Trịnh Phàm không chờ ngoài cửa đại doanh thông báo, mà sau khi binh sĩ tránh ra tạo thành đường, lại tiến nhanh thần tốcvào trong quân trại.
Trong lúc nhất thời dẫn phát động tĩnh cực lớn, không ít binh sĩ trực tiếp từ lều trại hoặc phụ cận vây quanh tới đây.
Mà lúc này, tướng quân phụ trách phòng giữ nơi này vừa nhận được tin tức cũng đang chạy tới nơi này, chẳng qua, Trịnh bá gia không chờ những tướng tá kia lại đây.
Hắn trực tiếp giơ tay lên:
-Bổn Bá phụng quân lệnh Tĩnh Nam Vương gia, nhập Dĩnh Đô truy tra nghịch đảng, hiện giờ Dĩnh Đô có nghịch đảng muốn tạo phản, Bổn Bá tại đây mệnh lệnh các ngươi tức khắc chỉnh giáp lên ngựa, theo Bổn Bá vào thành trấn áp phản tặc! Kẻ trái lệnh, trảm!
Trong lúc nhất thời, toàn bộ binh sĩ Tĩnh Nam quân xung quanh đều quỳ một gối xuống, cùng hô lên:
-Sát!
Chỉ có một người, không quỳ xuống, mà hơi mờ mịt mà nhìn Trịnh bá gia ngồi trên Tỳ Hưu, đó chính là tướng quân đông đại doanh.
Chẳng qua, sau khi Trịnh bá gia cường điệu ánh mắt về phía hắn, hắn cuối cùng vẫn quỳ xuống, lớn tiếng nói:
-Mạt tướng lĩnh mệnh!
Lập tức, đầu tiên đông đại doanh lập tức phát ra ba binh sĩ truyền tin, phân biệt truyền lệnh đến ba quân trại khác ngoài Dĩnh Đô.
-Có Tĩnh Nam Vương lệnh, tây đại doanh lập tức đóng chặt doanh trại, không được ra ngoài!
-Tĩnh Nam Vương lệnh, bắc đại doanh tức khắc khép kín doanh trại, không được ra ngoài!
-Có Tĩnh Nam Vương lệnh, nam đại doanh lập tức đóng chặt doanh trại, không được ra ngoài!
Sau đó, mấy ngàn hắc giáp Thiết kỵ dưới Trịnh Phàm suất lĩnh đến dưới cửa đông Dĩnh Đô.
Lúc này cửa thành Dĩnh Đô mở ra, chẳng sợ quân coi giữ trên tường thành thấy quân đội đang đến đây.
Bởi Cao Nghị đã suất một chúng thân vệ, sau khi Trịnh bá gia rời khỏi thành, vẫn luôn gác ngoài cửa thành.
Cho nên, mấy ngàn Tĩnh Nam quân này gần như không hề cản trở, trực tiếp vào thành.
Trịnh bá gia lần thứ hai suất quân vào thành, ngồi trên Tỳ Hưu, nhất thời hơi hoảng hốt.
Bởi một màn này, thật sự quá giống như từng quen biết.
Nhớ năm đó, Tĩnh Nam Hầu làm cách này suất Tĩnh Nam quân tiến thẳng vào Nam Vọng thành.
Đây cũng là lần đầu tiên Tĩnh Nam Hầu gặp hắn.
Mà ngày nay, dưới háng của hắn chính là Tỳ Hưu, trên người cũng mặc kim giáp, bên cạnh người cũng chính là Tĩnh Nam quân.
Trong đầu Trịnh bá gia bỗng nhiên hiện ra một câu:
Trong bất tri bất giác, ta đã... Sống thành bộ dáng của ngươi.
...
Tĩnh Nam quân ngoài thành bỗng nhiên vào thành, một màn này đối với các thế lực đại gia tộc Dĩnh Đô đều đoán trước được.
Bọn hắn theo thói quen cho rằng đấu tranh chính trị giống như chơi cờ, không quan tâm người có hận đối phương nghiến răng nghiến lợi hay không.
Khi ngươi mặt đối mặt ngồi ngay ngắn trước bàn cờ, ngươi vẫn phải giữ được vẻ hào hoa phong nhã.
Đây là một loại hình thức mọi người đều công nhân và đều thích.
Ngay cả năm đó khi Tư Đồ gia còn huy hoàng, sau khi Tư Đồ Lôi hạ bệ hai vị ca ca kia, cũng không “Bỏ đá xuống giếng” giết hai người bọn họ, mà đẩy bọn họ lưu đày đến Tuyết Hải Quan thủ thành.
đọc truyện dịch nhắn tới điện thoại 0 . 8 . 6 . 5 . 1 . 0 . 8 . 2 . 5 . 1
Tiểu lục tử từng đánh giá Tư Đồ Lôi, một thân cả đời anh minh, chỉ có hành động này lại cổ hủ đến cực điểm.
Quả thật đặt trên góc độ khách quan, nếu lúc trước Tư Đồ Lôi xử lý hai vị ca ca kia dứt khoát, hoặc đến chết, như vậy lúc sau rất có thể ngăn chặn được dã nhân loạn.
Lấy năng lực của Tư Đồ Lôi, không có hai vị ca ca kia nội ứng ngoại hợp với Dã Nhân Vương, hắn suất lĩnh tinh nhuệ Tư Đồ gia, lại có Tuyết Hải Quan làm chỗ dựa, Dã Nhân Vương đại khái rất khó nhấc lên sóng lớn.
Nhưng ai có thể biết trước tương lai?
Phải biết rằng lúc ấy phụ thân Tư Đồ Lôi, cũng chính là lão Tư Đồ gia chủ còn không chết, vẫn còn tại vị như cũ, nắm giữ quyền lực cực lớn, Tư Đồ Lôi “Huynh hữu đệ cung” một có thể an ủi phụ thân, ý bảo hắn sẽ không “Cốt nhục tương tàn”, hai cũng có thể thể hiện lòng nhân từ của hắn cho các đại thế lực Thành Quốc xem.
Nếu lúc trước Tư Đồ Lôi thật sự nắm hết quyền lực mà nói, cũng không cần nhờ Trương Bình Hàng ra mặt hướng Kiếm Thánh mượn kiếm đi ám sát cha hắn.
Nhưng mặc kệ thế nào, Dĩnh Đô bên này, vẫn không thích ứng loại phương thức chính trị cứ động môt chút là sử dụng binh đao này.
Ngược lại những Yến nhân trong thành Dĩnh Đô, sau khi nghe nói chuyện này, không hề giật mình.
Rốt cuộc, Yến Hoàng đã từng ngựa đạp môn phiệt.
Hành động kia có thể nói là dùng việc binh đao giải thích phương thức giải quyết chính trị cực đoan nhất.
So với Yến Hoàng đem hai vị Hầu gia và tinh nhuệ dưới trướng ẩn thân trong hậu viện Hoàng cung, dùng “Quân tiên phong tịch quyển thiên hạ”, trước mắt Trịnh bá gia chỉ điều động một ít Tĩnh Nam quân nhập Dĩnh Đô, ngược lại có vẻ vẫn hơi kém!
Hơn nữa, Yến nhân trong Dĩnh Đô, so với Tấn nhân, càng có một phần cảm giác an toàn, nói đến cùng, Bình Dã Bá gia không phải là Yến nhân sao?
Đông môn đã sớm bị Trịnh Phàm khống chế, nhưng Trịnh Phàm cũng không hạ lệnh đi chia quân chiếm đoạt ba cửa thành còn lại khác.
Kỳ thật, sau khi nhánh Tĩnh Nam quân này bị khống chế, theo lý thuyết rất có thể dễ dàng điều động ba nhánh binh mã từ tam doanh kia, mặc kệ sau này thế nào, hắn hoàn toàn có thể điều động ra gần hai vạn binh mã đóng ngoài Dĩnh Đô làm ầm ĩ.
Nhưng nói như vậy, chuyện sẽ nháo đến quá lớn.
Mọi việc, đều phải chú ý cái độ, gió thổi to quá, một đường thổi đến Yến Kinh, coi như hao tổn một vài phần, cũng không thoát khỏi tai tiếng.
Nhưng nếu ngươi chú ý hạn độ, tính chất câu chuyện kia có thể nói bất đồng!
Lúc này không đi chia quân chiếm lĩnh ba cửa thành khác, theo lý Trịnh bá gia hắn chỉ “Kiêu ngạo” và “Ương ngạnh”, không phải muốn dựa vào Dĩnh Đô tạo phản.
Đến nỗi kế tiếp nên làm như thế nào, kỳ thực không phải chuyện Trịnh bá gia cần nhọc lòng, việc hắn cần làm, đã làm rất tốt.
Cho nên, sau khi binh mã tiến vào thành, đâm thẳng vào thái thú phủ Dĩnh Đô, cũng chính là biệt phủ của Mao Minh Tài Mao đại nhân.
Giáp sĩ lao tới, hộ vệ ngoài cửa biệt phủ không dám ngăn trở, chỉ có thể mặc cho đối phương tiến vào.
Trịnh bá gia từ trên Tì Hưu xuống, đi tới chính sảnh thái thú phủ.
Nói chung, mặt sau chính sảnh sẽ có một phòng khách riêng khác, đây là nơi chủ nhân chiêu đãi khách nhân.
Trịnh bá gia tiến vào phòng khách riêng.
Cách cục bày biện phòng khách riêng giống ngoài chính sảng, chỉ là bị thu nhỏ gấp đôi.
Trịnh bá gia nằm trên ghế thủ tọa, nói với quản gia phủ thái thú đang run bần bật kia:
-Dâng trà lên, Mao đại nhân các ngươi mời Bổn Bá tới uống trà.
...
Mà lúc này, cơ hồ cùng thời gian, người mù và Dã Nhân Vương cũng tiến vào thái thú phủ.
Người mù ngồi trước một cái bàn ngoài sảnh, trong tay có một phần danh sách.
Hắn bắt đầu viết, một tờ giấy buông ra, đều có một giáo úy tiến lên lấy giấy, phái binh mã đi ra ngoài bắt người.
Chữ người mù rất đẹp, còn chưa Dã Nhân Vương, người cũng như tên, xấu không ngửi nổi.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long