Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1042: DĨNH ĐÔ

Dã Nhân Vương cũng không hỏi tiếp, mà vỗ vỗ tay nói:

-Nơi này là Minh trì đúng không, đây từng là nơi sau khi Tư Đồ gia đại thắng đánh đuổi Thánh tộc ta.

Tại Tấn địa có rất nhiều địa danh cổ tích, kỳ thực đều quan hệ với năm đó Tấn nhân đuổi dã nhân.

Ngày xưa, gia chủ Tư Đồ gia suất quân tới đây đánh tan dã nhân, đem chiến tuyến đẩy qua sông, tiến thêm một bước áp súc không gian sinh tồn của dã nhân, đồng thời cũng là khúc nhạc dạo đuổi dã nhân rời khỏi Tấn địa.

Vị gia chủ Tư Đồ gia kia từng ra lệnh lập bia tại đây, kỷ niệm trận đại chiến này.

Năm tháng trôi đi, quá nhiều chuyện đều bị mưa gió thổi đi, cảnh đẹp Minh trì đã bao phủ chiến hỏa từng trải qua nơi này, trở thành Thánh địa Tấn nhân thích du ngoạn

Thời trước, trên mặt hồ từng trải rộng hoa phường, không chỉ mở màn đỏ kinh doanh, còn rất nhiều nơi tự phát thành nhà nghỉ cho tình nhân trẻ.

Đặt tại thế giới khác, đây chính là chủ đề chính của khu du lịch.

Nhưng trước mắt, chẳng thấy hoa phường, thậm chí phụ cần không có chút dân cư nào.

-Văn bia đâu?

Kiếm Thánh mở miệng nói.

-Lúc trước ta bảo người đào đi rồi.

Dã Nhân Vương nói.

Kiếm Thánh gật gật đầu.

Dã Nhân Vương cũng thở dài, trong mắt, lộ ra một vệt hồi tưởng.

Thật lâu sau, Kiếm Thánh mở miệng nói:

-Phá hư đồ vật.

-Ha ha.

Dã Nhân Vương cười cười.

Kỳ thật, hắn rất muốn nói, tám trăm năm trước, Tam Tấn từng trải rộng thần miếu của Thánh tộc dã nhân, nhưng hiện tại? Còn có thể thấy sao?

Nhưng hắn lười cãi cọ, bởi hắn rõ ràng, người Chư Hạ vẫn luôn có một loại thói quen lấy bản thân là trung tâm, chương nhạc bọn hắn chính là tiếng trời, từ đường bọn hắn chính là Thần Thánh, mà tộc khác, vô luận dã nhân, Man tộc hay người Tang, đều không đáng nhắc tới, thậm chí xem nhiều một cái sẽ cảm thấy dơ đôi mắt.

Lúc này, Trương Viễn Sơn đi đến bên người Trịnh bá gia, chậm rãi ngồi quỳ xuống, nói:

-Bá gia, phong cảnh nơi này thật đẹp.

Trịnh bá gia không lên tiếng.

Trương Viễn Sơn đã có kinh nghiệm từ trước, ngược lại tiếp tục nói:

-Bá gia, ngươi nói thử xem, nếu muốn hoàn toàn bình định Tấn địa này, cần bao nhiêu binh lực?

Trịnh bá gia mở mắt ra, nhìn thoáng qua Trương Viễn Sơn, cười cười.

Trương Viễn Sơn cũng cười cười.

Sau đó, Trịnh bá gia lại nhắm mắt.

“. . .” Trương Viễn Sơn.

-Bá gia cảm thấy, nói chuyện với hạ thần, không thú vị?

Trịnh bá gia gật gật đầu.

Trương Viễn Sơn nhấp nhấp môi, nói:

-Nhưng hạ thần vẫn muốn hỏi, hi vọng Bá gia có thể giúp hạ thần giải thích nghi hoặc, đây cũng là việc Lục hoàng tử lưỡng lự. Đó chính là, Trịnh bá gia cảm thấy, bước tiếp theo Đại Yến ta nên đánh Sở hay đánh Càn trước?

Kỳ thật, thái độ của Trịnh Phàm đối với Trương Viễn Sơn nguội lạnh như vậy, cũng vì sau khi đội ngũ xuất phát, chính hắn đã thu được tin từ Tiểu lục tử.

Người mang tin tức của Tiểu lục tử, đầu tiên đi đến Tuyết Hải Quan, sau đó lại từ Tuyết Hải Quan phái ra ba gã kỵ sĩ thúc ngựa đuổi theo đội ngũ đem tin giao cho Trịnh bá gia.

Trong tin tức, đầu tiên Tiểu lục tử đắc ý rằng hắn đã làm cha.

Sau đó gần nhất nói một ít việc của hắn, bao gồm tâm tình vụn vặn của hắn, ân, trong đó còn viết hai bài thơ.

Kỳ thực, Trịnh bá gia và Tiểu lục tử càng giống một đôi bạn qua thư.

Phía trên là đoạn nhàn nhã chém gió, phía dưới mới là phần chính thức.

Phần cuối, Tiểu lục tử cường điệu đề ra ba sự kiện.

Một chuyện là ba năm tới miễn thuế ruộng đất cho Tuyết Hải Quan.

Một chuyện là phụ hoàng tuyên Trịnh bá gia vào kinh để cho hắn một cái nhìn, một cái nhìn thật hàm súc.

