Dưới sự ảnh hưởng của Trịnh bá gia, Tì Hưu trừ bỏ ngẫu nhiên sẽ trộm liếm một ít máu trên mặt đất, ngày thường nó rất chú trọng xử lý lông tóc trên người.
Nhưng, nó cũng rõ ràng, bạch y nam tử trước mắt này và kiếm của hắn, rốt cuộc đáng sợ cỡ nào.
Trịnh bá gia mở miệng nói:
-Dân chúng muốn chính là an cư lạc nghiệp, đám người này sẽ phá hư cục diện thật vất vả mới yên ổn xuống này.
Trịnh bá gia là người lành nghề trong mát xa tâm lý.
Kiếm Thánh cười cười, nói:
-Nếu ngươi đã chết, Tuyết Hải Quan sẽ đại loạn, cái sân của ta sẽ không còn an ổn nữa.
Trịnh Phàm nghe vậy, gật gật đầu, không nói cái gì nữa.
Khi Kiếm Thánh còn trẻ vì tuổi trẻ khí thịnh mà sống.
Sau khi Kiếm Thánh luyện kiếm thuật, vì hai chữ nổi danh mà sống.
Sau khi Kiếm Thánh công thành danh toại, lại vì quốc gia đại nghĩa mà sống.
Hiện tại hắn chỉ muốn sống vì gia đình nhỏ kia của hắn.
Người khác nói như thế nào, người khác thấy thế nào, hắn không để bụng.
Tâm của kiếm khách không phải lạnh lẽo, mà là chuyên tâm.
Khúc nhạc đệm này cứ vậy kết thúc, kế tiếp trên đường đi Tôn phủ không xảy ra cái gì ngoài ý muốn.
Đi vào cửa Tôn phủ, lại thấy đại môn Tôn phủ có một đám tôi tớ đang quỳ sát hai bên đại môn, run bần bật.
Sau đám người hầu còn có Tôn Anh đang ngồi dưới đất.
Bên cạnh Tôn Anh chính là Tôn Lương đang đứng, mặt xám như tro.
Chuyện này bọn họ đã biết.
Kỳ thật, ngay sau khi tin tức Yến quân nhảy vào phủ đệ Tôn Anh tiến vào bổn trạch Tôn gia, chuyện này lập tức trở nên rõ ràng.
Nguyên bản hai cha con Tôn Hữu Đạo và Tôn Lương vẫn đang yên ổn, sau khi biết chuyện này lập tức hiểu được tất cả chuyện này đều liên quan đến Tôn Anh.
Loại chuyện này, Tôn Anh có khả năng làm, đồng thời hắn sẽ làm.
Tuy rằng lúc trước không ngờ tới, nhưng sau khi chuyện này phát sinh, lại chứng thực trên người hắn sẽ không cảm thấy quá kỳ quái.
Trịnh bá gia không vội vã nhập phủ, mà để giáp sĩ dưới trướng tiến vào trước, áp giải tất cả nô bộc trên dưới của Tôn gia đi ra ngoài.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia từ trên người Tì Hưu xuống dưới, đứng.
Cái đứng này, đứng một hồi lâu.
Hai sườn trái phải của phủ đệ Tôn gia có hai bảng hiệu, phía bên phải là “Công trung thể quốc”, bên trái là “Nhật nguyệt gương sáng”.
Đây đều là Tư Đồ Lôi tự tay viết, “Gương sáng” chỉ chính là tiểu hầu gia thường khuyên nhủ Tư Đồ Lôi tránh kiêu xa, thân bá tánh.
Bởi sinh thời Tư Đồ Lôi để lại di chiếu quy phụ Yến Quốc, cho nên chữ của Tư Đồ Lôi đến hiện tại cũng không tính phạm húy.
Kiếm Thánh mở miệng nói:
-Chữ này, rất đẹp sao?
Nếu khó coi, tại sao ngươi lại đứng ở chỗ này lâu như vậy?
Trịnh Phàm lắc đầu, nói:
-Chờ ngươi đi vào trước.
Kiếm Thánh cười cười, nói:
-Sao không nói sớm?
Trịnh bá gia lắc đầu, nói:
-Ta cũng muốn mặt mũi.
-Được rồi.
Kiếm Thánh cất bước đi vào Tôn phủ, Trịnh bá gia theo ngay sau đó, đi theo sát chính là Dã Nhân Vương.
Mà Tôn Anh và Tôn Lương, đã bị một chúng giáp sĩ vây quanh.
Đồng thời trong ngoài Tôn trạch đều bị giáp sĩ thân bệ binh Trịnh bá gia canh gác.
Bản thân Tôn Hữu Đạo ngồi trong sảnh đường.
Hai chân Tôn Anh tàn tật ngồi dưới đất, tuy nói hơi chật vật, nhưng khi thấy Trịnh Phàm đi vào, trong mắt như một lần nữa phát quang.
Mà đệ đệ Tôn Lương này, quỳ sát trên mặt đất.
Không xin tha, bởi Tôn Lương rõ ràng, lúc này xin tha đã không còn ý nghĩa gì nữa.
Coi như yêu cầu xin tha, chính hắn cũng không có tư cách này, cần chính cha hắn tới cầu.
