Triệu Bằng cười ha hả, vẻ mặt kỳ quái nói: "Tiểu hữu, đừng thấy ta trẻ tuổi thế này, thật ra ta đã hơn một ngàn tuổi rồi. Chẳng qua là do thời trẻ dùng Dưỡng Nhan Đan nên mới giữ được dáng vẻ thiếu niên thế này."
Từ Dương chớp mắt, cũng đáp lời: "Thật ra ta cũng giống ngươi, đã mười vạn tuổi rồi, chỉ là chẳng hiểu vì sao vẫn giữ được dáng vẻ thiếu niên."
"Tiểu hữu nói đùa rồi..." Triệu Bằng cạn lời.
Từ Dương nhếch miệng, thầm nghĩ sao mình nói thật mà chẳng ai tin.
Trong khi đó, Lăng Thanh Thù vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Nàng biết Từ Lão Tổ sống rất lâu, nhưng mười vạn năm... con số này cũng quá khủng bố rồi.
Nàng nhìn về phía Từ Dương, thầm đoán xem lời hắn nói rốt cuộc là thật hay đùa.
...
Mấy người vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã xuyên qua rừng cây, quay lại nơi đông người lúc nãy.
Không ít người nhìn về phía Từ Dương với ánh mắt đầy dò xét và tò mò.
Giờ phút này, thiếu niên áo trắng đã một lần nữa che giấu tu vi của mình, không ai có thể nhìn ra hắn là một tu sĩ Động Thiên kỳ.
"Chết tiệt, gã này vậy mà không chết? Thú vị đấy."
"Ba vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia đâu rồi, sao không thấy họ quay ra?"
"Ngốc à, chắc chắn là chết rồi. Bọn họ còn sống quay ra thì ba người kia toi mạng là cái chắc."
"Mẹ kiếp, không nhìn ra được, lại là một cường giả ẩn mình! Mới qua bao lâu mà đã kết thúc chiến đấu, đúng là miểu sát rồi."
Không ít người xì xào bàn tán, rồi vừa cảnh giác lùi lại, giữ khoảng cách với Từ Dương.
Từ Dương sờ mũi, cười khổ.
"Tiểu hữu, ta đã ngồi đợi ở đây hai ngày mà chẳng gặp được cường giả nào cả. Hay là chúng ta đến nơi khác xem sao?" Triệu Bằng hỏi Từ Dương.
Từ Dương tỏ vẻ sao cũng được, thản nhiên đáp: "Tất cả tùy ngươi quyết định."
"Haiz, chỉ còn một ngày nữa là chúng ta phải tiến vào nơi đó. Mấy ngày nay ta cứ tìm đồng đội đi cùng, vậy mà ngồi đợi mấy ngày trên hòn đảo này vẫn không tìm thấy cường giả nào có thể đồng hành."
Nói đến đây, Triệu Bằng lộ vẻ phiền muộn.
Từ Dương lắc đầu, nói: "Phía trước khoảng 30 dặm có một người tu vi Động Thiên kỳ, ta nghĩ ngươi có thể đến đó thử xem."
Triệu Bằng nhìn Từ Dương với vẻ mặt không thể tin nổi, hỏi: "Tiểu hữu, lời ngươi nói là thật sao?"
Triệu Bằng có chút giật mình, bởi vì ngay cả hắn, một tu sĩ Động Thiên kỳ, cũng không phát hiện ra phía trước có tu sĩ Động Thiên cảnh nào, vậy mà Từ Dương lại dễ dàng phát hiện.
Chẳng phải điều này có nghĩa là thần thức của Từ Dương còn mạnh hơn cả hắn sao?
"Ta lừa ngươi làm gì? Vị tu sĩ Động Thiên kỳ đó đang ẩn giấu tu vi, nướng đồ ăn trong một hang động." Từ Dương thản nhiên nói. "Nếu không tin, ngươi cứ đến đó xem là biết."
Dưới sự dẫn đường của Từ Dương, quả nhiên họ phát hiện một hang động trên sườn của một vách núi phía trước.
Trong hang động, khói bếp xanh lờ mờ bay ra.
Còn có từng đợt mùi gà nướng thơm lừng lan tỏa.
Từ Dương cười khẽ, lẩm bẩm: "Người này cũng thú vị thật, ai nấy đều đang tìm Lam Tâm Biển Sâu, vậy mà một tu sĩ Động Thiên kỳ như hắn lại ung dung nướng đồ ăn ở đây."
Tiến đến trước hang động, nhìn vào bên trong, quả nhiên họ thấy một lão đầu râu tóc bạc phơ nhưng tinh thần quắc thước đang nướng đồ ăn.