Mà cái nhìn hàm súc này mang ý nghĩa là một loại “Ám chỉ”, bởi đây chỉ là một chuyến đi kinh, tại sao ngươi phải hàm súc?

Chuyện thứ ba là, nói Phùng Quan là một vị thái giám trẻ tuổi được sủng ái trong cung, tâm nặng lợi ích.

Sau đó còn hình dung đối với Trương Viễn Sơn là:

Ta cũng không biết hắn rốt cuộc có phải người của ta không?

Người thông minh nói chuyện, sẽ rất đơn giản.

Người thông minh viết thư, cũng rất đơn giản.

Một câu “Ta cũng không biết hắn rốt cuộc có phải người của ta không?”, kỳ thực đã bao gồm rất nhiều nội dung rồi.

Tiểu lục tử đều không nhìn thấu hắn, Trịnh bá gia lười đi nhìn hắn.

Chẳng qua, đối mặt với vấn đề của Trương Viễn Sơn, Trịnh bá gia trực tiếp mở miệng trả lời nói:

-Trước lấy Sở.

Khi hai người nói vấn đề này, không một chút cố kỵ công chúa Sở Quốc đang ngồi bên người.

-Vì sao?

Trương Viễn Sơn tỏ vẻ chăm chú lắng nghe.

Trịnh bá gia liếc Trương Viễn Sơn một cái, nói rất đương nhiên:

-Bởi đánh Càn Quốc, ta không có gì làm!

“. . .” Trương Viễn Sơn.

Vào lúc này, người mù đi tới.

Hắn nói với Trương Viễn Sơn:

-Trương huynh, cảnh đẹp xanh nhạt thế này, có ý thơ hay không?

Rất hiển nhiên, người mù lại đây giúp Trịnh bá gia tiếp nhận củ khoai lang bỏng tay này.

Trương Viễn Sơn rất muốn thốt lên một câu, cảnh sắc nơi này có liên quan gì đến tên đui ngươi?

Nhưng vẫn nhịn xuống, có thể theo người mù ngâm thơ làm phú.

Đợi sau khi nơi này an tĩnh lại, công chúa nhỏ giọng nói:

-Ta không thích người kia.

-Ta cũng không thích.

-Ân.

Công chúa gật gật đầu, tựa hồ đối với việc nàng và trượng phu có chung người ghét, cảm thấy rất vui vẻ.

Ngay sau đó, công chúa nói:

-Tướng công, trên đường có thể. . . Cho hắn. . .

Trịnh bá gia nhìn công chúa, cười nói:

-Thế nào lá gan lại lớn như vậy, hắn dù sao cũng là một tên khâm sai.

Công chúa nhìn mấy bộ Hoàng bào trong nhà của Trịnh bá gia, cắn cắn môi.

Trịnh bá gia thấy thế, cảm thấy rất đáng yêu, duỗi tay sờ sờ hàm dưới công chúa, nói:

-Đối với người không thích, không cần thiết đều phải xử lý, ngươi cũng không có khả năng đều giải quyết hết, coi chúng như ruồi bọ đi.

. . .

Sau khi nghỉ ngơi xong tại Minh trì, đội ngũ nhanh chóng tiến lên, không trì hoãn gì nữa.

Dưới Trịnh Phàm chỉ thị, đội ngũ hơi hướng về phía bắc một chút, tránh đi qua Ngọc Bàn thành, từ thượng du đi qua Vọng Giang.

Rốt cuộc công chúa là nữ nhân của hắn, ngày thường cần nàng giúp hắn căng bãi, nhưng cũng không cần thiết cố tình để nàng nhìn thấy cảnh tượng thương tâm.

Địa phương “Ngọc Bàn thành” này, hiện tại hẳn là địa phương Sở nhân thương tâm nhất.

Sau khi đi qua Vọng Giang, đội ngũ không hề nghỉ ngơi, vào đêm khuya đã đến Dĩnh Đô.

Dĩnh Đô là một tòa đại thành, đặt trong phạm vi toàn bộ Thành Quốc trước đây, chính là thành thị trung tâm lớn nhất.

Nhân Tĩnh Nam Hầu suất quân tiến vào chiếm giữ Phụng Tân thành, cho nên nó không còn xem như trung tâm quân sự nữa, nhưng trung tâm những cái khác, nó vẫn chưa bao giờ kém xuống.

Nhưng vô luận thân phận khâm sai của Phùng Quan hay thân phận của Trịnh bá gia, vào đêm khuya báo mở cửa thành cũng không phải vấn đề lớn.

Cứ như vậy, đội ngũ tiến vào thành Dĩnh Đô, nghỉ trong trạm dịch.

Bởi đội ngũ di chuyển rất nhanh, cho nên chưa phái ra người thông báo trước, cộng thêm đêm khuya vào thành, cho nên sợ kinh động giới quyền quý trong Dĩnh Đô, hơn nữa không ai vào lúc này sẽ đi bái phỏng.

Cho nên, trong trạm dịch có vẻ rất an tĩnh.

Mà trong sân trạm dịch, Cao Nghị vừa mới bố trí cảnh giới trong ngoài, thấy người mù đi về phía hắn.

-Bắc tiên sinh, có chuyện gì?

Người mù nói:

-Truyền lệnh của Bá gia.

Cao Nghị cùng hai phó tướng bên người lập tức quỳ xuống.

-Có mạt tướng!

-Có mạt tướng!

Người mù nói không nhanh không chậm:

-Ma đao!

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!