổ.
Thân thể mãnh hổ cực lớn, màu vàng, răng nanh sắc bén, miệng đầy máu tanh, nó vừa mới săn một con dê rừng, trông thấy Cổ Trần Sa xuất hiện, liền lao tới muốn ăn thịt người, lại bị hắn tay không tấc sắt đánh bại.
Kích choáng mãnh hổ, Cổ Trần Sa liền lấy Ngũ Sắc Thổ, dựng một tế đàn nho nhỏ.
Ngũ Sắc Thổ khắp nơi đều có, cũng không phải vật quý hiếm gì, hiện tại thiên đàn tế trời của kinh thành, chính là dùng Ngũ Sắc Thổ xây dựng.
Xây xong tế đàn, Cổ Trần Sa lấy Tế Thiên Phù Chiếu ra, đặt dược liệu chuẩn bị tốt ở trên tế đàn. Những dược liệu kia cũng không phải đồ vật hiếm thấy, kinh thành của Đại Vĩnh Vương Triều buôn bán phát đạt, chỉ cần có tiền, cái gì cũng có thể mua được.
Tuy hắn bị cắt xén khắp nơi, nhưng hoặc nhiều hoặc ít cũng có chút tích góp, mua mấy loại dược liệu không quá trân quý cũng không khó.
Những dược liệu này chỉ là vật dẫn, cải biến lực lượng tế tự, ngưng kết ra đan dược mà thôi.
Ở trên tế đàn, còn có một con sói bị kích choáng.
Rút ra chủy thủ, giết chết hổ lang, để máu nhỏ lên Tế Thiên Phù Chiếu.
Lúc này đây, hắn không có nhỏ máu của mình.
Quả nhiên, linh hồn của hổ lang bị hấp thu, lực lượng dũng mãnh tiến ra, bị dược liệu và tế đàn Ngũ Sắc Thổ biến hóa, xoay tròn tại chỗ.
Xì xì xì xì
Giống như nước bị đun sôi, Cổ Trần Sa nhìn thấy một cỗ nguyên khí màu xanh liên tục nhúc nhích ở trên tế đàn, cuối cùng bốc cháy lên đại hỏa.
Trong đại hỏa, cuối cùng ngưng kết ra một viên đan dược.
Màu xanh như ngọc.
- Quả nhiên thành công, đây là Hổ Lang Đan, người ăn vào khí lực tăng nhiều, tuy ta không cần, nhưng lại có thể cho thuộc hạ trung thành và tận tâm tăng thực lực!
Trong lòng Cổ Trần Sa mừng rỡ.
Hổ Lang Đan thượng cổ, rút cuộc thông qua tế tự được ngưng tụ ra.
Mấy vị dược liệu đơn giản, giống như đậu hũ thạch cao. Nếu không có khí tức của mấy vị dược liệu quấy nhiễu lực lượng tế tự, lực lượng hổ lang sẽ tiêu tán ở trên không trung, không công lăng phí.
Hắn không có nhỏ máu của mình, lực lượng tế tự không tràn vào trong cơ thể hắn, đương nhiên sẽ chảy vào hư không.
Đạt được Hổ Lang Đan, hắn chậm rãi hồi cung, vừa mới vào tiểu viện, Tiểu Nghĩa Tử mặt mũi bầm dập đứng ở trước cửa, hàm răng gãy hết, nói chuyện hở môi.
- Thập Cửu gia, ngài rút cuộc trở về rồi.
Vẻ mặt hắn buồn rười rượi.
- Đây là có chuyện gì?
Trong lòng Cổ Trần Sa âm thầm giận dữ, hắn biết thái giám cung nữ bên người mình thường xuyên bị đánh, coi như là mình cũng có khi bị hoàng tử đánh, cái này đã là sự tình bình thường.
Cho nên cung nữ thái giám đi theo hắn đều bởi vì bị đánh, nên nghĩ biện pháp đi cửa sau, tình nguyện đi rửa bồn cầu, cũng không muốn đi theo hắn, vì vậy cung nữ thái giám bên cạnh hắn từng người đi hết, chỉ có Tiểu Nghĩa Tử trung thành và tận tâm.
Hắn cũng từng hoài nghi Tiểu Nghĩa Tử là người khác phái tới nằm vùng, nhưng trải qua nhiều năm quan sát, lưu tâm chi tiết, phát hiện người này là thật tình.
- Thập Cửu gia! Ngài còn không biết?