-Tôn Anh ngưỡng mộ Bình Dã Bá gia hồi lâu, hôm nay nhìn thấy, quả nhiên oai hùng phi phàm.
Mỗi lần nghe nam nhân Tấn địa loại từ Ngưỡng mộ” “Kính nể” “Hướng về” này, trong lòng Trịnh bá gia vẫn luôn có một loại cảm giác quái quái.
Trịnh Phàm không để ý tới Tôn Anh, mà nhìn về phía Tôn Lương đang quỳ sát một bên kia, mở miệng nói:
-Bổn Bá còn tưởng rằng, các ngươi sẽ trói Tôn Anh lại.
Trên đường đi tới, Dã Nhân Vương giới thiệu rất kỹ càng và tỉ mỉ về Tôn gia cho Trịnh Phàm.
Chuyện này nếu Dã Nhân Vương phát hiện, cũng do hắn đâm thủng, như vậy trên chuyện này, hắn tự nhiên có quyền lên tiếng cực lớn.
Tỷ như, Dã Nhân Vương cho rằng, Tôn Hữu Đạo vẫn chưa tham dự chuyện này.
Bởi lấy năng lực và sức ảnh hưởng của Tôn Hữu Đạo, sẽ không tạo nên một sự kiện phản loạn đơn giản như vậy.
Rốt cuộc lão nhân kia từng ở Tuyết Hải Quan, giúp Tư Đồ Lôi bày mưu tính kế, mấy lần đánh bại Sở quân.
Hơn nữa còn từng trợ giúp Tư Đồ Lôi, ngay trước khi băng hà, đánh lui Cẩu Mạc Ly.
Nhưng, nói thế nào đây, trước loại chuyện mưu phản này, ngươi rất khó thoát khỏi can hệ này.
Tôn Anh cười nói:
-Bá gia, Tôn Anh ta vốn là người tàn phế, một thư sinh tay trói gà không chặt, trói hay không trói ta có gì khác nhau? Coi như trói lại, lừa gạt người khác còn tạm được, trước mặt ngài có gì lừa gạt đây?
-Nha, còn nói rất nhiều lời.
-Ai, việc đã đến nước này, vốn định tự sát kết thúc, nhưng lại sợ bản thân chết không rõ ràng để Bá gia cảm thấy không thoải mái không tận hứng. Cho nên, Tôn Anh cố ý lưu lại mạng, giao cho Bá gia ngài tới xử trí.
Trịnh bá gia hờ hững nói:
-Quan tâm như vậy?
-Hẳn vậy.
-Được, xem như ngươi thức thời, mấy hài tử của Tôn Anh, Bổn Bá gia lưu bọn họ một mạng.
Tôn Anh tựa hồ không dự đoán được Trịnh Phàm dễ nói chuyện như vậy, lập tức chuẩn bị chắp tay hành lễ, đồng thời nói:
-Đa tạ Bình Dã...
-Nam tự cung đưa vào trong cung, nữ sung nhập giáo phường tư.
“...” Tôn Anh.
-Ai, Bổn Bá đến bây giờ vẫn chưa đổi được tật xấu mềm lòng này.
Trịnh bá gia nhìn về phía Kiếm Thánh bên cạnh người.
Biểu tình Kiếm Thánh rất bình tĩnh,
Rơi vào đường cùng, Trịnh bá gia không được đáp lại, chỉ có thể quay đầu lại nhìn về phía Dã Nhân Vương.
Dã Nhân Vương lập tức vỗ tay một cái, nói:
-Không phải sao Bá gia, ngài chính là tâm địa Bồ Tát.
Lúc này nụ cười trên mặt Tôn Anh cũng biến mất, tự nhiên nói:
-Người thắng làm vua người thua làm giặc, nhưng xin Bá gia cấp cho cái thể diện.
-Thể diện? Bổn Bá dựa vào cái gì phải cho ngươi một cái thể diện? Nếu ngươi muốn cái thể diện này, tại sao lúc trước không nghĩ đến hậu quả?
-Ta làm tất cả đều vì Đại Tấn.
-Tam gia phân Tấn đã rất nhiều năm.
Trịnh bá gia nói.
-Nhưng ta là Tấn nhân! Chuyện Tấn địa hẳn cần Tấn nhân chúng ta làm chủ, mà không phải Yến nhân các ngươi.
Nghe được lời này, Trịnh bá gia cười nói:
-Khi dã nhân đánh tới Vọng Giang, là các ngươi chủ động hướng ta Đại Yến quy phụ thỉnh cầu Đại Yến ta đánh đuổi dã nhân.
Tôn Anh cố nói:
-Vậy Hách Liên gia và Văn Nhân gia đâu? Bọn họ cũng mời Yến nhân các ngươi tới? Tâm của Yến nhân, người trong thiên hạ đều biết!
Trịnh bá gia cười khẩy nói:
-Ha ha, cái này càng không đúng rồi, quân đội Đại Yến ta tấn công Càn Quốc, là liên quân Hách Liên gia và Văn Nhân gia chủ động lướt qua Mã Đề sơn mạch xâm phạm Đại Yến ta. Thế nào, chỉ cho các ngươi tới đánh ta, không để chúng ta đánh trả?
-Tấn nhân ta...
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long