Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1033: LỆNH VÀO KINH

Chờ các nàng lớn lên một ít, lại cho đính hôn tướng lãnh hoặc thủ hạ, cũng coi như là một vụ mua bán không tồi.

Trịnh bá gia từng cười hỏi Tứ Nương, cái này có tính là Ngân Giáp vệ của Tuyết Hải Quan hay không?

Tứ Nương trả lời rằng, không quan tâm có tính hay không, nhưng hiệu quả mang tới kỳ thực giống nhau.

Trịnh bá gia nâng chung trà lên, chư vị tướng lãnh phía dưới cũng đồng loạt nâng chung trà lên.

Ngay sau đó, Trịnh bá gia cười.

Mọi người cũng cười theo.

Khâm sai tới rất nhanh, so với dự đoán lúc trước còn nhanh hơn nhiều.

Điều này mang ý nghĩa, sau khi khâm sai gặp được kỵ binh bên ngoài Tuyết Hải Quan, vẫn chưa giảm tốc độ, mà tiếp tục tăng tốc độ, tuy rằng không nhanh bằng truyền tin binh, nhưng loại tư thái khẩn trương này đã hiển lộ thật sự rõ ràng.

Khâm sai bình thường, dù sao cũng phải chú ý cái thể diện, trước khi tới nơi tuyên chỉ ít nhất cần dừng lại, tìm một nơi tắm rửa, đổi một quần áo che lấp đi mùi vị phong trần mệt mỏi kia.

Nhưng vị này, hiển nhiên không.

Trịnh bá gia vung tay lên, nói:

-Đi thôi, theo Bổn Bá tiếp chỉ đi.

Chúng tướng đứng dậy, đi theo phía sau Trịnh Phàm ra thính đường.

Mà lúc này, khâm sai tuyên chỉ vừa mới đi vào đại môn Bình Dã Bá phủ.

đọc truyện nhắn tới zalo 0::8::6::5::1::0::8::2::5::1

Nói như vậy, đội ngũ tuyên chỉ hẳn có một thái giám tuyên chỉ phối hợp thêm một quan viên thuộc Lục bộ.

Thái giám tuyên chỉ khó phân phẩm cấp, bởi thái giám trong cung, trừ bỏ Ngụy Trung Hà, thường xuyên là loại sáng nay ngươi được sủng ái ngày sau hắn thất thế, nhưng nhìn quan viên Lục bộ đi theo, trước xem lý lịch sau xem dung mạo, đại khái có thể nhìn ra giá trị thái giám tuyên chỉ trong mắt Thiên tử và quan đại thần triều đình.

Người cầm Thánh chỉ trong tay là một vị hoạn quan trẻ tuổi, bộ dáng tầm hai hai mươi, tầm tuổi này có thể được giao nhiệm vụ này, nghĩ đến trong cung cũng không phải dạng vừa đâu.

Sau hoạn quan trẻ tuổi là một vị quan viên trẻ tuổi khác, dáng vẻ bình thường, bên trái eo đeo ngọc bội phi ngư, bên trái đeo đao, phối hợp thế này có vẻ hơi dị.

Tuy quan văn Yến Quốc không giống quan văn Càn Quốc bên kia, chú trọng dáng vẻ và văn nhã của người đọc sách, nhưng chung quy cũng phải mang vài phần bộ dáng, đeo kiếm còn ít chứ đừng nói đeo đao.

Hai đám người đi về phía nhau, hoạn quan trẻ tuổi giơ Thánh chỉ lên.

-Tổng binh Tuyết Hải Quan Bình Dã Bá gia Trịnh Phàm tiếp chỉ!

-Thần Trịnh Phàm, tham kiến Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

Trịnh bá gia quỳ sát xuống.

Phía sau, một đám tướng lãnh đều quỳ xuống.

-Phụng thiên thừa vận Hoàng Đế chiếu rằng: Bình Dã Bá Trịnh Phàm, vì nước trấn thủ biên cương, càng vất vả công lao càng lớn, càng có hành động vĩ đại đối ngoại, từ khi trẫm đăng cơ tới này, vẫn luôn thưởng phạt phân minh. . .

Công lao lớn này chính là đến Sở Quốc cướp công chúa.

Trong Thánh chỉ tự nhiên không thể viết rằng: Trịnh Phàm ngươi tiểu tử này cướp công chúa Sở Quốc về, để lão tử ta thật sảng khoái!

Cho nên, tự đắc giấu đi, nhưng trong lòng mọi người đều biết rõ ràng.

-Đặc phong Tổng binh Tuyết Hải Quan Bình Dã Bá làm Thành Quốc đại tướng quân, thưởng một thanh Man đao. . .

Vị hoạn quan trẻ tuổi kia tiếp nhận một cái hộp phía sau một người tùy tùng, chủ động đi đến trước mặt Trịnh Phàm, mở hộp ra.

Trong hộp có một thanh đao tạo hình rất cổ xưa.

