Bình Dã Bá vừa mới tỉnh ngù trưa, một bên đi ra ngoài một bên còn đang kinh ngạc.
Hắn thật sự đến bây giờ còn chưa phản ứng, chính hắn chẳng qua viện cớ, thế nào lại tìm ra phản tặc
Hơn nữa từng đạo quân tình không ngừng hội báo tới đây, phản tặc còn rất hung hăng ngang ngược.
Đây là một vụ lớn, ngay cả trong đại doanh ngoài thành Dĩnh Đô cũng có nội ứng phản tặc?
Trước mắt, toàn bộ nơi nơi Dĩnh Đô đều truyền đến tiếng kêu, nơi này đều gào rống lên “Đuổi Yến cẩu, khôi phục Đại Tấn”.
Mà Trịnh bá gia dưới một đám thân vệ bảo hộ vừa mới đi ra khỏi đại môn hủ thái thú, lại vừa vặn thấy Mao Minh Tài dưới Nhiễm Dân bảo hộ đang vội vàng tới.
-Mao đại nhân...
Thình thịch!
Trịnh bá gia còn chưa mở miệng, Mao thái thú trực tiếp quỳ sát trước mặt Trịnh bá gia.
“...” Trịnh Phàm.
-Bình Dã Bá gia mắt sáng như đuốc, đã sớm xem thấu hết thảy, bản quan hoa mắt ù tai vô năng, lúc trước ta có nhiều vô lễ, tự giác hổ thẹn, thiếu chút nữa gây thành đại họa!
Mao Minh Tài dừng một chút, hơi ngẩng đầu lên nói tiếp:
-Cũng may tất cả đều trong mưu tính của Bình Dã Bá, hiện tại bản quan chờ sau khi Bình Dã Bá bình định phản loạn trong thành, sẽ đích thân cầm chén rượu, hướng Bình Dã Bá gia tạ tội!
Trịnh bá gia hít sâu một hơi, trong mắt lộ vẻ nghiêm túc, chậm rãi nói:
-Xin Mao đại nhân yên tâm... Tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của Bổn Bá!
...
-Tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của Bổn Bá!
Tuy rằng, Trịnh bá gia còn không rõ ràng lắm hắn rốt cuộc đã làm cái gì.
Nhưng ngay lúc này, vì quan tâm cảm xúc của Mao Minh Tài, nói chung không thể nói cho hắn: Ngài quỳ nhầm rồi!
Cái này sẽ ảnh hưởng lớn đến sự quan tâm và lòng tự tôn cảu vị đại quan biên giới này.
Vì giữ gìn mặt mũi người ta, Trịnh bá gia cuối cùng chỉ có thể lựa chọn yên lặng diễn tiếp.
Cũng may, mọi chuyện đã rõ, Dĩnh Đô phát sinh phản loạn...
Vậy cần bình định!
-Mời Mao đại nhân vào phủ nghỉ tạm, mọi chuyện đã có Bổn Bá lo.
-Vâng, Bá gia.
Lần này Mao Minh Tài có vẻ rất ngoan ngoãn, hắn rõ ràng, hiện giờ Dĩnh Đô đã sinh nội loạn, cần một người nhanh chóng đi tới bình định, mà ngay lúc này trong Dĩnh Đô chỉ có một tiếng nói tốt nhất.
Người mù đi tới nâng Mao Minh Tài, ý bảo cùng hắn đi vào.
Mà chân chính chọc phá việc này chính là Dã Nhân Vương, hắn không hề đi vào, mà tiếp tục đi theo Trịnh bá gia.
Đợi sau khi Trịnh bá gia xoay người lên Tỳ Hưu, Dã Nhân Vương cũng chọc ngã rơi một tên thân vệ binh trên ngựa, xoay người ngồi lên.
Kỳ thật, trong Tuyết Hải Quan, người biết thân phận của Dã Nhân Vương rất ít cực ít, ngay cả đám thân vệ này cũng không biết thân phận của Dã Nhân Vương, nhưng thường xuyên có thể thấy hắn và Bắc tiên sinh cùng nhau chơi cờ, cho nên tự động biết địa vị Dã Nhân Vương không tầm thường, tên thân vệ bị đoạt chiến mã kia cũng không bực, yên lặng mà thối lui về sau.
Cùng với từng đạo quân tình không ngừng hội báo về, Trịnh bá gia cũng bắt đầu tiến vào trạng thái.
Mặc kệ thế nào, Trịnh bá gia vẫn luôn đi theo bên người Lương Trình học đánh giặc, lại được Tĩnh Nam Hầu tự tay dạy dỗ, đồng thời còn trải qua rất nhiều trận chiến lớn nhỏ, từ nam đến bắc, hơn nữa đều trên tiền tuyến.
Khi ngươi được một thầy giáo có trình độ cao cấp và kinh nghiệm phong phú dạy dỗ, coi như một đầu heo đặt vào vị trí của Trịnh bá gia, cũng có thể rầm rì ra cái lý luận suông.
