Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1098: ĐỪNG SO SÁNH

- Như thế nào, không đúng?

-Ngươi làm buôn bán còn được, nhưng về phần đánh giặc, ngươi lại không được. Vấn đề lớn nhất của ta bây giờ chính là thời gian, chỉ cần cho ta thêm ba năm, ta sẽ xây dựng tốt Tuyết Hải Quan, binh mã dưới trướng ta có thể mở rộng từ hai vạn lên bốn vạn, nhưng nếu mù quáng khuếch trương sẽ khiến căn cơ ta không ổn.

Trịnh bá gia dừng một chút, bổ sung nói:

-Coi như Tĩnh Nam Hầu, ngay từ đầu có Tĩnh Nam quân cũng cần thời gian mười năm mới có thể dạy dỗ xong. Mặt khác, Trấn Nam quan không dễ đánh như vậy, lần trước dưới Ngọc Bàn thành, chúng ta chiếm lợi thế lớn bởi Sở nhân đang nội chiến không rảnh bận tâm bên ngoài, cộng thêm chủ lực dã nhân bại vong đến quá dứt khoát, làm cho Sở quân bên kia mất điểm tựa.

Trịnh bá gia nói đến đây, giọng điệu có vẻ nghiêm túc nói:

-Nhưng hiện tại Sở nhân sẽ không phạm sai lầm ngu ngốc đó, một Trấn Nam quan thôi đã có hơn vạn quân coi giữ, hơn nữa phía sau và hai cánh còn có mười mấy vạn đại Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở đang đóng quân. Một khi khai chiến, viện quân Đại Sở sẽ cuồn cuộn không ngừng mà hướng Trấn Nam quan tụ tập.

Cơ Thành Quyết gật gật gù.

Trịnh bá gia nói:

-Quý tộc Đại Sở bên kia càng không có khả năng để Đại Yến ta làm chủ Sở Quốc, kỳ thật tình hình Sở Quốc rất tương tự Đại Yến ta năm đó, ngoại chiến sẽ bó tay bó chân, nhưng khi tự bảo vệ mình, sẽ vô cùng tích cực. Cho nên, muốn đánh Trấn Nam quan, cần xây mở rộng binh mã, yêu cầu đại lướng khí giới công thành.

Trịnh bá gia nói đến đây, nhìn Cơ Thành Quyết, tính tính nhẩm nhẩm trên tay nói:

-Chỉ riêng phụ binh và dân phu thôi ít nhất không dưới ba mươi vạn, đây là trường hợp tối thiểu nhất, nếu chiến sự lâu dài, đại quân vây thành công Sở, mỗi một ngày đều cần số lượng lương thảo khổng lồ. Khác với năm đó nam bắc nhị hầu mười ngày liên tục chiến đấu trên các chiến trường ngàn dặm phá Hách Liên gia và Văn Nhân gia, Sở nhân sẽ dùng sở trường bọn họ chính là thủ thành chiến và bộ chiến đối đầu với chúng ta.

Cơ Thành Quyết hỏi:

-Khó như vậy sao?

-Muốn đánh hạ Trấn Nam quan, Đại Yến ta cần huy động quy mô binh lực lớn hơn rất nhiều, cần lấy lực lượng quốc gia chống đỡ và đánh cuộc. Rốt cuộc, phía sau Trấn Nam quan chính là Thượng quận của Sở nhân, có thể nói là vùng đất bằng phẳng, hơn nữa Sở nhân cũng biết tầm quan trọng của Trấn Nam quan.

Trịnh bá gia dừng một chút, nói tiếp:

-Nếu có thể đánh mà nói, Tĩnh Nam Hầu đã sớm đánh, chính bởi trận chiến này cần liều chết một hơi cuối cùng, bất luận việc bỏ dở nữa chừng gì, đều sẽ làm cho nỗ lực và hi sinh lực trước như nước chảy về biển đông. Cho nên, rất xin lỗi, trừ phi Bệ Hạ quyết tâm công Sở Quốc trước, trước tiên làm tốt sự chuẩn bị, nếu không căn bản không thể nào đánh hạ Sở Quốc.

Cơ Thành Quyết thở dài, nói:

-Đúng bởi Sở Quốc khó đánh, cho nên mới trước tiên đánh Sở Quốc, chính bởi đánh Sở Quốc rất tồn thời gian, cho nên mới càng cần đánh Sở Quốc. Thứ nhất, muốn hoàn toàn bình định thiên hạ, nhất thống Chư Hạ, tự nhiên khổ trước sướng sau. Thứ hai, ta sợ Càn Quốc trải qua đánh trận.

-Càn Quốc xác thật không trải qua đánh trận, chẳng sợ ta nghe nói bọn họ đang luyện tập và chỉnh huấn biên quân.

Tổ gia quân, Chung gia quân, cùng với các tướng lãnh mới được quan gia Càn Quốc mới sắc phong, lúc trước Yến quân nhập Càn đều quá cùi bắp.

Nhưng Tam Biên Càn Quốc bao gồm toàn bộ bắc địa Càn Quốc, trừ phi Càn Quốc có thể lập tức biến ra hai mươi vạn Thiết kỵ tinh nhuệ có thể tranh phong với Yến quân, nếu không gần như không thể thay đổi cục diện nơi này chỉ có bị động ăn đòn.

Cơ Thành Quyết nói:

-Nhưng Càn Quốc cứng cỏi, đặc biệt là Giang Nam Càn Quốc, dân cư đông đúc vô cùng dồi dào, rất dễ rơi vào cục diện sa lầy trên chiến trường.

Trịnh bá gia cười cười, móc ra hộp sắt, lấy ra một khối kẹo bạc hà nhét vào miệng nói:

-Ngươi không bằng nói thẳng vạn nhất không cần thận đánh nát Càn Quốc rồi, ngươi sẽ hoàn toàn vô duyên với ngôi vị Hoàng Đế kia.

-Dù sao ta cũng phải tìm một cái cớ, ta không phải vì ngôi vị Hoàng Đế, thì cũng phải vì đại cục.

-Dối trá.

-Học ngươi.

Trịnh bá gia vẫy vẫy tay, nói:

-Thôi thôi, trước không nói chuyện quốc sự.

Cơ Thành Quyết duỗi tay lấy một viên kẹo bạch hà trong hộp sắt của Trịnh bá gia ra, nhét vào miệng, một bên nhấm nuốt một bên nói:

-Ngươi tính toán khi nào muốn có hài tử?

Trịnh bá gia lắc đầu, nói:

-Ngươi đây muốn khoe sao?

-Khi có hài tử, lão Trịnh à, nam nhân sẽ hoàn toàn không giống nhau.

-Nhanh thôi.

Tứ Nương đã đáp ứng hắn, chờ lần này sau khi hắn trở về, thương thể của Tứ Nương khẳng định đã dưỡng tốt.

-Sau khi có hài tử, ngươi sẽ không cầm lòng được đưa tất cả thứ tốt nhất cho hắn.

-Có thể hiểu.

-Sau khi có hài tử, mới xem như trên đời này có một tầng vướng bận chân chính, đồng thời có một cái “Căn”.

Khi nghe đến chữ “Căn” kia, Trịnh bá gia bỗng nhiên hơi lâng lâng, chậm rãi nói:

-Tin tưởng ta, ta so với ngươi càng cần nữa một cái căn.

Bầu không khí, bắt đầu trở nên ấm áp.

Lúc trước, hai nam nhân nói chính là chuyện quốc quân đại sự, hiện tại bọn hắn lại chuyển sang nói chuyện nhà.

Nhưng hai người cắt thật sự tự nhiên, thả sẽ còn càng tự nhiên hơn.

-Đáp ứng ta, sau này xem mặt mũi con nuôi ngươi, đối xử tử tế hắn, ngươi có thể học anh vợ ngươi làm Nhiếp Chính Vương, sau đó tận lực cho hắn thể diện.

-Ân, sau này chờ ngươi giải trừ binh quyền của ta cho ta nhập tử lao, trước khi chuẩn bị tịch thu tài sản chém hết cả nhà, để con nuôi tới đưa ta bữa cơm, đồ ăn cần phong phú một chút, rượu có thể không có, nhưng nhất định phải có thuốc lá.

Cơ Thành Quyết gật gật đầu, nói:

-Ta sẽ.

-Tiện nhân.

-Ha ha.

-Được, ta đây đi học Đa Nhĩ Cổn.

(Chú thích: Đa Nhĩ Cổn còn gọi Duệ Trung Thân vương là một chính trị gia, Hoàng tử và là một Nhiếp Chính Vương có ảnh hưởng lớn trong thời kì đầu nhà Thanh.)

-Đa Nhĩ Cổn là ai?

-Tên một Quốc Vương phương tây, cũng là Nhiếp Chính Vương đương thời.

-Sau đó?

Sau khi chết bị quất xác.

-Đây khó tránh khỏi.

Lúc này, Hà Tư Tư tự mình bưng đồ ăn đến, đặt trên bàn trà.

Đa Nhĩ Cổn - Trịnh, theo bản năng nhìn Hà Tư Tư vài lần.

Sau đó, hắn lập tức quay đầu đi, đổ thừa bản thân nhập diễn quá sâu.

-Uống rượu sao?

Cơ Thành Quyết gật gật đầu, nói:

-Đem tất cả rượu ngon ta cất ở hầm lên, hôm nay ta muốn hay say, ngày mai cố ý không thượng triều, làm cho bọn họ đều hiểu rõ quan hệ giữa ta và Bình Dã Bá.

-Tốt.

Hà Tư Tư đi xuống lấy rượu.

Cơ Thành Quyết đem chiếc đũa đưa cho Trịnh Phàm, nói:

-Nếm thử đi, đây là món thịt kho tàu sở trường của vợ ta.

Trịnh bá gia dùng đũa gắp, nói:

-Ăn ngon.

-Đúng không, nữ nhân ngươi biết nấu ăn sao?

-So với cái này tốt hơn nhiều, đừng so với nữ nhân ta, ngươi kém xa.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!