Thế giới của Trần Đại Hiệp vĩnh viễn trực tiếp và dứt khoát như vậy, mang theo một loại hơi thở thuần phác như vậy.
Tỷ như, trước mắt hắn tới bái phỏng Kiếm Thánh, tự nhiên tay trái một con gà, tay phải một con vịt.
Kiếm Tì ý bảo Trần Đại Hiệp tiến vào, Trịnh bá gia chỉ vào Trần Đại Hiệp nói:
-Xem, đây là Trần Đại Hiệp, người ta vừa khen qua với ngươi!
Kiếm Thánh chỉ ngẩng đầu nhìn lướt qua Trần Đại Hiệp, chưa nói cái gì.
Kiếm Tỳ thật ra liếc mắt một cái nhìn ra tâm tư của Trần Đại Hiệp, bĩu môi nói:
-Buông đi.
-Hảo.
Trần Đại Hiệp thả gà vịt xuống, rất nhanh chú gà kia chủ động nhập vào đội ngũ những con gà nhà Kiếm Thánh, sau đó một đám gà bắt đầu bắt nạt con vịt mới.
Kiếm Tì lại chỉ chỉ lu nước bên cạnh cửa, nói:
-Hết nước.
-Tốt.
Trần Đại Hiệp không nói hai lời, nhấc thùng nước ra cửa gánh nước.
Chờ sau khi Trần Đại Hiệp ra khỏi cửa, Kiếm Tỳ nói với Kiếm Thánh:
-phó, ta cảm thấy người kia rất lợi hại.
Kiếm Thánh gật gật đầu, nói:
-Nhưng hơi ngáo.
Trịnh bá gia lập tức sửa đúng nói:
-Cái này gọi là thuần túy.
Kiếm Thánh lên tiếng, nói:
-Đúng vậy, thuần túy ngốc.
-Lão Ngu, ta thấy ngươi vẫn có thể dạy, ngươi cũng không muốn ngươi thất truyền bản lĩnh chứ?
Kiếm Tỳ vừa mới chuẩn bị một lần nữa ngồi xổm xuống trồng rau, không cao hứng, hô:
-Bá gia, không phải còn ta sao!
-Ngươi phải gả!
“. . .” Kiếm Tỳ.
“. . .” Lão Ngu.
Kiếm Thánh thở dài, nói:
-Có thể dạy.
Trịnh bá gia cười.
-Ta đây không theo ngươi ra cửa nữa.
-Ân, Trần Đại Hiệp người này ngộ tính thực tốt, ta thấy, mỗi người đều là một thanh kiếm độc nhất vô nhị trên thế gian, hắn hẳn đang tìm kiếm con đường thuộc về hắn.
Kiếm Tì thè lưỡi, lấy xẻng nhỏ đào tiếp.
-Được rồi, ngài cứ tiếp tục, ta nghỉ ngơi trước, một đường từ Sở Quốc trở về đây vẫn chưa ngủ một giấc ngon, ở nhà vẫn ngủ thoải mái nhất.
Trịnh bá gia đứng dậy.
Kiếm Thánh vẫn như cũ điêu khắc mộc kiếm, Kiếm Tì vẫn như cũ trồng rau.
Khi về giống khi tới, không ai hoan nghênh cũng không ai vui vẻ đưa tiễn.
Nhưng nhìn Kiếm Thánh ngồi chỗ này, Trịnh bá gia cảm thấy an tâm.
Chờ Trịnh bá gia rời đi, Kiếm Tỳ nói:
-Sư phó, sau này ngài thật sự làm hộ vệ cho hắn?
Kiếm Thánh gật gật đầu, nói:
-Không thể để hắn chết sớm.
-Tại sao?
-Nếu hắn xảy ra chuyện gì, khi đồ đệ ta lên mười tám tuổi, còn thế nào giết hắn báo thù?
. . .
Trịnh bá gia về trong phủ, tiến thẳng vào hậu trạch, sau đó rẽ một cái, đến chỗ ở của tiểu hầu gia.
Lúc này tiểu hầu gia đang ngồi trên phiến đá xanh, một bên phơi nắng một bên chơi với Ma Hoàn.
Thấy Trịnh Phàm tới, tiểu hầu gia rõ ràng hưng phấn lên, đôi tay chống đỡ trên mặt đất, hơi gian nan đứng lên, sau đó lắc lư đi về phía Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm khom lưng, bế thằng con nuôi lên.
-Nha, nặng hơn nhiều.
-Ha ha ha. . .
-Thế nào lại mặc nhiều quần áo như vậy.
Trịnh bá gia cởi một bộ quần áo.
Chơi với tiểu hầu gia trong chốc lát, Trịnh bá gia lại đi hầm băng, lúc này Lương Trình ở trong hầm băng, đang tưới huyết cho A Minh.
Trịnh bá gia dựa vào cửa hầm băng, thưởng thức một màn này.
Lương Trình buông ấm nước xuống, nói:
-Chủ thượng yên tâm, tình huống A Minh đang chuyển biến tốt đẹp.
-Không, ta cảm thấy hình ảnh trước mắt này thật đẹp, đáng tiếc thuốc màu không dễ pha ở chỗ này, nếu không ta thật sự muốn vẽ một bức họa chỗ này.
-Vẽ tranh?
-Ân, có một từ, ta cảm thấy thật sự thích hợp với hình ảnh hiện tại.
-Chủ thượng, cái từ gì?
-Băng luyến.
Lương Trình nhíu nhíu mày, ngay sau đó cười cười, nhưng không, quả thực chuẩn xác đến rối tinh rối mù.
-Chủ thượng, chuyện chỉnh huấn binh mã chờ sau bữa cơm chiều, thuộc hạ sẽ hội báo với ngài, vừa lúc người mù bên kia cũng có yêu cầu hội báo. Nơi này quá lạnh, chủ thượng ngài vẫn đi lên đi.
-Không có việc gì, ta vừa lúc yêu cầu làm lạnh.
Trịnh Phàm ngồi xuống một khối băng bên cạnh, lúc trước hỏa khí do Liễu Như Khanh mang tới, bởi Sa Thác Khuyết Thạch bỗng nhiên gây lên động tĩnh kia, đã mạnh mẽ bị đánh gãy.
Hiện tại sau khi trở lại phủ đệ, trong đầu lại bắt đầu hiện ra bộ dáng thẹn thùng của Liễu Như Khanh, lại có một cỗ hỏa khí vô danh thoát ra.
Cái này kỳ thực bình thường, bởi đời này tập võ, Trịnh bá gia thân là Lục phẩm Võ giả, thân thể bản thân so với người thường lợi hại hơn nhiều, trước kia còn có Tứ Nương làm bạn, mà từ ngày hôn lễ trở về, thời gian dài như vậy, Trịnh bá gia thật lâu chưa hưởng qua tư vị kia.
Trước đông lạnh, trước chậm rãi, đông lạnh run run, thì tốt rồi.
Ngẫm lại bản thân đường đường là Bình Dã Bá, tự nhiên dựa vào loại biện pháp này “Hạ nhiệt độ”, nói ra phỏng chừng không người có tin.
. . .
-Hắn không chạm qua ngươi?
-A, tỷ tỷ, không có.
-Không, ý ta là, không để ngươi hỗ trợ thêu thùa may vá sống gì đó?
-Trên đường đào vong, nào rảnh thêu thùa quần áo.
Tứ Nương nghe thấy câu trả lời này, khóe miệng phác hoạ ra một vệt cong.
Ngược lại thật là, cứ thích làm khó chủ thượng.
Mà lúc này, trong phòng ngủ, Tứ Nương ngồi trên thủ tọa, tuy ám thương trên người vẫn chưa khỏi, nhưng thoạt nhìn vẫn phong tình vạn chủng, đây là một mỹ nữ, vô luận lúc nào cũng bảo trì sắc đẹp.
Hùng Lệ Tinh ngồi bên cạnh Tứ Nương, từ khắc công chúa nhìn thấy Tứ Nương, nàng không dám mưu toan dùng thân phận công chúa nâng vị trí bản thân lên.
Phía dưới, có một nữ nhân đang quỳ, nàng đúng là Liễu Như Khanh.
Chẳng qua nàng không phải quỳ gối trên gạch, mà ngồi quỳ gối trên một khối hương bồ.
Bình thường trong nhà, thiếp, thường ngồi vị trí này.
Nhưng không phải Tứ Nương bắt nàng làm vậy, mà bản thân nàng cứ khăng khăng yêu cầu.
Rời khỏi Phạm gia, đi tới Bình Dã Bá phủ, Liễu Như Khanh có vẻ rất tự ti.
Nàng vốn là góa phụ, lại rời Phạm gia che chở, hiện giờ, tương đương với biến thành thiếp của Bình Dã Bá, trước mắt công chúa Đại Sở còn ngồi đây, trước mặt nữ nhân xinh đẹp kia tự nhận kém, vậy nàng thế nào?
Liễu Như Khanh nàng, có vốn liếng gì?
Tứ Nương mở miệng nói:
-Tới đây, ngươi, ngẩng đầu lên, để ta xem.
Liễu Như Khanh nghe vậy, ngẩng đầu lên.
Tứ Nương cẩn thận quan sát một chút, ngay sau đó nhìn về phía công chúa một bên, nói:
-Cảm thấy thế nào?
Công chúa thở dài:
-Đều đẹp hơn ta.
Tứ Nương lắc đầu, nói:
-Nhưng khi ngươi nói “Bổn cung”, chính là độc nhất vô nhị.
Hùng Lệ Tinh còn hơi ngây thơ, nhất thời không thể hiếu ra ý trong đó.
Mặt Liễu Như Khanh lại rất hồng hào.
-Chậc chậc chậc, ngược lại là một cái vưu vật.
Tứ Nương tán thưởng nói:
-Gương mặt rất tinh xảo, khí chất lại ôn nhu bình thản.
Liễu Như Khanh cúi đầu, nói:
-Tỷ tỷ mới đẹp nhất.
Tứ Nương hơi hơi mỉm cười, nói:
-Đứng lên đi, đừng làm cho Bá gia trở về thấy một màn này, cho rằng chúng ta đang bắt nạn ngươi.
-Trước mặt hai vị tỷ tỷ, nô tỳ đâu dám.
Tứ Nương nghe vậy, nói:
-Vậy ngươi muốn cố ý để Bá gia nhìn thấy một màn này?
-Nô tỳ không dám, nô tỳ không dám.
Liễu Như Khanh lập tức đứng lên, đi đến bên cạnh ghế, chậm rãi ngồi xuống, chỉ dựa trên ghế một chút, tư thái này thoạt nhìn giống Thúy liều trên đê, rễ vừa trên mặt đất vừa trên sông.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long