Huống chi, Trịnh bá gia không phải heo.
Trước kia vì suy nghĩ đại cục, vì suy xét ổn thỏa, cho nên vẫn luôn trì hoãn cơ hội tự tay làm, nhưng hiện tại gặp cục diện này, cũng không cảm thấy có cái gì khó.
Từ xưa đến nay, muốn mưu phản đều không thoát được hai yếu tố quan trọng nhất chính là... Quân đội và đại nghĩa.
Quân đội càng phía trước đại nghĩa.
Hiện giờ, nam bắc hai doanh ngoài thành, nguyên bản binh mã của phản nghịch đã hoàn toàn bị khống chế, nam bắc đại doanh ổn định, như vậy đối với lần phát sinh nội loạn này mà nói, đừng nhìn thanh thế đại, nhưng chỉ là một đoàn hư hỏa, thiêu không đau người, cũng không cháy lâu.
Đến nỗi đại nghĩa, nói đến cái này phải xem Quốc Chủ trước đây là Tư Đồ Vũ.
-Truyền lệnh, ra lệnh chủ tướng đại doanh tây môn tức khắc chia làm tam bộ, hai bộ phận nhìn thẳng nam bắc đại doanh, một bộ khác vào thành trợ lực bình định.
-Vâng!
-Cao Nghị, ngươi tức khắc lãnh một đội nhân mã đi Thành thân vương phủ, đưa Tư Đồ Vũ đến chỗ phủ thái thú, nếu hắn không chịu tới, nói cho hắn tự gánh lấy hậu quả!
Trịnh bá gia dừng một chút, nói tiếp:
-Nói, lời này do Bổn Bá nhắc!
-Mạt tướng tuân mệnh!
-Tất cả còn lại, theo Bổn Bá đến kho quân giới!
Kho quân giới cất giữ đại lượng quân giới, nếu bị phản quân lấy ra được, rất có thể khiến quân giới tiêu hao rất nhiều, đương nhiên, phản quân cũng không có khả năng nhanh chóng dựa vào những quân giới này võ trang được bao nhiêu nhân mã.
Trên thực tế, những bá tánh trong thành chưa từng được huấn luyện qua, cầm cung cầm thương cầm đao cũng không đen tới áp lực lớn, chẳng qua vì né tránh phiền toái sau này, cho nên trước tiên bóp nát khả năng mới là lựa chọn sáng suốt nhất.
Kế tiếp, Trịnh bá gia suất lĩnh một chúng giáp sĩ đi thẳng đến kho quân giới.
Kho quân giới bên kia vẫn còn đang chém giết, nguyên bản binh sĩ trông coi kho quân giới kia bởi vị Chu phòng giữ Tuần Hành tư bỗng nhiên suất lĩnh binh mã dưới trướng phát động đánh lén, làm cho binh sĩ trông coi kho quân giới đại loạn, nhưng cũng may kho quân giới thiết kế vốn nhằm vào điểm này, cho nên binh sĩ phòng thủ bắt đầu đóng chặt các cửa sắt, thành công ngăn cản đám người kia đột phá, chờ đợi đội viện binh do Cao Nghị phái tới.
Trước mắt chiến cuộc kho quân giới bên kia chia làm hai nơi, một chỗ là trong nội bộ, một chỗ đang bên ngoài đường phố.
Vô luận Trịnh bá gia tự mình dẫn ba trăm thân vệ hay Tĩnh Nam quân lúc trước tiến vào, đây tuyệt đối đều là tinh nhuệ, cũng là lão binh già đời trên chiến trường, chỗ ưu tú chân chính của bọn họ không phải bởi quân giới hoàn mỹ hay cá nhân võ dũng mạnh mẽ thế nào.
Đương nhiên hai cái này tất nhiên sẽ không kém.
Nhưng sở trường thật sự lớn nhất, chính là loại bảo trì ổn định trong chiến trường hỗn loạn.
Tỷ như nhánh Tĩnh Nam quân đang chém giết với đám phản quân trên đường phố này, làm nhóm bộ đội đầu tiên tiếp viện, khi bọn họ đối mặt với đám phản nghịch các đường tới, không hề lựa chọn liều lĩnh, mà lấy phương thức kết trận, ỷ vào địa hình đường phố không rộng lớn, bắt đầu tầng tầng lui giữ, mà mỗi khi phản quân cảm thấy chặn đánh lui bọn họ do đó chuẩn bị sát nhập đi vào bên trong kho quân giới, nhánh binh mã này lập tức gia tăng áp lực, ngăn cản phản quân đạt thành mục đích.
Dã Nhân Vương đi theo bên người Trịnh bá gia thấy một màn này, không nhịn được, cực kỳ hâm mộ mà liếm đầu lưỡi.
Đại Yến mạnh, chính là mạnh ở chỗ này.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long