Công chúa từng nói với hắn, Niên Nghiêu tướng quân Đại Sở bọn họ cũng thích ngồi ngưỡng cửa, lúc nghị sự hoặc ăn cơm đều thích tìm cái ngưỡng cửa ngồi.
Tĩnh Nam Hầu khẳng định không phải người đầu tiên ngồi trên ngạch cửa.
Phóng thời gian về trước hàng trăm năm hàng ngàn năm, phỏng chừng sớm đã có người ngồi ngạch cửa vừa ăn cơm vừa tán gẫu với hàng xóm xung quanh.
Nhưng người đương đại tham gia quân ngũ đánh giặc, nếu có đam mê này, trên cơ bản đều bắt chước Tĩnh Nam Hầu.
Mao Minh Tài cũng đi đến, hắn nhìn thi thể bốn phía, hít sâu một hơi, nhìn Trịnh bá gia ngồi trên ngạch cửa, mở miệng nói:
-Đủ rồi sao?
Rất hiển nhiên, vị thái thú Dĩnh Đô này đã sắp tới bờ bạo nộ.
Trịnh bá gia không trả lời, chỉ nhặt một khối ngọc bội không biết của vị đại nhân nào bị chém giết rơi xuống, ném về phía Tỳ Hưu đang liếm máu kia.
Tì Hưu thực ủy khuất mà động chân, ngẩng đầu, không dám liếm tiếp.
-Trịnh bá gia, chém giết như vậy, đã thoải mái?
Trịnh bá gia lắc lắc cổ, phát ra tiếng vang rất nhỏ, vẫn không trả lời.
-Tại sao không thể chờ một chút, tại sao không thể chờ một chút, tính muốn trừng phạt, cũng cần một quy trình rõ ràng, không thể vội vàng giết người như vậy.
Trịnh Phàm mở miệng nói:
-Mao đại nhân, ta là người trong quân đội, mặc kệ làm thì đều thói quen “Sấm rèn gió cuốn”, không thích cái quy trình hay bàn bạc kỹ gì.
-Bình Dã Bá, ngươi đây không coi vương pháp ra gì, coi rẻ pháp luật quốc gia!
Trịnh bá gia hơi hơi ngẩng đầu.
Hắn nhìn chằm chằm Mao Minh Tài đứng trước mặt, không hề mang thần sắc ôn hòa “Ngươi tốt ta tốt”, mà trở nên hơi lạnh lẽo.
-Mao đại nhân, ngươi so với Bổn Bá càng hiểu được tầm quan trọng của chế độ khoa cử với Đại Yến, ngươi càng phải hiểu tầm quan trọng của khoa cử đối với Bệ Hạ. Đám tội nhân kia dám làm rối kỷ cương, Mao đại nhân ngài chính là thái thú Dĩnh Đô, nếu biết mà không báo, chính là chà đạp kế hoạch trăm năm của Bệ Hạ!
Trịnh bá gia nói đến đây, không nhanh không chậm nói tiếp:
-Xin hỏi Mao đại nhân, ngài thuộc về loại nào?
-Làm càn, Trịnh Phàm, bản quan cho ngươi ba phần tình cảm, mới gọi ngươi một tiếng Bá gia, luận quan chức, bản quan phía trên ngươi, thế nào, nhìn ý của ngươi hẳn cũng muốn chém đầu bản quan sao?
Tượng đất cũng có ba phần hỏa khí, huống chi vị Mao đại nhân này đã bị Trịnh bá gia “Xuyến” hai lần.
Đều là ngay trước mặt hắn hạ lệnh giết người, hơn nữa còn giết người hắn muốn bảo vệ.
-Tới đi, tới đi, tới đi, Trịnh Phàm, nhanh chóng mệnh lệnh thủ hạ của ngươi, chém luôn bản quan đi, Dĩnh Đô này do Trịnh Phàm ngươi định đoạt, ngược lại bản quan muốn nhìn xem, Dĩnh Đô này, Tấn địa này, rốt cuộc có còn phải là thiên hạ của Đại Yến không!
Nhìn Mao Minh Tài kích động như vậy, Trịnh bá gia chỉ nhẹ nhàng cười cười.
Hắn quay đầu lại, duỗi tay chỉ hai khối biển phía sau nói:
-Không có quy củ sao thành được phép tắc.
-Rốt cuộc là ai, không có quy củ!
Trịnh Phàm vỗ vỗ tay, đứng lên, đi lên nửa bước đến trước mặt Mao Minh Tài.
-Mao đại nhân?
Mao Minh Tài trừng mắt Trịnh Phàm.
-Mao thái thú?
Mao Minh Tài tức ngực.
-Mao Minh Tài!
-Ngươi...
-Ta biết ngươi, cùng với các ngươi, muốn làm cái gì, các ngươi muốn học quan văn Càn Quốc, làm Võ nhân Đại Yến ta cũng phải giảng quy củ của các ngươi.
-Càn Quốc lấy văn ức võ, đây là việc thất sách, sao có thể học? Nhưng hành động ngày hôm nay của Trịnh Phàm ngươi, lại đảm đương nổi một câu: Võ nhân càn rỡ!
