Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1140: NGƯƠI QUYẾT ĐỊNH, TA PHỤ TRỢ

Rượu Lý Phú Thắng mới vừa uống vào trong miệng trực tiếp phun ra, hắn có loại bản năng phàm chiến tranh sẽ không uống rượu.

Đồng thời, đôi mắt Lý Phú Thắng lập tức phiếm hồng, hiển nhiên bệnh cũ lại tái phát, khó chịu nổi, gọi thân vệ đến:

-Mau mau, nhanh chóng truyền lệnh xuống, để bọn họ hành quân nhanh hơn, trước nửa đêm, quân tiên phong cần chạy đến đây cho lão tử! Nếu làm lão tử bỏ qua cơ hội lần này, lão tử sẽ lột da mấy thằng nhãi con kia!

Sau khi phân xong, Lý Phú Thắng lại đột nhiên bắt lấy hai tay Trịnh Phàm, kích động nói:

-Lão đệ, cho ta, nhất định phải cho ta, cho ca ca ta! Ca ca ta thật sự không nhịn được! Ca ca ta thật nghẹn hỏng rồi!!!

-Phanh!

Ngoài thính đường, Liễu Như Khanh nguyên bản đang bưng mâm điểm tâm tiến vào, không cẩn thận làm rơi mâm xuống.

Khách nhân thân cận đến nhà, nữ quyến lộ diện là lễ nghi.

Tứ Nương ở trong phòng làm việc, tạm thời không ra tiếp khách được, công chúa đã có phong hào Yến Quốc, để nàng ra gặp khách mà nói, Lý Phú Thắng còn phải hành lễ đối với nàng, không tiện.

Cho nên chỉ có thể để Liễu Như Khanh này tới gặp khách.

Thấy Liễu Như Khanh còn chuẩn bị ngồi xổm xuống nhặt đồ rơi, Trịnh Phàm lập tức đi tới kéo nàng.

-Để hạ nhân dọn dẹp là được rồi, đừng làm hỏng tay.

Liễu Như Khanh ngẩng đầu nhìn Trịnh bá gia, nhút nhát sợ sệt.

-Vâng, nô gia đã biết.

Ân, ánh mắt của nàng thế nào lại quái quái như vậy?

Sắc mặt, còn hơi trắng bệch?

Kỳ thật, trong lòng Liễu Như Khanh nghĩ rằng:

Không trách được hắn tới nay vẫn chưa muốn ta, chỉ thích ta gọi hắn là thúc thúc, hóa ra hắn. . .

. . .

Trịnh bá gia không rõ ràng ý tưởng của Liễu Như Khanh lắm, rốt cuộc mắt thấy sắp phải dụng binh, Trịnh bá gia còn chưa tự nhiên và thoải mái đến mức một bên dụng binh một bên hưởng thụ hương sắc.

Đợi sau khi Liễu Như Khanh rời đi, Trịnh bá gia xoay người nhìn Lý Phú Thắng, nói:

-Đại ca yên tâm, tiểu đệ ta sẽ trợ thủ cho ngươi.

-Ha, thống khoái!

Lý Phú Thắng xoay người, cầm lấy bát rượu, đổ toàn bộ rượu bên trong ra, sau đó dùng đầu lưỡi liếm liễm đế chén.

-Ai, rượu này chờ đánh xong trận này, lại uống tiếp.

Nói xong, Lý Phú Thắng lại nghĩ tới cái gì, nói:

-Nhớ trước đây khi đánh giặc, ta và Lý Báo thường ngồi cùng nhau, ngươi mang rượu từ Thịnh Lạc bên kia tới, nhưng trong thời gian chiến tranh không cho phép uống rượu là thiết luật của Trấn Bắc quân ta, ta và Lý Báo mỗi người đều cầm một chiếc đũa, chấm rượu đỡ nghiện, Lý Báo tên kia thích lột tỏi ăn, ăn đến bốc nặng mùi trong trong quân trướng.

Trịnh bá gia trầm mặc, Lý Phú Thắng hiển nhiên hoài niệm vị đồng chí đã qua đời kia.

-Trịnh lão đệ, chúng ta là người trên sa trường, đời này ta đã sát nghiệt quá nhiều, cũng không cầu về già có thể an hưởng tuổi già. Có điều ta cũng không sợ chết, từ khi mặc thân giáp trụ này tới đây, đã có quá nhiều huynh đệ tốt sớm chờ đợi ta dưới kia, chờ khi ta xuống, cũng không cảm thấy tịch mịch.

-Đại ca, sắp xuất chinh rồi, nói lời này thật không may mắn.

-Không may mắn cái gì, dã nhân thôi, nếu Dã Nhân Vương kia vẫn còn, không nói có thể tính hơi chú ý, hiện tại đám dã nhân kia chỉ là một đám ô hợp, binh lão tử cộng thêm binh của Trịnh lão đệ ngươi, chúng ta cầm mười vạn Thiết kỵ, còn phải sợ bọn hắn?

Nói xong, Lý Phú Thắng đi đến trước người Trịnh Phàm, duỗi tay vỗ vỗ bả vai Trịnh Phàm, bỗng nhiên đè thấp âm thanh, nói:

-Lần trước Thiến nha đầu ở chỗ ngươi ngất đi, hẳn do ngươi đi?

Trịnh Phàm không biết việc này do quận chúa viết thư mách Lý Phú Thắng hay Lý Phú Thắng tự mình đoán được.

Nhưng không sao cả.

Trịnh bá gia thực dứt khoát gật đầu, nói:

-Phải.

-Đều là người trẻ tuổi, nhìn một chút người không hợp mắt cũng là việc bình thường.

Trịnh Phàm không nói chuyện.

-Thiến nha đầu cũng đáng thương, giống tiểu hầu gia trong phủ đệ ngươi, thân là con cái bọn họ, cả đời này chú định không được thoải mái.

Trịnh Phàm thở dài.

-Tới đây, chớ nói lời này, sắp đánh giặc cần phải nâng cao tinh khí thần, công thành chiến khẳng định chết rất nghẹn uất, lần này ca ca ta phải chơi, quẩy nát cánh đồng tuyết. Trịnh lão đệ, ngươi ngồi chỗ này, ngươi nói với ta biết, rốt cuộc nên đánh trận này thế nào? Chúng ta tự nhiên không có quá nhiều thời gian thâm nhập sâu cánh đồng tuyết, nhưng thịt nửa khối khu vực phía đông cánh đồng tuyết này vẫn không thành vấn đề.

Lý Phú Thắng dừng một chút, thấy Trịnh Phàm vẫn không nói gì, tiếp tục nói:

-Người, gia súc, da lông vân vẫn đều hữu dụng. Nói vậy Trịnh lão đệ ngươi cũng rõ ràng, hiện tại Đại Yến ta thoạt nhìn lãnh thổ khổng lồ, nhưng từ sau khi thâu tóm Tam Tấn, kỳ thật ăn uống chật vật, hết sức vất vả. Lần này chúng ta cướp đoạt bao nhiêu trên cánh đồng tuyết, áp lực phía sau của chúng ta cũng có thể nhỏ đi một ít, bá tánh cũng có thêm một chút thức ăn.

Trịnh Phàm gật gật đầu.

-Được rồi được rồi, ta mang binh xung phong, nhưng đánh như thế nào, an bài như thế nào, ngươi quyết định.

Trịnh Phàm gật gật đầu, cười nói:

-Ý nghĩ của ta khả năng sẽ hơi trắc trở, cũng hơi phiền phức, nhưng nghĩ đến, hẳn đáng giá.

. . .

Trời dần dần đen lại, đội ngũ di chuyển của Tang Hổ bắt đầu hạ trại.

Bên ngoài binh mã các bộ lạc vẫn chưa rời đi, bày biện ra tư thế càng ngày càng nhiều.

Ban ngày không đến ba vạn, đến bây giờ đã tụ tập đến bốn vạn người rồi.

Bởi có bộ tộc xa hơn phía dũng sĩ trong tộc đến muốn phân một chén canh.

Nhưng bởi Kim Thuật Khả đã phái người đến truyền đạt lời cảnh cáo cho bọn hắn, cho nên không bộ tộc nào dám dẫn đầu phát binh, nhưng muốn cho bọn họ cứ như vậy rời đi, bọn họ lại không bỏ được.

Đây là một bộ lạc gần ba vạn người, hơn nữa còn phi thường rời rạc, chỉ cần binh mã mấy tộc hợp lại cũng thừa sức ăn toàn bộ.

Cứ như vậy trực tiếp từ bỏ, bọn họ không thật sự không cam tâm.

Quan trọng nhất chính là, đội ngũ binh mã Tuyết Hải Quan bên kia, ban ngày nhiều thế nào, buổi tối vẫn thế đấy, cũng không thấy Tuyết Hải Quan bên kia phái binh thêm tới đây.

Nếu vị Bá gia kia tự tới, lãnh bảy tám ngàn kỵ binh tới đây, không cần nói bọn họ cũng sợ chạy khiếp vía, nhưng đây chỉ có mấy trăm người, thật sự cho rằng có thể dọa chúng ta sao?

Trong lúc nhất thời, các bộ lạc bắt đầu phái người đi vào tiểu doanh địa của Kim Thuật Khả, tiến hành các loại thăm dò.

Kim Thuật Khả thấy ai đến cũng không cự tuyệt, ai tới đều gặp, đều nói chuyện với bọn họ, nhưng đối với sự ám chỉ của những bộ tộc này, Kim Thuật Khả đều một miệng ngụm từ chối, nghiêm chỉnh nói cho bọn họ, đội ngũ di chuyển này muốn tiến vào Tuyết Hải Quan.

Đồng thời Kim Thuật Khả cũng rõ ràng, những thủ lĩnh bộ tộc này một bên không ngừng phái người đến thăm dò hắn, khẳng định bọn họ bên kia cũng đang thương nghị.

Rốt cuộc bọn họ người nhiều, rốt cuộc đây là suy nghĩ ngây thơ trong đầu bọn họ.

Quy củ cánh đồng tuyết, thâu tóm những tiểu tộc xung quanh vốn là đạo lý bất biến từ xưa đến nay.

Người Yến cường đại hơn nữa, có thể đánh giởi, nhưng ngươi rốt cuộc chỉ ở Tuyết Hải Quan, ngươi còn chưa chinh phục nổi cánh đồng tuyết mênh mang này đâu!

Loại cục diện giằng co này vẫn luôn tiếp tục đến nửa đêm.

. . .

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!