Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1142: LẤY BỌN HỌ LUYỆN CÔNG THÀNH

- Trịnh lão đệ, ta thấy túi tiền của ngươi vẫn còn thiếu, thế nào, thật sự muốn đuổi linh dương?

-Đúng vậy, đuổi bọn họ về hướng đông.

Chiến tranh mà, xác thật cuộc truy đuổi này vẫn còn đang tiếp tục.

Nếu từ chỗ cao nhìn xuống dưới, có thể nhìn thấy một mảnh màu đen đang đẩy một mảnh tạp sắc dồn về mặt đông.

Mà lúc này, Kim Thuật Khả đi tới trước mặt Tang Hổ.

Tang Hổ mở miệng hỏi:

-Vương ở chỗ các ngươi, đúng không?

Kim Thuật Khả lắc đầu, nói:

-Ta không biết.

Tang Hổ lại hỏi:

-Ta có thể gặp Vương sao?

-Cái này, ta cũng không biết.

-Người Yến các ngươi có khác gì bọn họ, chỉ lấy cái chết ra uy hiếp ta?

-Ngươi đi theo ta.

Nói xong, Kim Thuật Khả xoay người đi ra ngoài.

Một đám dũng sĩ bên người Tang Hổ lập tức tiến lên ngăn trở Tang Hổ.

Tang Hổ trực tiếp đẩy ra, nói:

-Người Yến tính muốn giết ta, cũng không cần lăn lộn phí nhiều công phu như vậy.

Bốn phía, đều là kỵ binh người Yến miên mang vô tận.

Nói xong, Tang Hổ đi theo Kim Thuật Khả một đường ra ngoài, đi tới một lều trại.

Kim Thuật Khả chưa tiến vào, mà đứng bên ngoài, ôm hai tay.

Tang Hổ chần chờ một chút, xốc mành lều trại lên, đi vào.

Hắn thấy một nam nhân trên mặt có một vết sẹo khủng bố đang ngồi trên tấm thảm.

Mà bên cạnh người nam tử kia, có một tên lính cường tráng, khiêng một đôi rìu lớn, khi nhìn thấy hắn tiến vào, trên mặt lộ ra nụ cười ngây ngô.

-Tang Hổ.

Cẩu Mạc Ly nói.

Phía dưới đống quần áo này bị trói rất nhiều xiềng xích, xác thực mà nói, Dã Nhân Vương bị khóa tại trung ướng lều trại này, bởi phía dưới tấm thảm này có một quả đại thiết cầu.

Tang Hổ cười.

Sau đó hắn quỳ sát xuống, nói:

-Vương.

Cẩu Mạc Ly cũng cười, cười rất vui vẻ.

-Vương, ngài còn sống, thật tốt rồi.

-Ta vẫn có thể sống.

Dã Nhân Vương dừng một chút, nói tiếp:

-Nhưng ta đã đầu phục người Yến.

-Khi thuộc hạ nhận được tin của Vương, thuộc hạ đã biết rồi.

-Tang Hổ, ngươi còn tin ta sao?

Tang Hổ lắc đầu, nói:

-Không tin, chúng ta thật sự không thể đánh lại người Yến.

-Không đánh lại, gia nhập sao?

-Vương, anh minh!

Cẩu Mạc Ly phát ra một tiếng thở dài:

-Ta... Đã buông rồi.

-Thuộc hạ, cũng đã buông rồi.

Cẩu Mạc Ly duỗi tay chỉ chỉ phương nam, nơi đó là phương hướng Tuyết Hải Quan.

-Ta xin vị Bình Dã Bá gia kia một chức quan nhỏ, hắn cự tuyệt.

Tang Hổ lắc đầu, nói:

-Keo kiệt!

-Không không không, vị Bình Dã Bá kia nói, trên danh nghĩa dưới trướng hắn có bảy trấn binh mã, nhưng đến bây giờ vẫn thiếu đệ nhất trấn, quân dân Tuyết Hải Quan đều cho rằng, một trấn này để lại cho Trịnh bá gia lãnh trung quân.

Cẩu Mạc Ly nói đến đây, giọng nói hơi ngập ngừng:

-Nhưng vị Bình Dã Bá kia đã nói với ta... Chỉ cần ta giúp hắn đánh hạ Trấn Nam quan... Hắn sẽ đem đệ nhất trấn giao cho ta!

Tang Hổ nói:

-Thuộc hạ không hiểu nhiều lắm đối với những việc này, nhưng nghe ý của Vương, đây hẳn là chuyện tốt.

-Đúng vậy, nếu giúp hắn bắt lấy Trấn Nam quan, nam có Trấn Nam quan, bắc có Tuyết Hải Quan, nếu hai trấn này đều nằm trong tay hắn, lấy thời gian phát triển sẽ tương đương với nửa Tư Đồ gia sống lại trong tay hắn. Lúc này hắn xác thật có vốn liếng, xác thật có vốn liếng thu ta làm cẩu!

Tang Hổ gật gật đầu.

Cẩu Mạc Ly muốn duỗi tay vỗ vỗ trán, nhưng tay lại không nâng lên được, dây xích quá nặng, chỉ có thể nói:

-Nhưng... Hắn lại muốn điền rất nhiều mạng người vào, mà điền chính là mệnh Thánh tộc ta!

Tang Hổ cười, nói:

-Có thể, dù sao mệnh Thánh tộc chúng ta, không đáng tiền!

Dã Nhân Vương ngẩng đầu lên, lại cúi thấp xuống, liếm liếm môi, nói:

-Đúng vậy, không đáng giá tiền.

...

Chờ đến khi trời tờ mờ sáng, hơn phân nửa quân đội còn lại của Lý Phú Thắng đã hành quân tới đây, tất cả đều như cà tím, uể oải ỉu xìu.

Quân tình phía trước không ngừng truyền đến báo, binh mã dã nhân bị Yến quân đẩy đến, đã tiến chặt vào hai toàn thành trì rỗng kia.

Dã nhân thật sự không chỗ thối lui, chỉ có thể dựa vào kia hai tòa lâu đài năm đó Tư Đồ gia thành lập trên cánh đồng tuyết.

Đồng thời, các thủ lĩnh bộ tộc kia đều phái ra đại biểu muốn ra ngoài cầu tình Bình Dã Bá, hô to bọn họ biết sai rồi, hy vọng Bình Dã Bá cho bọn họ một con đường sống.

Bình Dã Bá rất chăm chú nghe ý kiến của bọn họ, sau đó biểu thị đồng tình với bọn họ.

Sau đó, chém tất cả bọn họ.

Trịnh bá gia cưỡi Tỳ Hưu đến bên người Lý Phú Thắng, Tỳ Hưu dưới hàng Trịnh bá gia đánh một âm thanh nghịt mũi đối với Tỳ Thú của Trịnh bá gia.

-Lão ca, đánh lên tinh thần rồi sao?

-Trịnh lão đệ, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?

Lý Phú Thắng nghi hoặc nói.

Vốn dĩ tối hôm qua có thể giải quyết hết thảy.

Trịnh bá gia duỗi tay chỉ chỉ phía sau.

Lý Phú Thắng quay đầu lại nhìn.

Phía hiện một dàn mũi tên tháp, công thành chùy, đầu thạch cơ đang được đẩy về nơi này.

Đôi mắt Lý Phú Thắng lập tức sáng lên, đôi mắt lần thứ hai phiềm hồng.

-Đây là, đây là muốn...

Trịnh bá gia gật gật đầu, rất nhẹ nhàng nói:

-Lấy bọn họ luyện công thành.

...

Sọ não của Lý Phú Thắng hơi choáng váng, bởi lúc trước câu nói kia của Trịnh bá gia, làm hắn nhất thời tiếp thu chậm.

Bản thân Lý Phú Thắng không phải người tốt gì, đương nhiên chính hắn cũng chưa bao giờ quảng cáo rùm beng chính hắn là người tốt.

Dùng cách nói của hán, đời này hắn tạo hạ sát nghiệt quá nhiều, cũng không muốn có thể chết già trên giường bệnh.

Hắn thích giết người, thích cái loại cảm giác máu tươi nóng hầm hập bao trùm lên người, cái này có thể khiến nội tâm hắn đạt được một loại thỏa mãn cực lớn.

Rất sớm trước đây, người mù từng nói qua, Lý Phú Thắng mắc bệnh lý tâm thần.

Bản thân Lý Phú Thắng cũng rõ ràng, cho nên lúc trước lần đầu tiên gặp mặt Trịnh Phàm, hắn còn cố ý dặn dò Trịnh Phàm vào thời điểm mấu chốt nhắc nhở hắn khắc chế loại xúc động này.

Nhưng mà.

Lý Phú Thắng vẫn luôn cho rằng hắn đã nằm trên tầng hai, không ngờ ngày xưa đứa tiểu đệ hắn từng dìu dắt tự nhiên vô thanh vô tức nhảy lên tầng thứ năm, để hắn phải ngước nhìn lên trên.

Chính lúc ấy hắn còn nhớ rõ, lần đó dưới Ngọc Bàn thành, khi Trịnh Phàm truyền lệnh sát phu, rõ ràng mang theo một loại cảm xúc tăng căng thẳng, điều này mang ý nghĩa hắn có một loại cảm xúc cực kỳ bài xích đối với Trịnh Phàm.

Lý Phú Thắng không rõ ràng lắm loại từ ngữ “Lý tính” và “Cảm tính” này, nhưng có thể phân biệt ra được, lúc ấy trong lòng Trịnh Phàm không muốn hạ mệnh lệnh kia.

Nhưng lúc này mới qua bao lâu, thằng tiểu đệ kia đã có thể bình tĩnh nói với hắn, lấy mệnh mấy vạn dã nhân kia để luyện tập công thành.

Đây tuyệt đối không phải ý tưởng đột phát, mà hẳn sau khi Trịnh Phàm biết hắn đến, xác thực nói, sau khi Trịnh Phàm biết hắn mang theo nhiều binh mã như vậy, lập tức nghĩ đến một phương án.

Không diễn thử, cũng không suy nghĩ cặn kẽ, bởi binh mã Tuyết Hải Quan đánh tao ngộ chiến và đánh bất ngờ chiến còn có thể, nhưng muốn làm như đuổi dê duổi cừu đối với mấy vạn binh mã dã nhân này đến khu vực hai tòa thành kia, tính toán xuất động toàn bộ Tuyết Hải Quan cũng không làm được vậy.

Cho nên, lần này nhất thời nảy lòng tham.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!