Bên ngoài, Trương Viễn Sơn và Phùng Quan đã chờ nơi đó, lần này duyệt binh tự nhiên cũng yêu cầu bọn họ cùng tham gia.
Kỳ thật, Phùng Quan còn tốt, ở Tuyết Hải Quan rất tuân thủ quy củ, mỗi ngày ăn ngon uống tốt, danh mục quà tặng cũng nhận lấy, dù sao chính hắn không quản ngàn dặm xa xôi tới đây tuyên chỉ giúp Trịnh bá gia có thêm thời gian chuẩn bị, loại người này ngược lại rất an tâm và kiên định.
Ngược lại Trương Viễn Sơn, căn cứ Tiêu Nhất Ba phản hồi, hắn cơ bản đều ở bên ngoài, hoặc xem nhóm quân dân sinh hoạt thế nào, hoặc chuyển động một chút trên tường thành, có thể một khắc không hề nhàn.
Ngươi có thể nói hắn tò mò, nhưng trong tò mò này có mang bí mật hay thâm ý gì hay không, Trịnh bá gia cũng không biết.
Mặt khác, việc triều đình không ngừng thi hành chính sách quan viên trị địa phương, muốn thu hồi quyền thống trị địa phương từ tay của các tướng lãnh, cử động lần này của Trương Viễn Sơn càng khiến người ta cảm thấy nghiền ngẫm.
-Tham kiến Bá gia.
-Tham kiến Bá gia.
Sau khi hai vị này tuyên chỉ, trước mặt Trịnh bá gia tự nhiên thả tư thái đến mức thấp nhất.
-Mời hai vị.
-Mời Bá gia.
Ba người rời khỏi phủ bá tước, trước cửa đại môn đã có một chiếc xe ngựa tinh xảo đã chờ sẵn, trong xe ngựa chính là Hùng Lệ Tinh.
Duyệt binh duyệt binh, tự nhiên cần mang theo “Chiến lợi phẩm” mới nhất, tạo thêm lực ảnh hưởng của bản thân trong quân đội.
Trịnh bá gia muốn chính là loại cảm giác này, quân đội hướng về phía ngươi ủng hộ, vẫy vẫy tay.
Đây chính là một loại sùng bái cá nhân được nhào nặn trong quân.
Hơn nữa, đây ắt không thể thiếu, binh sĩ không sùng bái ngươi, vậy đi sùng bái người khác, tỷ như. . . Thánh chỉ, tỷ như. . . Yến Hoàng.
Mà đây chính là tình huống Trịnh bá gia quyết không cho phép xuất hiện, chính hắn cực khổ xây dựng ra binh mã, làm thế nào để người khác nẫng đi?
Kỳ thực bản thân công chúa cũng rõ ràng, mấy năm nữa nàng tất nhiên sẽ trở thành vốn liếng để Trịnh bá gia khoe khoang, nhưng đây chính là giá trị của nàng, nếu lựa chọn hắn đến Yến Quốc, tự nhiên không thể tránh cái này.
Nàng không đi tự oán tự trách, nàng nghĩ rất thoáng.
Tứ Nương từng cùng Trịnh bá gia so sánh Hùng Lệ Tinh và thê tử của người mù là Nguyệt Hinh.
Hai nữ tử kỳ thật đều rất thông tuệ, nhưng Nguyệt Hinh xuất thân từ Ôn gia, kế thừa phong cách “Quản gia” Ôn Tô Đồng, hiểu được như thế nào an cư lạc nghiệp tới đâu hay tới đó.
Mà Hùng Lệ Tinh xuất thân từ Hoàng gia, tuy rằng kinh nghiệm bản thân không tính phong phú, nhưng trời sinh dùng ánh mắt sâu sắc đánh giá mọi chuyện, tự nhiên sẽ không để tâm vào chuyện vụn vặt.
Hoàn toàn tương phản chính là Liễu Như Khanh, nữ tử này không có chủ kiến riêng, càng nhiều giống lục bình phập phềnh trên mặt sông.
Nhưng đây cũng là mị lực của nàng.
Có đôi khi, thuần túy như một bình hoa, cũng là một loại bản lĩnh, càng không thể học được, trời sinh ra là thế, chỉ có thể tự trách cha mẹ.
Bên trong xe ngựa, Hùng Lệ Tinh mặc hoa phục, quần áo do Tứ Nương thêu, phỏng theo Phượng bào trong ấn tượng của Tứ Nương, trên quần áo tự nhiên có rất nhiều chỗ vi phạm lệnh cấm, tỷ như thêu hình Phượng Hoàng, nhưng bản thân Hùng Lệ Tinh chính là công chúa, Đại Sở cũng là đại quốc Đại Yến thừa nhận ngang nhau, để nàng mặc như vậy sẽ không có ai nói cái gì.
Hoàn toàn tương phản chính là, tính cả bản thân Yến Hoàng ở đây, chính mắt thấy quần áo này, cũng không cảm thấy không cao hứng, bởi chỉ có công chúa mặc như vậy, mới là công chúa chân chính, mới để Yến nhân cảm thấy tự hào, đạt tới đỉnh.
Ngày hôm trước khi sửa Phượng bào này, Hùng Lệ Tinh còn cố ý cười hỏi Tứ Nương:
Tỷ tỷ đã sớm chuẩn bị làm quần áo này sao?
Tứ Nương trả lời:
Ân, ngay cả Long bào, ta đã làm ba bộ rồi!
-Điện hạ, uống nước đi, bên ngoài mặt trời đang nóng.
Triệu Thành bưng nước tới.
Hùng Lệ Tinh lắc đầu, nói:
-Không uống, đúng rồi, Bá gia còn chưa ra?
-Hẳn sắp ra rồi, công chúa.
-Ai.
Hùng Lệ Tinh thở dài, nàng đã sớm thu thập trang điểm chờ trước, kết quả Trịnh bá gia bên kia còn cọ tới cọ lui, ngược lại để nàng phải chờ chỗ này.
Cũng may, Hùng Lệ Tinh đối loại chuyện này đã thói quen, mấy ngày nay tiếp xúc nhiều, cũng chậm rãi phát hiện trên một ít thói quen sinh hoạt, trượng phu nàng so với nàng còn chú ý hơn.
Rốt cuộc, đám người Trịnh bá gia đã đi ra, Trịnh bá gia cưỡi Tì Hưu, đi đằng trước đội ngũ.
Phùng Quan, Trương Viễn Sơn cưỡi ngựa theo phía sau, đội ngũ tiến lên, trực tiếp ra cửa bắc, tiến vào cánh đồng tuyết.
Duyệt binh đài là dùng giá gỗ phối hợp bùn đắp lên, mặt trên cắm Hắc Long kỳ Đại Yến và Trịnh tử kỳ.
Khi đội ngũ của Trịnh bá gia tới đây, một đám tộc trưởng dã nhân đã lập tức quỳ sát xuống, hô:
-Bá gia phúc khang.
-Bá gia phúc khang.
Dưới vạn chúng chú mục, Trịnh bá gia duỗi duỗi tay vỗ đầu Tỳ Hưu.
Tì Hưu hiểu ý, há miệng, móng trước nâng lên.
Ngay sau đó, ngay sau đó một thanh Man đao trực tiếp từ trong miệng nó tuôn ra.
Trịnh bá gia rốt cuộc là Lục phẩm Võ giả, tay trái nắm lấy vỏ đao, tay phải rút đao, giơ lên cao về phía trước.
Chân sau Tỳ Hưu cũng lập tức đạp đất, tận lực làm thân hình cất cao, phụ trợ Trịnh bá gia trên lưng càng thêm uy vũ, đồng thời phát ra một tiếng trường tê.
Mà kỵ binh Tuyết Hải Quan bốn phía đồng thời rút ra đao, chỉnh tề đánh lên giáp trụ, xây dựng ra âm thanh túc sát.
Trịnh bá gia mở miệng hô:
-Đại Yến uy vũ!
Một đám kỵ sĩ Tuyết Hải Quan hô to:
-Bá gia uy vũ!
-Bá gia uy vũ!
Trịnh bá gia lần thứ hai hô:
-Đại Yến vạn thắng!
-Bá gia vạn thắng!
-Bá gia vạn thắng!
Trong lúc nhất thời, tiếng hô xông thẳng tận trời, đám quý tộc dã nhân xung quanh đều cảm thấy run sợ.
Tuy nói số lượng kỵ binh Tuyết Hải Quan cũng không tính nhiều, nhưng giáp trụ tinh mỹ, đồng thời công phu cưỡi ngựa bắn tên cũng thuộc nhất lưu, có thể nói ngang ngửa Thiết kỵ Tĩnh Nam quân.
Loại Thiết kỵ này hành tẩu trên cánh đồng tuyết, thường thường có thể lấy một địch năm.
Ngày xưa Tĩnh Nam Hầu từng suất ba vạn quân nhập cánh đồng tuyết, một đường diệt tộc rút trại, thế không thể đỡ, hiện giờ, cánh đồng tuyết mất đi Dã Nhân Vương, tình huống đã là năm bè bày mảng, kỳ thực càng không bằng năm đó.
Mà lúc này, một vị bạch y kiếm khách, đầu đội nón lá, từ phía sau đội ngũ chậm rãi đi ra.
Trong lúc nhất thời, hấp dẫn ánh mắt mọi người.
Ngay cả hai vị khâm sai Phùng Quan và Trương Viễn Sơn đi theo Trịnh bá gia cũng không biết, khi bọn hắn rời khỏi thành thị, trong đội ngũ không biết từ khi nào xuất hiện nhân vật này.
Công chúa cũng hơi hơi mở ra màn xe, nhìn bạch y kiếm khách kia đi qua xe nàng.
Triệu Thành đang hầu hạ, hơi tò mò hỏi:
-Đây là vị nào?
Ngay sau đó, Triệu Thành lập tức bừng tình, bưng kín miệng.
Khi vị bạch y kiếm khách này đi tới, rất nhiều người kỳ thực đã đoán ra thân phận của hắn.
Trước đây từng có lời bình luận trong chốn giang hồ có Tứ đại kiếm khách.
Hiện giờ, có rất ít người đi nói cái này, bởi Tứ đại kiếm khách, đã thành dĩ vãng, bởi một người đã siêu thoát ba người còn lại.
Đó chính là. . .
Kiếm Thánh Tấn địa!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long