Tiểu Thuận Tử trừng to mắt: - Ta nghe nội cung truyền đến tin tức, nói Thập Cửu gia sắp trưởng thành, hoàng thượng tứ hôn Lâu Bái Nguyệt cho Thập Cửu gia, hiện tại Thập Cửu gia đã bị tất cả hoàng tử ghen ghét, hầu như toàn bộ đều muốn giết Thập Cửu gia, hôm nay ta đi Thượng Thiện Giám lấy thức ăn cho ngài, vừa vặn gặp được thái giám Tiểu Đa Tử của Thất gia, hắn cho ta một bạt tai, còn đánh ta một trận.
- Cái gì? Tứ hôn Lâu Bái Nguyệt cho ta?
Cổ Trần Sa kinh hãi: - Không thể nào, có phải lời đồn hay không?
Lâu Bái Nguyệt là thiên chi kiều nữ, thậm chí có người nói nàng sẽ là Hoàng Hậu đời sau, bản thân nàng cũng tâm cao khí ngạo, coi nam tử trong thiên hạ không ra gì.
Đương nhiên đây chỉ là phụ, chủ yếu là nàng rất hận mình, bởi vì mình có huyết mạch Hiến triều.
- Cung đình truyền đến tin tức, nói Nguyên Quốc Công hỏi hôn sự, mà hoàng thượng lại bảo Lâu Bái Nguyệt thân cận Thập Cửu gia. Thập Cửu gia, nếu là hoàng tử khác, chuyện này cầu còn không được, nhưng đối với Thập Cửu gia mà nói, đó là thiên đại tai họa, Thập Cửu gia phải liều chết khướt từ, mới có thể bảo vệ cả đời bình an.
Tiểu Nghĩa Tử run rẩy nói.
- Việc này ta đã biết, chẳng qua chỉ là thân cận mà thôi, cũng không có hạ chỉ tứ hôn chính thức, không cần phải ngạc nhiên, chúng ta yên lặng theo dõi kỳ biến là được.
Cổ Trần Sa định thần nói: - Nếu đây là ý tứ của phụ hoàng, chỉ sợ từ không được, khoan hãy nói, ta giả ngây giả dại lâu như vậy, biết được chuyện này phải nên biểu hiện vui mừng, mà không phải lập tức đi từ chối, nếu làm như vậy, mặc cho ai cũng biết ta giấu tài, cảnh giác với ta càng sâu. Trước mắt chỉ có thể tiếp tục giả ngốc.
- Ta là sợ...
Tiểu Nghĩa Tử vẫn nơm nớp lo sợ.
- Sợ cái gì, ngươi theo ta đi vào.
Cổ Trần Sa quay về phòng, lấy Hổ Lang Đan ra: - Tiểu Nghĩa Tử, ngươi ăn viên đan dược này vào.
- Vâng!
Tiểu Nghĩa Tử không chút do dự, cũng không sợ là độc dược, tiếp nhận nuốt vào.
Sau một lát, bên người Tiểu Nghĩa Tử hiện ra thanh khí, quấn quanh toàn thân, từ trong thất khiếu ra ra vào vào.
Thân hình của hắn được đắp nặn, khí tức thay đổi, sắc bén bức người, khí âm nhu hễ quét là sạch, chuyển biến thành Hổ Lang Sư hoành hành không sợ trên chiến trường .
Khí tức bình tĩnh trở lại, Tiểu Nghĩa Tử nhìn hai tay, hai mắt si ngốc, chỉ cảm thấy toàn thân có lực lượng dùng không hết: - Đây là cái gì? Ta cảm giác cả người thay đổi.
- Không cần lo, ngươi chỉ cần biết rõ bây giờ lực lượng của ngươi rất lớn, luyện võ sẽ làm chơi ăn thật.
Cổ Trần Sa nhìn nhìn bốn phía: - Còn nữa, sự tình hôm nay phải giữ kín như bưng.
- Vâng!
- A, ngươi đi tìm một ít Thanh Phù, nhớ kỹ, phải sống.
- Vâng!
Thanh Phù là một loại côn trùng, dân gian nói dùng máu của nó bôi lên tiền, tiền kia tiêu qua sẽ tự động bay trở về, cho nên mới có tên là “Thanh Phù” .
Nhưng đây chỉ là truyền thuyết, bởi vì có người thử qua, không có tác dụng gì.
Hiện tại Đại Vĩnh Vương Triều bắt đầu phát hành tiền giấy, nhưng người nắm giữ vàng bạc kia, chỉ có thể đi ngân hàng quốc gia dùng vàng bạc đổi tiền giấy, sau đó lưu thông.