Man tộc rất nghèo, đây là sự thật, rất nhiều dũng sĩ Man tộc không được trang bị đầy đủ giáp trụ, thậm chí đầu mũi tên phải lấy xương cốt động vật chế tạo, nhưng Man tộc lại có một cái cực đoan, đó chính là thượng tầng Man tộc dùng binh khí và giáp lại tốt hơn ngoài sự dự đoán của mọi người.

Bởi Man tộc nằm giữa phương đông và phương tây, trên trình độ nhất định, bọn họ có thể hấp thu phương pháp rèn binh khí từ phương đông và phương tây, nhưng bởi nguyên nhân bản thân cằn cỗi, không cách nào sản xuất trên quy mô lớn, cho nên thường thường hình thành loại cục diện ngược đời này, Man tộc thừa thãi bảo đao danh giáp, nhưng ngay cả kỵ binh dưới trướng Vương Đình, xác suất mặc giáp cũng không cao.

-Trịnh bá gia, mời tiếp đao.

Quan viên trẻ tuổi nhắc nhở nói.

Trên mặt người này cười rất vui vẻ, bực này nhiệt tình để Trịnh bá gia nhất thời có chút ăn không tiêu.

Nhưng Trịnh bá gia vẫn lấy Man đao ra, Man đao thật nặng, mới rút ra một đoạn, nhưng cảm giác đã hơi lành lạnh.

Đây, xác thực là một thanh bảo đao!

Cho tới nay, Trịnh bá gia đều không có thanh binh khí đáng giá nào, thật ra gặp được không ít danh kiếm, đáng tiếc Trịnh bá gia không luyện kiếm, nếu không đã sớm ăn trộm Long Uyên kiếm trong nhà Kiếm Thánh sát vách rồi.

Nói đến danh đao, Trịnh bá gia thật ra biết trong bụng đầu Tỳ Hưu của Tĩnh Nam Hầu kia cón một thanh Côn Ngữ đao, chính là trọng khí được Yến Hoàng ban tặng.

Biết thì biết, nhưng Trịnh bá gia không dám đi trộm nha.

Hiện tại tốt rồi, chính hắn cũng có một thanh.

Tuy nói không rõ ràng lắm rốt cuộc “Bảo” tới trình độ nào, nhưng ít ra tốt hơn nhiều so với những thanh đao trước.

Quan trọng nhất chính là, phía trên nó không khảm nạm đá quý lòe loẹt, càng không có tạo hình độc đáo, nó chính là cổ xưa chân chính.

Cái này hợp với gu thẩm mỹ của Trịnh bá gia, đao sao, chém người nhanh nhẹn là được, cứ nhiều hoa hòe lòe loẹt tự nhiên không phải biến thành trói buộc sao?

Sau khi thấy Trịnh Phàm tiếp đao, hoạn quan tiếp tục tuyên chỉ:

-Ban cho một bộ kim giáp.

-Ân?

Quan viên trẻ tuổi phất tay, hai tùy tùng nâng một cái rương lại đây, mở cái rương ra, bên trong là một bộ giáp trụ ánh vàng rực rỡ.

Bộ giáp trụ này tự nhiên không phải vàng ròng, giáp làm bằng vàng ròng, làm thế nào đánh giặc được?

Nhưng nếu gọi đây là kim giáp, ít nhất có thể đảm bảo một chút, chính giữa trời trưa, nếu ngươi mặc giáp, ngươi chính là người lóa mắt nhất trong một ngàn giáp sĩ kia.

Trịnh bá gia nhỏ giọng nói với Lương Trình:

-Giáp này cho ngươi mặc.

-Chủ thượng, đây chính là vật ngự tứ, làm thế không tốt lắm đi?

-Ở trên chiến trường, ngươi chính là ta, có cái gì không tốt?

Lương Trình suy tư một chút, đưa ra một cái kiến nghị, mà kiến nghị này chứng minh Lương Trình xác thực có sự tiến bộ trên phương diện xử sự làm người, hắn nói:

-Có thể đưa A Minh mặc.

Ánh mắt Trịnh bá gia bỗng nhiên sáng lên, nói:

-Chủ ý này tốt.

Trước mắt, A Minh đang nằm trong hầm băng hôn mê, cứ ba ngày được tưới máu một lần không hề biết, chính hắn đã được an bài rõ ràng rồi.

-Khụ khụ. . .

Thái giám tuyên chỉ thấy Trịnh Phàm tự nhiên cùng một vị tướng lãnh bên người lặng lẽ nói chuyện, không khỏi ho khan một tiếng.

Đương nhiên, cái này không tính là đại bất kính gì, bởi đây có thể coi rằng Trịnh bá gia vì Bệ Hạ ban thưởng, cảm thấy mừng rỡ như điên, cảm động đến rơi nước mắt.

Vị quan viên trẻ tuổi nhỏ giọng nhắc nhở nói:

-Bá gia, Thánh chỉ vẫn còn.

-Ân?

Trịnh bá gia lập tức quỳ tiếp.

Thái giám tuyên chỉ tiếp tục nói:

-Lệnh Bình Dã Bá trước tháng năm nhập kinh yết kiến, không được lầm, khâm thử!

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!