Trịnh bá gia cười cười, nói to:
-Đúng vậy, vậy ngươi càng nên ngẫm lại biện pháp, đem quy củ lập tốt, không nói nhốt đám quan võ chúng ta và lồng sắt, ít nhất cũng bỏ chúng ta vào phạm vi hẹp đi!
Trịnh bá gia nói đến đây, cười lạnh nói tiếp:
-Nhưng ngài? Ngài làm cái gì? Chỉ tổ chức mỗi cái khoa cử thôi, bị bọn họ biến thành nơi tạp cấu, chính ngươi không coi trọng quy củ này, cũng đừng trách ta cũng không muốn vâng theo quy củ này.
-Cưỡng từ đoạt lí, đổi trắng thay đen!
-Phải, ngươi có thể làm khó dễ ta?
Trịnh Phàm đi đến trước mặt Mao Minh Tài, như vậy nhìn hắn.
-Lần này Bổn Bá nhập kinh, mang theo ba trăm hộ vệ, Mao đại nhân ngươi chính là thái thú Dĩnh Đô, tới đây, nhanh sai người bắt lấy Bổn Bá, bắt giữ Bổn Bá, hỏi tội Bổn Bá! Ngươi tới đi! Ngươi cho rằng Bổn Bá sẽ sợ sao!
-Buồn cười, buồn cười!
Kỳ thật, trình độ Mao Minh Tài rất cao, nếu không, hắn cũng không có khả năng ngồi trên vị trí Thượng thư một bộ, càng không có khả năng được triều định cử đến chủ trì đại cục Dĩnh Đô.
Trong một năm này, trên dưới Dĩnh Đô đều rất hài hòa, chẳng sợ soái trướng Tĩnh Nam Hầu đã rời đến Phụng Tân thành, nhưng sau đó không hề xuất hiện sai lầm gì.
Tất cả vấn đề từ lương thảo tiến bạc và vận chuyển vật tư, Dĩnh Đô đều hoàn thành rất tốt.
Mao Minh Tài, xác thật là một người có năng lực, người có thủ đoạn, có tâm kế, có lòng dạ.
Nhưng không có biện pháp, hiện tại hắn đối mặt chính là Trịnh bá gia không thích nói quy củ.
Đương nhiên, nguyên nhân bản chất ở chỗ, nơi này là Dĩnh Đô.
Nếu lúc này ở Yến Kinh, Trịnh bá gia tuyệt đối sẽ không kiêu ngạo như vậy, nguyên nhân bởi vì nơi này là Dĩnh Đô, khi gió nơi này thổi đến Yến Kinh, tiếng hô tự nhiên sẽ nhỏ.
Mao Minh Tài hít sâu hai lần, thậm chí, còn duỗi tay lau lau chòm râu và tóc mai.
Hắn khống chế được chính cảm xúc bản thân, điều này cũng mang ý nghĩa, hắn đã thoát ly khỏi tiết tấu của Trịnh bá gia từ khi Trịnh bá gia hạ lệnh đồ sát Học Chính tư.
-Bình Dã Bá, lần này ngươi làm việc kỳ thực không phải vì mấy tên giáo viên Tuyết Hải Quan bị thế thân kia đi.
Trịnh Phàm không nói chuyện.
-Nhân sự kiện này muốn làm lớn, Bình Dã Bá ngươi muốn như thế nào, bản quan kỳ thật có thể đoán được một ít, nhưng đây là đại thế, đại thế, không thể đỡ. Vô luận bản quan, vô luận triều đình, thậm chí Bệ Hạ, đều sẽ không cho phép bất luận kẻ nào đi ngăn cản đại thế này!
Mao Minh Tài nói đến đây, dùng ngữ khí trầm trọng, nói:
-Ngươi... Bình Dã Bá... Cũng không có tư cách này!
Đều là cáo già thành tinh, tự nhiên hiểu rõ mục đích của đối phương.
-Hôm nay, ngươi giết những người tại Học Chính tư kia, ngươi cho rằng sau khi ngươi đến Yến Kinh sẽ không bị hỏi tội?
Trịnh bá gia bỗng nhiên duỗi tay bưng kín ngực, trên mặt biểu lộ ra vẻ sợ hãi, nói:
-Đúng vậy, ta còn phải đi kinh thành nữa!
“...” Mao Minh Tài.
Trịnh Phàm cười, nghiêng thân, nhìn Mao Minh Tài, nói:
-Còn mời Mao đại nhân dạy ta!
Mao Minh Tài nhìn Trịnh Phàm, môi ngập ngừng vài cái, trong lúc nhất thời, tự nhiên không biết nên đáp lại như thế nào.
Trịnh bá gia phất tay một cái, Tì Hưu lập tức cất bước lại đây, đè thấp thân người.
Trịnh bá gia xoay người đi lên, nhìn bốn phía xung quanh.
Bởi nơi này còn có hai vị đại nhân, cộng thêm việc bên trong còn có thân binh vệ của Trịnh bá gia, cho nên lúc này tất nhiên không có người nào dám tới đây dọn dẹp.
Cho dù người nhà của người chết tại đây, cũng không dám phái người tới đây.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long