Sách sử ghi chép, dùng Thanh Phù tế tự có thể đạt được vàng bạc, Cổ Trần Sa muốn thử xem, tiền tiêu hàng tháng của hắn bị cắt xén lợi hại, giật gấu vá vai, nghèo rớt mồng tơi, nếu có thể tế tự ra vàng bạc, thì không cần sợ thiếu tiền tiêu nữa.
Chương 12: Hổ Lang Đan (2)
Vê sau khai phủ lập gia, địa phương dùng tiền còn nhiều.
Tiểu Nghĩa Tử rất nhanh nhạy, ngày hôm sau dùng túi chứa Thanh Phù Trùng chờ ở trong khách sạn.
Thanh Phù giống như con ve, khắp nơi đều có.
- Ngươi ở bên ngoài canh chừng, miên cho có người chú ý ta.
Tiếp nhận Thanh Phù Trùng, Cổ Trần Sa phân phó.
- Vâng.
Tiểu Nghĩa Tử đi ra ngoài, xem xét bốn phía.
Cổ Trần Sa thì cầm chậu đồng, trong chậu thả một hạt vàng như hạt đậu tằm, hắn tích góp nhiều năm như vậy, một chút vàng như vậy vân phải có.
Lấy Thanh Phù Trùng ra, dùng châm lấy huyết, bôi lên Tế Thiên Phù Chiếu.
Trong chậu đồng xuất hiện ánh vàng rực rỡ, hơi chút lưu chuyển, nhưng bay không thoát, cuối cùng lắng đọng ở trong chậu, biến thành một hạt vàng.
- Lại là thật?
Cổ Trần Sa vui mừng quá đỗi.
Hắn đang muốn giết chết Thanh Phù trong túi tế tự thành hạt vàng, nhưng trông thấy côn trùng bên trong gào thét, co thành một đoàn, nha nha kêu la, không khỏi động lòng trắc ẩn: - mãnh thú tính cách hung ác, giết hổ, lang, gấu, măng xà tế Thương thiên ngược lại không sao cả, Thanh Phù Trùng không độc, cũng không tổn Thương người, vì vàng sát sinh nhỏ yếu, ngược lại lộ ra vô đức, có tư cách gì đạt được Tế Thiên Phù Chiếu? Tiền có thể nghĩ biện pháp khác kiếm, vì kiếm tiền mà sát sinh, quá bất nhân.
Hắn lắc đầu, thả những Thanh Phù kia đi.
Làm xong chuyện này, đột nhiên hắn cảm thấy lòng dạ rộng rãi hơn rất nhiều.
- Thập Cửu gia, thời gian đã đến, chúng ta sớm hồi cung, bằng không thì đợi chút nữa cửa cung đóng lại không vào được, phải ngủ ở khách sạn, sẽ tiêu phí không ít tiền.
Tiểu Nghĩa Tử ở bên ngoài nhẹ giọng nói.
Cổ Trần Sa gật đầu, từ khi Tiểu Nghĩa Tử dùng Hổ Lang Đan, thực lực tăng lên gấp mấy lần, làm việc cũng gọn gàng, nếu có mấy thuộc hạ như vậy, hắn sẽ bớt lo hơn.
Hai người rời khách sạn, từ bắc môn của hoàng cung đi vào.
Bắc môn là cửa phụ, chuyên môn chịu trách nhiệm vận chuyển rau quả, gà vịt thịt cá. vào cung, còn chịu trách nhiệm vận chuyển phế thải trong hoàng cung ra ngoài, là nơi dơ bẩn, bình thường thái giám cung nữ hơi chút có địa vị sẽ không từ bắc môn vào cung, nhưng tiểu viện của Cổ Trần Sa ngay ở phía bắc hoàng cung, không thể không từ nơi này ra vào.
Đây cũng là các nhân vật quyền thế ở trong nội cung muốn vũ nhục hắn.
Đi qua bắc môn, bốn phương thông suốt, giống như Bát Quái Trận, có thông hướng ngự thiện phòng, nhà kho, phủ nội vụ, chế tạo ty... cho dù là lão nhân ở trong hoàng cung mười năm, cũng sẽ lạc đường.
Cổ Trần Sa căn bản không biết hoàng cung lớn bao nhiêu, hậu cung hắn là không thể đi, còn có rất nhiều cấm địa thủ vệ sâm nghiêm.
Khi hắn và Tiểu Nghĩa đi vào một hẻm nhỏ, trước mặt tới một cái kiệu lớn, tám thái giám khiêng, bên cạnh còn có bốn thái giám bưng trái cây trà nước hầu hạ, hai tỳ nữ còn lại cầm theo lư hương do vàng bạc chế tạo, mùi thơm ngát bay ra, khiến người vui vẻ thoải mái.
Kiệu lớn dùng hương mộc chế tác, khảm nạm mỹ ngọc, châu báu, lập loè ánh sáng.
Cực kỳ phô trương, phú quý bức người.
- Đây là kiệu của Thập Bát hoàng tử, Thập Cửu gia, chúng ta nhường một chút đi.
Tiểu Nghĩa Tử nói.
Cổ Trần Sa là Thập Cửu hoàng tử, còn chưa trưởng thành, nên ở trong nội cung. Thập Bát hoàng tử cũng giống vậy, tuổi của hai người chỉ hơn kém mấy ngày.
Đồng dạng là hoàng tử, nhưng đãi ngộ khác nhau một trời một vực.
Nhìn Thập Bát hoàng tử đi ra ngoài kiệu lớn tám người khiêng, ung dung hoa quý, bên người nô bộc như mây, mà Cổ Trần Sa lại dân một tiểu thái giám đi bộ.
Thập Bát hoàng tử chưa trưởng thành, đã ở trong kinh thành mua một trang viên làm phủ đệ, tu kiến tráng lệ, như cung khuyết trên bầu trời, từ trong cung truyền ra tin tức, chỉ cần hắn thành niên, là có thể phong làm quốc công.
Mầu thân của Thập Bát hoàng tử, là một trong tứ đại Hoàng quý phi, gần với Hoàng Hậu.
Gia tộc của Hoàng quý phi kia cũng là đại thế gia nghìn năm, Thủy gia.
Nghe đồn là hậu duệ của Hắc Đế thượng cổ.
Tồn tại mấy nghìn năm, thay triều đổi đại mà không đổ.
Thiên Phù Đại Đế mở kênh đào, quán thông Đông Tây Nam Bắc, cũng là mượn lực lượng của Thủy gia.
Thập Bát hoàng tử có hậu thuân kiên cố, võ công rất cao, tiền tài có thể thông thần, là một trong mấy người có năng lực tranh đoạt ngôi vị Hoàng Đế.
Hắn tên Cổ Hồng Sa.
Cổ Trần Sa không muốn dây dưa, tránh qua bên cạnh, đây là biểu hiện của chủ động yếu thế.
Nhưng sự tình không có đơn giản như vậy, kiệu lớn dừng lại ở trước mặt hắn.
Rèm bị thái giám kéo lên, từ trong đi ra một thiếu niên.
Thiếu niên này mặc cẩm y màu trắng bạc, phía trên thêu vân văn, phong cách cổ xưa mà cao nhã, khuôn mặt trắng nõn, dáng người cao ngất như trường Thương, trên mặt không có hỉ nộ, con mắt thâm trầm, là một nhân vật khá lợi hại.
- Thập Cửu đệ, chúc mừng.
Cổ Hồng Sa thản nhiên nói.
- Thập Bát ca, ta nơi nào đến việc vui?
Cổ Trần Sa cười ngây ngô: - Ta không rõ huynh nói cái gì.
- Từ trong cung truyền đến tin tức, phụ hoàng triệu kiến Lâu Trùng Tiêu, cố ý muốn gả Lâu Bái Nguyệt cho ngươi. Lâu Bái Nguyệt, đó là thiên chi kiều nữ, rất nhiều huynh đệ đều muốn lấy nàng, chẳng lẽ đây không phải việc vui?
Ngữ khí của Cổ Hồng Sa không mặn không nhạt làm cho người cân nhắc không đến ý tưởng chân thật của hắn.
Cổ Trần Sa hạ quyết tâm bất biến ứng vạn biến, cười ngây ngô: - Ta không có phúc khí lớn như vậy a.
- Được rồi.
Cổ Hồng Sa vây vây tay: - Lão Thập Cửu, ngươi cũng đừng ở chỗ này giả ngây giả dại, ta biết ngươi giấu tài, người sáng suốt đều nhìn ra được, bất quá điều này cũng không có gì đáng trách, ngươi có khó xử của ngươi.
Cổ Trần Sa vân cười si ngốc, người khác phỏng đoán hắn như thế nào là một chuyện, còn hắn vân phải giả bộ đến cùng.
- Lão Thập Cửu, ngươi khờ thật cũng tốt, giả ngu cũng được, nhưng ta có thể chỉ cho ngươi một con đường sống.
Cổ Hồng Sa trên cao nhìn xuống nói.