- Thuộc hạ tuân mệnh!
Lương Trình vẫn chỉ huy nhánh binh mã này như cũ, một trận chiến này can hệ trọng đại, binh mã Yến quân các lộ đều áp trận cho bọn hắn, bọn hắn tuyệt đối không thể để ra sơ suất gì.
Cho nên, Trịnh bá gia vẫn giao cho Lương Trình, càng yên tâm hơn một ít.
Hơn nữa phá trại không giống dã chiến, lấy tiêu chuẩn hiện tại của Trịnh bá gia, thật ra không sợ chỉ huy dã chiến, mà khi phá trại, thường thường yêu căn cứ tình huống đối phương tiến hành điều chỉnh.
Cho nên, lùi vạn bước mà nói, không đến tình huống vạn bất dắc dĩ, Trịnh bá gia sẽ không tiến lên mà lùi lại phía sau A Minh và Kiếm Thánh.
Vậy chỉ huy cái rắm!
Lương Trình giơ đao lên, bên cạnh hắn có ba người tiên phong.
-Khởi!
Múa may cờ xí.
Trong lúc nhất thời có thể nghe thấy tiếng dây cương thít chặt cọ sát với giáp trụ.
-Liệt, khai!
Tiền quân bắt đầu nhấc mã tốc lên, theo trung quân tiến lên, hậu quân cũng bắt đầu tiến lên.
Mặt khác, hai cánh các có mấy trăm kỵ phân ra đội ngũ, nhiệm vụ của bọn họ chính là tạo áp lực cho hai sườn quân trại đối phương.
Từ xưa đến nay không quan tâm công thành hay phá trại, chưa bao giờ có kiểu tấn công chỉ một mặt, thật ra khi công thành sẽ chiếu cố trọng điểm mấy mặt, chẳng qua trọng điểm bất đồng thôi.
Nếu quân coi giữ sơ sót hoặc phát hiện có lỗ hổng trong quân coi giữ, đánh nghi binh lập tức biến thành chủ công cũng là chuyện rất bình thường.
Trịnh bá gia cưỡi Tì Hưu, ngừng tại chỗ.
Phía sau chính là hai người cầm soái kỳ Bình Dã Bá.
Trái phải chính là A Minh và Kiếm Thánh.
Kiếm Thánh nhìn cảnh tượng binh mã lao nhanh phía trước, theo bản năng nói:
-Giữa binh mã và binh mã thật sự chênh lệch cực kỳ lớn, nếu ngày xưa dưới Tuyết Hải Quan, đối mặt với một nhánh Thiết kỵ như vậy, ta. . .
-Không giết được Cách Lý Mộc?
Trịnh bá gia cười nói.
-Giết thì vẫn giết được, nhưng ta đại khái không giết được nhiều dã nhân như vậy, cuối cũng càng không có khả năng sống sót rời đi.
Nói trắng ra, lúc ấy dã nhân bởi Tuyết Hải Quan bị chiếm đã sớm “Chim sợ cành cong”, cộng thêm binh mã dưới trướng Cách Lý Mộc chính là hậu quân, tố chất rất kém.
Tinh nhuệ chân chính bị Dã Nhân Vương mang theo giằng co trên Vọng Giang.
Trịnh bá gia chậm rãi gật đầu, nói:
-Thiết kỵ chân chính vây công cao thủ, ta đã gặp qua.
Sa Thác Khuyết Thạch chính bị Thiết kỵ Trấn Bắc quân bào mòn đến chết.
Cũng bởi sự kiện kia, mới để Trịnh bá gia hiểu rõ một chuyện, đó chính là Thiết kỵ tinh nhuệ bên người càng nhiều càng tốt!
Đơn thuần tăng thực lực bản thân và nhóm Ma Vương lên có tính không xác định quá lớn, nhưng binh mã dưới trướng đủ nhiều, những người gọi là cao thủ kia, sẽ không còn đáng sợ như vậy nữa.
Đương nhiên, hiện tại Kiếm Thánh đứng bên cạnh người, về nhà ở sát vách, cảm giác an toàn này thật sự không thể chê.
Mà binh sĩ trong Ương Sơn trại đã lên trận địa sẵn sàng đón quân địch.
Người Sở nặng về bộ binh, binh sĩ Bạch Bồ quân thích ứng tiêu diệt hải tặc tại địa hình đầm lầy đại trạch.
Mấy ngày trước đây mới mưa, chỗ trũng phía trước quân trại rất lầy lội, ngược lại là địa phương thích hợp tác chiến nhất.
Giáp trên người bọn họ dùng một loại rễ cây đặc biệt sinh trưởng tại Trường Khê quận đại trạch xử lý chế tác thành, cực kỳ nhẹ nhàng, cũng có tính dai cực lớn, bên trong lại có thêm lớp giáp, lực phòng ngự thật sự không yếu, quan trọng nhất chính là, giáp nhẹ có thể giúp bọn họ trong hoàn cảnh lầy lội càng tiết kiệm sức lực di chuyển.
