Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1144: LUYỆN TẬP!

Kỳ thật, công tác chuẩn bị hiện tại vẫn lấy Tuyết Hải quân làm chủ, binh mã Lý Phú Thắng mang đến chỉ đứng bên ngoài quan sát.

Lý Phú Thắng thấy thế, lập tức hạ lệnh nói:

-Ra lệnh toàn bộ tướng lãnh từ giáo úy trở nên, phàm người không phải cảnh giới bên ngoài, tất cả đều tới đây tụ tập quan sát cho ta.

Sau khi phân phối xong, Lý Phú Thắng theo bản năng duỗi tay chà xát trên mũi tên tháp.

Hắn cảm khái nói:

-Trịnh lão đệ, nhìn bộ dáng phía dưới trật tự rành mạch, ngươi này, thật sự là đệ tử chân truyền của Vương gia chúng ta.

Điền Vô Kính dụng binh, nhất chú trọng chi tiết và nghiêm cẩn, mà cái này thể hiện trực quan nhất ở chỗ, binh chủng các bộ đều phối hợp đầu vào đấy.

Lý Phú Thắng xem ra, Trịnh Phàm là đệ tử thân truyền của Điền Vô Kính, phương pháp dụng binh tương tự cũng là một chuyện rất bình thường.

Nhưng Lý Phú Thắng không biết chính là, kỳ thật việc huấn luyện binh mã này, đều do Lương Trình một tay xử lý.

Chỉ có thể nói, Lương Trình và Điền Vô Kính giống nhau, hoặc nói cách khác, quân đội cường đại chân chính tất nhiên phải chú trọng tính kỷ luật và chiến thuật.

Nhưng Trịnh bá gia đã sớm thành thói quen đem công lao nhóm Ma Vương chiếm làm của riêng.

Hắn lập tức nhẹ nhàng gật đầu, chỉ chỉ về phía trước, nói:

-Đại ca, ngươi xem, vòng thứ nhất công thành chiến bắt đẩu rồi.

Đại ca, ngươi xem, vòng thứ nhất bắn phá, chỉ là hiệu quả lần thứ nhất công phá không được như ý, trừ bỏ phá hủy một ít bộ phận tường thành bên ngoài, hơn phân nửa kỳ thật đều dừng bên ngoài tường thành, còn một bộ phẩn nhỏ rơi vào trong tường thành.

Tóm lại lần này không mang đến hiệu quả thiết thực lắm.

-Đây là thí bắn.

Trịnh Phàm giải thích đối với Lý Phú Thắng.

Lý Phú Thắng gật gật đầu, tuy rằng trước kia ở hoang mạc, không có thành trì cho hắn công phá, nhưng người đã làm đến Tổng binh, tuy không ăn thịt heo ít nhất cũng nhìn thấy heo chạy chứ!

Có điều, tuy rằng đứng trên thị giác của Lý Phú Thắng và Trịnh Phàm, vòng thứ nhất vẫn chưa lấy được hiệu quả, nhưng dã nhân bên trong An Chăng thành này lại bị âm thanh những hòn đá tạc này làm sợ hãi.

An Chăng thành rốt cuộc chỉ là một tòa lâu đài, sau khi đại lượng dã nhân xâm nhập vào, bên trong có vẻ tương đương chen chúc.

Cho nên những hòn đá đánh vào tường thành kia có thể nói tạo thành sát thương cực lớn, mục tiêu quá dày đặc, chỉ cần đánh vào, đại khái có thể thu được thu hoạch.

Một vòng thí bắn mới vừa kết thúc, bên trong An Chăng thành có bốn năm tên kỵ sĩ dã nhân đánh ra vải trắng làm cờ hàng, múa may để Yến quân bên ngoài nhìn thấy.

Dã nhân đầu hàng, bởi đối với dã nhân mà nói, một trận chiến này căn bản không đánh nổi.

Sau khi bọn họ bị kỵ binh người Yến vây quanh xua đuổi như bầy dê, bọn họ kỳ thật đã mất đi ý thức chống lại rồi.

Chẳng sợ hiện giờ bị xua đuổi vào thành, nhưng An Chăng thành và Xấp Điệp thành đã hoang phế hồi lâu, trừ bỏ một ít dân chăn nuôi ngẫu nhiên sẽ dựa vào ở góc tường tránh né gió bão tuyết.

Thời điểm còn lại nơi này cách Tuyết Hải Quan quá gần, cho nên không có bộ tộc dã nhân nào dám chiếm nơi này.

Quan trọng nhất chính là, trừ phi Dã Nhân Vương bỗng nhiên sống lại, hạ quyết định không so đo hiềm khích trước đây cứu bọn họ, nếu không bọn họ không có viện binh, hơn nữa những bộ khác không tham dự chuyện này.

Thứ nhất bởi khoảng cách quá xa, thứ hai, bọn họ cũng sẽ không phát binh chiến đấu với người Yến chỉ vì cứu đám người này.

Chỉ là, không đợi những kỵ binh dã nhân kia đầu hàng tới đây, những người bắn nỏ tiền tuyến đã lên dây cung, sau một vòng bắn, tất cả kỵ binh dã nhân lên xin hàng đều bị bắn thành con nhím.

Công thành chiến chân chính còn chưa bắt đầu, Trịnh bá gia sao có thể cho phép đối phương đầu hàng?

Một màn này tự nhiên bị dã nhân trong thành chú ý, rốt cuộc trên tường thành đã bắt đầu xuất hiện thân ảnh dã nhân thành đàn.

Hiển nhiên sau khi lời đầu hàng bị trực tiếp bị cự tuyệt, nhóm thủ lĩnh dã nhân bên trong thành bắt đầu đấu tranh tâm lý, chẳng sợ loại đấu tranh này vẫn chú định kết quả vô lực.

Mà bên này, Yến quân thì tiếp tục “Thao luyện”, tuy nói dã nhân bên trong thành hẳn đang đấu tranh tâm lý, nhưng Yến quân vẫn rất quý trọng cơ hội diễn luyện không dễ có này, cho nên hoàn toàn mang tư thế “Giết gà dùng đao mổ trâu”.

Rốt cuộc, hết thảy chuẩn bị ổn thoả.

Cùng với đợt bắn phá thứ hai, trên tường thành mặt tây An Chăng thành bị đá bắn bạo kích, trong lúc nhất thời, dã nhân được bố trí trên tường thành bị đánh nát, huyết nhục bay tứ tung, tiếng kêu thảm thiết liên tục.

Mà phía dưới, thuẫn bài thủ của Yến quân liệt trận tiến lên, mũi tên tháp ở phía sau được đẩy lên, cuối cùng chính là công thành chùy.

-Không thể không nói, công nghệ xây dựng của người Tấn thật sự tốt.

Lý Phú Thắng tán thưởng nói.

Đợt thứ hai bắn rất chuẩn, nhưng vẫn chưa tạo thành sát thương rõ ràng đối với An Chăng thành.

Điều này mang ý nghĩa tòa thành này không phải công trình bã đậu, phải biết rằng, tòa thành này dùng để phòng bị dã nhân, trong những năm tháng trước đây, dã nhân nào biết công thành? Lại biết tìm đâu ra thạch cơ?

Nhưng người Tấn vẫn xây dựng tường thành cao và chắc chắn đến vậy.

Nếu lúc trước Dã Nhân Vương thành công lui lại trở về cánh đồng tuyết, chỉ cần dựa vào hai tòa thành nhỏ này cũng có thể để đại quân truy kích ăn không ít thiệt thòi.

Trên tường thành, bắt đầu có dã nhân bắt đầu bắn tên xuống phía dưới, rải rác, hiển nhiên bởi đợt tấn công thứ nhất đã tiêu hao dã nhân trên tường thành quá nhiều, nhóm dã nhân thứ hai vẫn chưa được điều lên.

Dã nhân trừ bỏ cung tiễn bên ngoài, không còn khí giới thủ thành khác.

Đợi sau khi khoảng cách đủ rồi, cung tiễn thủ phía trên mũi tên tháp bắt đầu xạ kích, bởi chênh lệch độ cao bị mũi tên tháp san bằng, cho nên hiệu quả sát thương của mũi tên tháp so với bắn từ phía dưới lên trên tốt hơn rất nhiều.

Phía dưới còn có cung tiễn thủ và thuẫn bài thủ phía sau tiến hành yểm hộ.

Trong lúc nhất thời, Yến quân công thành đã hoàn toàn áp chế dã nhân trên tường thành.

Công thành chùy bắt đầu được áp về phía trước, nhóm dã nhân có ngu cũng biết thứ đồ chơi này dùng để làm gì, nhưng nề hà lại không có biện pháp giải quyết nó, chỉ có thể nhìn thứ này đi tới trước cửa thành.

Đông!

Đông!

Đông!

Sau ba lần va chạm.

Cửa thành trực tiếp bị đánh phá.

Nhóm binh sĩ đẩy công thành chùy đều sửng sốt một chút, cảm giác có chút không chân thật.

Trên mũi tên tháp xa xa, Lý Phú Thắng giật mình nói:

-Này, Trịnh lão đệ, nhóm người thúc đẩy công thành chùy này đều là cao thủ trong quân?

Trịnh Phàm nói:

-Lúc trước bên trong thành có dã nhân ra xin hàng, chính là đi từ cửa này ra, bọn họ hẳn không chèn đồ vật phía sau đi.

-Nha, hóa ra là vậy.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!