Lão đầu này khí tức toàn thân nội liễm, trông như một lão già người phàm, chỉ có đôi mắt là sáng ngời, thỉnh thoảng lại lóe lên tinh quang.
Lão đầu này tên là Hoàng Thiên, một tu sĩ Động Thiên tầng hai!
"Mấy vị đến đây có việc gì?"
Hoàng Thiên một tay vuốt chòm râu bạc dài, một tay xoay trở con gà nướng, đôi mắt trông như vẩn đục lại lóe lên tinh quang.
Đống củi trông có vẻ bình thường đang cháy bùng trên mặt đất, tỏa ra ngọn lửa màu lam nhạt với nhiệt độ cao đến đáng sợ.
Con gà được nướng trên ngọn lửa một lúc, dần chuyển sang màu vàng óng, tỏa ra mùi thơm quyến rũ khiến người ta thèm nhỏ dãi.
"Ngươi nướng thế này không được rồi." Từ Dương vừa lắc đầu vừa cười nói.
Nghe vậy, lão đầu kia lập tức dựng râu trừng mắt, nhìn Từ Dương nói: "Ngươi nói cái gì? Ngươi dám nói lão phu nướng không được?"
Từ Dương gật đầu: "Đương nhiên là không được. Tuy sắc, hương, vị đều đủ cả, nhưng lại thiếu mất cái hồn."
"Thiếu mất cái hồn? Hừ, lão phu sống hơn ngàn năm, nướng cũng hơn ngàn năm, còn cần một tiểu bối như ngươi đến đây chỉ trỏ sao?"
Hoàng Thiên mặt mày khó chịu, vẻ thèm thuồng trên mặt lúc nãy cũng biến mất không còn tăm hơi.
Nhìn con gà nướng vàng óng, sắc hương vị đều đủ đầy, Hoàng Thiên lúc này chỉ cảm thấy mất cả hứng.
"Được rồi, ba người các ngươi đã phá hỏng hứng thú của lão phu. Giờ thì nói đi, các ngươi đến đây làm gì?"
"Ngươi cũng đến tìm Lam Tâm Biển Sâu phải không? Ta có được manh mối về nó, ta tin rằng nó ở ngay tại một nơi, nhưng nơi đó vô cùng nguy hiểm, nên ta muốn tập hợp vài người đi cùng." Triệu Bằng nói.
Hoàng Thiên nghe xong, vẻ mặt vẫn thờ ơ, chẳng buồn để tâm. Triệu Bằng nói một hồi lâu mà lão vẫn không đáp lại lời nào.
"Ta nói nhiều như vậy, rốt cuộc ngươi có đi hay không?" Cuối cùng Triệu Bằng cũng nổi nóng, gặng hỏi.
Hoàng Thiên dừng động tác trên tay, nếp nhăn trên mặt dồn cả vào đôi lông mày, khẽ cười nói:
"Ngươi muốn ta đi cùng các ngươi à? Được thôi, cũng không phải là không thể."
Dừng một chút, lão lại nói tiếp.
"Vừa rồi tiểu tử này chê ta nướng không ngon, vậy thì để nó nướng thử cho ta xem. Nếu nó nướng ra được món gì khiến lão phu mở rộng tầm mắt, ta sẽ đi cùng các ngươi."
Nói rồi, ánh mắt Hoàng Thiên nhìn về phía Từ Dương, vẻ mặt tươi cười hiền hòa.
Một luồng uy áp nhàn nhạt tỏa ra từ người lão, ép thẳng về phía Từ Dương.
Rắc...
Ngay cả mấy tảng đá lớn xung quanh, dưới luồng uy áp này, cũng kêu "bụp" một tiếng rồi vỡ tan thành bột mịn.
"Ngươi muốn làm gì?" Từ Dương thờ ơ ngẩng đầu, đôi mắt hẹp dài lóe lên hung quang.
"Ồ, tiểu tử ngươi cũng lợi hại đấy, vậy mà có thể chống lại uy áp của ta."
Hoàng Thiên kinh ngạc nói, luồng uy áp vừa phóng ra đã được lão thu về ngay lập tức.
Khóe miệng Từ Dương nhếch lên thành một nụ cười, nói: "Được thôi, ta cũng lâu rồi chưa tự tay nướng thịt rừng, vậy để ta thử xem."
Hoàng Thiên đưa cho Từ Dương một con Phệ Minh Thỏ, sau đó giao lại mọi thứ, rồi đứng sang một bên, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn hắn.
"Phệ Minh Thỏ?" Từ Dương nhìn con thỏ tròn vo trên tay mình, hơi kinh ngạc.
Phệ Minh Thỏ, đây chính là thượng cổ hung thú đấy, tuy không có thứ hạng gì nhưng luân lạc đến mức trở thành nguyên liệu cho món nướng thì cũng quá thảm rồi.