-Thuẫn!
-Thùng thùng!
Tấm chắn binh giơ lên tấm chắn, thành trận.
Kỳ thật trong phương trận bộ binh, điểm cơ sở chân chính chính là phương trận tấm chắn, sau khi bọn họ lập thành trận, những binh chủng còn lại đều bám vào bọn họ tiến hành phối hợp xung quanh.
Không có phương trận tấm chắn binh làm chỗ dựa, vậy toàn phương trận đều như “Lục bình không rễ”, căn bản không làm nên trò trống gì.
-Mâu, tiến.
Thịch thịch thịch! Thịch thịch thịch! Thịch thịch thịch!
Trường mâu trên tay trước, hàng chắn thứ nhất ngồi xổm xuống đứng lên trường mâu, hàng thứ hai giơ lên.
-Đao chính!~
Thịch thịch thịch thịch! Thịch thịch thịch thịch!
Đao thủ lập tức đứng sau tấm chắn binh, giữa tấm chắn binh và cung thủ, tác dụng của bọn họ chính là đợi sau khi kỵ binh cản trở xuống, sẽ tiến lên chém giết.
Kỳ thật, bên trong phương trận, người có năng suất chém giết cao nhất thường thường chính là đao phủ thủ.
Trường mâu binh, càng nhiều thời điểm là tiêu hao phẩm, bọn họ là đối tượng trực diện bị kỵ binh đánh sâu vào, ngay cả trường mâu trong tay đắc thủ, chính bọn họ đại khái cũng bị chiến mã chạy băng băng đến đâm bay, không chết cũng tàn phế.
Rồi sau đó, đao phủ thủ sẽ tiến lên phụ trách thu hoạch, đồng thời, nếu không có nhóm trường mâu binh thứ hai tiến lên một lần nữa bổ sung, đao phủ thủ sẽ đảm đương làm đạo phòng tuyến thứ nhất.
Cho nên, trong phần lớn quân đội, trường mâu thủ đều để phụ binh đảm đương, có một số thời điểm lại thậm chí còn để dân phu làm.
Đương nhiên, thế sự vô thường, nghe nói Tổ Gia quân Đông Nam Càn Quốc, trường mâu binh trong quân trận còn gánh vác nhiều chức năng hơn.
Nhưng nói thế nào đây, đối mặt với loại đối thủ như kỵ binh Yến Quốc, vận mệnh của trường mâu thủ, thường thường chú định là bi tráng.
Binh mã của Muộn Minh Nghĩa đang liệt trận trong trại, bởi Ương Sơn trại vốn gánh vác nhiệm vụ làm trung tâm trung chuyển, cho nên không giống phía tây có thể xây dựng tường đất nếu không xây tường thành kiên cố dựa vào, cũng không giống phía đông có thể dựa vào vài kênh mương tiến hành bố trí.
Bởi ngươi dù sao cũng phải vận chuyển lương thảo, quân giới thậm chí là binh mã, có thể nhanh chóng từ chỗ ngươi đến nơi khác, cho nên cửa trước kỳ thật chính là công sự phòng ngự yếu nhất.
Đây cũng là chuyện không có biện pháp, nó là quân trại không phải quân bảo.
Hơn nữa, người Yến xác thật đến trước hoàng hôn hôm qua, nhưng sau khi họ tới, người Yến tập kích quấy rối vẫn chưa lúc nào đình chỉ.
Tuy rằng Muộn Minh Nghĩa rõ ràng, cái này đại khái là kế tiêu hao của người Yến, nhưng hắn không dám đánh cuộc, vạn nhất thật sự!
Trên chiến trường, chuyện thật thật giả giả này, còn ít đi?
Cho nên, binh sĩ trong Ương Sơn trại, đêm qua cơ bản không chợp mắt.
Nhưng cũng may đây chỉ là một đêm thôi, vấn đề có nhưng không quá lớn.
Coi như buổi sáng nay người Yến phát động tiến công, đây tự nhiên là thời điểm binh mã mệt mỏi nhất.
Nhưng vẫn có thể khắc phục như cũ, nếu thật sự bị người Yến dùng mấy ngày mấy đêm tập kích quấy rối, bọn họ thật sự ăn không tiêu.
Kỳ thật, Lương Trình không phải không muốn làm như vậy, dùng cái giá nhỏ nhất thủ được thắng lợi vẫn luôn là tôn chỉ của Tuyết Hải Quan, nhưng nề hà, thời gian của Yến quân lại không cho phép.
-Các huynh đệ, để Yến cẩu nếm thử sự lợi hại của nam nhi Trường Khê quận ta đi!
-Đông!
-Uống!
-Đông!
-Uống!
Từng đợt trống và tiếng hét từ trong quân truyền ra.
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .