. . .
-Lúc này Đại Càn ta cần phải bắc phạt.
Thứ nhất, giải vây giúp Sở Quốc, cần biết môi hở răng lạnh, nếu lúc này Đại Càn ta bàng quang, ngồi nhìn Sở Quốc bị phá, Đại Càn ta tuyệt đối lâm vào hoàn cảnh “Tứ cố vô thân”. Khi đó, người Yến đã phá hai nước, dựa vào đại thế lại công Đại Càn ta, như vậy Đại Càn ta nguy rồi!
Thứ hai, nhân lực và vật lực của người Yến đều tập trung trên mặt trận phạt Sở Quốc. Quốc nội bọn hắn tất nhiên trống không, đại quân ta lại bắc phạt, đến lúc đó Man tộc tất nhiên hưởng ứng, Yến Quốc lập tức rơi vào thế khó, hai mặt giáp công, đây là cơ hội ngàn năm có một!
Trên lớp học, Diêu Tử Chiêm nghe tên thủ hạ xuất thân từ Lý gia Ngụy trấn giải thích, vừa lòng gật gật đầu.
Những học này này của hắn đều xuất thân từ tướng môn Tam Biên, tuy rằng trên người khó tránh khỏi có một ít tật xấu, nhưng nói chung vẫn tính là gia môn gia giáo.
-Không tồi, rất tốt, ai muốn nói nữa không, nói rất đúng, vi sư giúp các ngươi viết hộ tấu thư, gửi lên cho quan gia, để quan gia nhìn một cái biết được, con cháu tướng môn vùng biên cương Đại Càn ta tuyệt đối không phải hư danh.
Lúc này một người phía sau đứng lên.
Hắn họ Thạch, gọi là Thạch Khai, phụ thân hắn là Chuyển Vận sử Trần trấn, kỳ thật hắn còn con cháu quan văn, không phải con cháu nhà tướng môn.
-Thạch Khai, được rồi, đứng lên nói một chút.
-Vâng, lão sư.
Thạch Khai rất cung kính hướng về phía Diêu Tử Chiêm hành lễ.
Sau đó hắn nhìn về phái Lý Thành Mật vừa phát ngôn xong, nói:
-Lúc trước Lý huynh nói, nếu tại hạ không nghe lầm lời Lý huynh mà nói, lúc này chính là thời điểm kỳ ngộ ngàn năm có một của Đại Càn ta?
-Phải.
Lý Thành Mật gật đầu, hắn vừa được Diêu sư tán thành, hơi tự đắc hỏi ngược lại:
-Thạch huynh đối với vấn đề này có dị nghị gì?
Thạch Khai cũng gật gật đầu, nói:
-Có dị nghị, tại hạ bất tài, cảm thấy lời Lý huynh nói được không đúng.
-Nga, mời chỉ giáo.
-Trăm năm trước, càng có kỳ ngộ tốt hơn.
“. . .” Lý Thành Mật.
“. . .” Diêu Tử Chiêm.
Trên lớp học, tất cả mọi người đều đỉnh chỉ động tác.
Nếu trước mắt đây chính là kỳ ngộ ngàn năm có một. . .
Như vậy trăm năm trước, người Yến đang ở hoang mạc đánh nửa sống nửa chết với Man tộc, lần đó tính là cái gì?
Phải biết rằng năm đó chính là thời kỳ đỉnh phong của Man tộc, người thống lĩnh Vương Đình chính là Hoàng Kim gia tộc, chính là chúa tể chí cao vô thượng trên hoang mạc!
Mặt Lý Thành Mật bị nghẹn đến mức đỏ bừng, chỉ vào Thạch Khai nói:
-Ngươi. . . Ngươi làm sao dám. . . Ngươi như thế nào có thể. . .
Thạch Khai không không để ý Lý Thành Mật, ngược lại hành lễ với Diêu sư, hỏi:
-Trước đó vài ngày lão sư từng dạy chúng ta vài câu Thánh nhân dạy, học sinh vẫn luôn ghi nhớ trong lòng lời lão sư dạy bảo, sau tiết học cũng tự mình nhai đi nhai lại. Nhưng học sinh có một chuyện khó hiểu, mong rằng Diêu sư có thể giải thích nghi hoặc.
-Nói đi.
Diêu Tử Chiêm vuốt râu mỉm cười nói.
-Lão sư từng đã dạy chúng ta, “Hạ di cần nghiêm biện, xuân thu tồn nghĩa”. Vậy xin hỏi lão sư, vì sau lúc trước như lời Lý huynh nói, Đại Càn ta bắc phạt lại phải trông cậy vào sự hỗ trợ của Man tộc? Mọi người đều biết, 800 năm trước, Yến hầu nhận Thiên tử lệnh khai biên mở rộng Chư Hạ, nay mới có Yến Quốc. Mà Đại Càn ta, Thái Tổ khai quốc, từng tế Thiên minh kỳ trên đỉnh Đông sơn, kế thừa quốc tộ kế thừa Đại Hạ chính thống.
Thạch Khai nói đến đây, lời nói hơi chầm chậm lại:
-Học sinh có nghi hoặc. Nếu như vậy từ góc độ pháp lý, Yến Quốc và Đại Càn ta đều xuất thân từ Đại Hạ, đều thuộc về Chư Hạ. Nhưng Man tộc bọn họ, liên quan gì? Đại Càn ta khai chiến với Yến Quốc, chỉ là nội đấu huynh đệ trong nhà, từ khi nào Man tộc bọn họ cũng thuộc về Chư Hạ? Lời nói lúc trước của Lý huynh nói, liên lạc Man tộc, cộng đồng phạt Yến, hành động này có khác gì dẫn giặc vào nhà không?
Tất cả mọi người ở đây, lần thứ hai câm lặng.
Nguyên nhân rất đơn giản:
Đại Càn là một quốc gia chú trọng lễ giáo, bọn họ có một nền văn hóa cực kỳ huy hoàng sáng lạng, có văn chương đạo đức hoa mỹ nhất, từng xưng là nơi lễ nghi nhất, được vạn quốc kính ngưỡng.
Nhưng trăm năm trước, một ít việc xấu do tổ tiên làm, rất khó tẩy trắng hết.
Trăm năm trước, người Yến đang nai lưng đại chiến Man tộc, Thái Tông Hoàng Đế, hắn lại quyết tâm bắc phạt.
Nhưng cố tình, Yến Sở Tấn tam hầu đều chính thức nhận lệnh khai biên của Thiên tử Đại Hạ, mà Càn Quốc bởi Triệu gia đoạt vị bất chính, cho nên đã phát động một lượng lớn văn nhân hỗ trợ viết lại lịch sử.
Nói tám trăm năm trước đây, Triệu gia cũng là một trọng thần dưới trướng Thiên tử Đại Hạ, địa vị giống Tam hầu kia.
Nhưng trong lòng mọi người đều rõ, Thái Tổ Hoàng Đế xuất thân từ một nhà quân hộ thành Thượng Kinh.
Nhưng người ta nhận định như vậy, tuyên truyền như vậy, mọi người phải nhận, cho nên tám trăm năm trước, mọi người đều là người một nhà.
Nhưng việc này lại vi phạm với việc Thái Tông Hoàng Đế trước đây bắc phạt và việc hiện tại đang nói.
Diêu Tử Chiêm cười mở miệng nói:
-Vậy vi sư hỏi ngươi.
-Lão sư xin cứ hỏi.
-Nếu mẫu thân ngươi bệnh nặng, hàng xóm ngươi có thuốc, thuốc này có thể cứu sống mẫu thân ngươi, nhưng hàng xóm lại không muốn cho ngươi, ngươi sẽ đi trộm về sao?
-Sẽ.
-Hành động ăn cắp là ai.
-Nhưng, tính mạng của mẫu thân quan trọng, học sinh cam nguyện gánh tiếng xấu này.
-Vậy ngươi đã hiểu chưa?
Thạch Khai trương há mồm, hắn rõ ràng ý của Diêu sư là gì, bây giờ chính là lửa sém lông mày, ngồi chờ Yến Quốc diệt Sở Quốc, nạn nhân tiếp theo chính là Đại Càn hắn.
Chuyện nước sắp mất, còn rảnh háng đi so đo đại nghĩa hay không đại nghĩa sao?
Thạch Khai cúi người nhất bái, nói:
-Đệ tử thụ giáo.
Trong lòng Diêu Tử Chiêm thì thở phào một hơi, lúc trước hắn dùng phương thức quỷ biện trả lời đối phương, kỳ thật là điều không nên.
Cũng may, lúc này người hầu bên ngoài truyền báo, nói có quân tình khẩn cấp.
Diêu Tử Chiêm như được đại xá, rời khỏi lớp học, đến thẳng phòng làm việc.
. . .
Trong lòng làm việc.
Người hầu nhìn Diêu Tử Chiêm nằm liệt ngồi trên ghế, thật lâu không nói, quan tâm hỏi:
-Lão gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Diêu Tử Chiêm nhìn thoáng qua người hầu, thờ dài một hơi, nhấp nhấp môi, nói:
-Chung Văn Đạo, đêm qua đột phát rối loạn tâm thần, sáng nay, bệnh chết.
. . .
Đông Tấn, trong Vương trướng trung quân Yến Quốc.
Tĩnh Nam Hầu lại được lên tước, trở lại Vương tước, nhưng kỳ thật cái này đối với địa vị bản thân của Điền Vô Kính, chẳng có ảnh hưởng gì.
Hắn là Hầu gia hay hắn là Vương gia, đều không thể thay đổi sự thật, hắn chính là người nắm quyền tối cao binh mã Tam Tấn này.
Huống chi sau khi đồ sát Sở quân dưới Ngọc Bàn thành, tuy nói triều đình đã gạt bỏ Vương tước của Điền Vô Kính, nhưng trong quân ngũ, quân sĩ vẫn gọi Điền Vô Kính là Vương gia, binh lính Yến địa càng sớm thành thói quen rồi.
Một đám quan Tổng binh đều bước vào Vương trướng, lúc này đây có lẽ bởi quy mô quân nghị lần này rất lớn, cho nên dưới điều kiện cho phép, hai sườn ghế soái có dải vài cái chiếu trúc.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .