Đễn nỗi lúc trước công thành ở cánh đồng tuyết kia, đó gọi là công thành sao?
Chỉ là, hiện tại Trịnh bá gia vẫn cảm thấy hơi kỳ quái, theo lý thuyết hẳn Tiết Tam đã trở lại rồi mới đúng.
Tuy trong quân hắn vẫn có một đám người Thiên Cơ các đang làm việc, nhưng tuyệt đối không thể thay thế tác dụng của Tiết Tam.
Hơn nữa hành động phạt Sở lần này đã truyền lâu như vậy, Tiết Tam ở Lương Quốc cũng không có khả năng không biết mới phải.
Có điều, không đợi Trịnh bá gia có thêm thời gian “Hoài niệm” về Tiết Tam, người mù đã đi tới, bẩm báo:
-Chủ thượng, Cung Vọng và Công Tôn Chí đến.
Hai người này đã đích thân tới, cái này không hiếm lạ chút nào, bởi ba nhánh binh mã đóng mặt đông này đều được Điền Vô Kính ra lệnh cho Trịnh bá gia làm chủ.
-Phân phó Hà Xuân Lai, làm một chút đồ ăn ngon chiêu đãi đi.
Trịnh bá gia nói xong, cười khổ một tiếng, nói:
-Ta đây vẫn thích tạo mối quan hệ tốt đối với đồng nghiệp, ngươi tốt ta tốt, nhưng lão Điền luôn thích đặt ta lên thế khó, sách, thật khó chịu.
Lúc trước quân nghị, Điền Vô Kính hung hắn kéo một đống cừu hận lên người hắn.
Lúc trước bản thân hắn cố tình chắp tay thi lễ với mọi ngườ, nhưng so sánh trước sau, hành động này vẫn không quá rõ ràng.
Người mù cười nói:
-Khả năng Tĩnh Nam Vương xem ra, chủ thượng ngài không cần thiết phải tạo quan hệ kia làm gì, tỷ như hai vị Tĩnh Nam Vương và Trấn Bắc Vương này, bọn họ cần thiết phải tạo quan hệ với ai sao? Thực lực bản thân đủ mạnh mẽ, địa vị cũng đủ cao, phía dưới, tất cả đều là quan hệ.
-Lời này nói không sai, nhưng ta vẫn chưa quen như vậy, “Giả heo ăn thịt hổ” vẫn phù hợp với khẩu vị của ta, ha ha.
-Ha ha.
-Được rồi, để bọn họ tiến vào, ta ở soái trướng chờ bọn họ.
Trịnh bá gia xoay người đi trở về.
Người mù tìm thân vệ đến gọi Hà Xuân Lai xào rau.
Người mù lắc lư một bên bóc quýt một bên đi vào trong lều trại, lúc này A Minh đang dựa vào lều trại uống rượu.
-Người nói xem, tại sao số chủ thượng lại tốt như vậy?
A Minh có chút kinh ngạc nói:
-Cái này cũng gọi là số phận tốt? Ngày ấy chắc ngươi không biết, lần do thám mấy ngày trước, chủ thượng cưỡi ngựa kém chút bị đập chết.
-Rốt cuộc không phải không chết sao?
-A.
-Ý ta là, chủ thượng có lẽ thật sự có có một loại mị lực nhân cách, ngươi nói xem, nữ nhân có mấy cái cha nuôi, chuyện nhận con nuôi này cũng rất bình thường. Hơn nữa chủ thượng ta là nam nhân, nam nhân có thể tìm được một cha nuôi tốt với ngươi, nhưng cái kia quá khó khăn.
-Quê quán truyền tin tức nói Sa Thác Khuyết Thạch tỉnh?
A Minh ngạc nhiên.
Người mù lắc đầu, nói:
-Không phải cha nuôi kia.
A Minh đã hiểu, nói:
-Bên này làm ca ca.
Người ăn quýt cười nói:
-Còn không phải cùng một ý.
Ngay sau đó, người lại nói:
-Ngươi thật không có lý do để Tĩnh Nam Vương thấp hơn một đầu so với Sa Thác Khuyết Thạch đi, nếu để Tĩnh Nam Vương biết, ngươi chết thật thê thảm.
-Ta nói, ngươi rốt cuộc cảm khái cái gì?
-Cảm khái chính là, trước kia không nghĩ tới, hiện tại nghĩ tới, hai hàng xóm cách vách, một người là Cung Vọng một người là Công Tôn Chí, hai người đều đến bái kiến chủ thượng chúng ta. Lúc trước không suy nghĩ, bây giờ suy nghĩ một chút. . . Phát hiện sáu chữ.
A Minh ngửa đầu, uống rượu.
Trầm mặc.
Trầm mặc.
Người mù không nhịn được ho nhẹ một tiếng.
A Minh buông túi rượu, vẻ mặt tò mò mà nhìn người mù, vội vàng nói:
-Mau nói, sáu chữ nào?
Người mù cười cười, nói:
-Tình thương của cha như núi!
. . .
Cung Vọng và Công Tôn Chí cùng nhau đi vào soái trướng Trịnh bá gia,
Trịnh bá gia ngồi ở chỗ đó, mới vừa đứng dậy.
Hai tướng lãnh lập tức quỳ sát xuống dưới:
-Mạt tướng chúc mừng Bá gia đại thắng!
-Mạt tướng chúc mừng Bá gia đại thắng!
Hai vị tướng lãnh này kỳ thật là đều là quan Tổng binh, đều cùng cấp với Trịnh bá gia, tuy rằng trên người đeo tước vị phò mã và Thành Quốc đại tướng quân, nhưng trong quân ngũ kỳ thật đều không coi trọng cái này.
Hơn nữa, quân nhân, đặc biệt là tướng lãnh, thường thường vì quân tâm sĩ khí một bộ, tính tình của bọn họ rất thẳng, không dễ gì uốn gối.
Trước mắt hai người này quỳ gối dứt khoát như vậy, kỳ thật bọn họ tới, đều đã nghĩ kỹ quan hệ giữa ba người.
Đây là trực tiếp hạ phóng tư thái xuống, trên danh nghĩa Trịnh bá gia quản lý hai bộ bọn họ phối hợp tác chiến, Trịnh bá gia sớm cao hơn bọn hắn nửa cái đầu.
Nhưng trên thực tế, bọn họ đã đem Trịnh bá gia lên vị trí quan trên.
Thấy thế, Trịnh bá gia không vội vã tiến lên đi nâng bọn họ, mà một lần nữa ngồi trở về, cười nói:
-Hai vị tướng quân, mời đứng lên.
-Tạ Bá gia!
-Tạ Bá gia!
Cung Vọng và Công Tôn Chí đều đứng lên.
Trịnh bá gia nhìn bọn họ, nói:
-Chúng ta đều là người trong quân ngũ, mà người trong quân ngũ kỳ thật không thích kiểu cách như đám quan văn kia. Các ngươi quỳ, ta vội vàng đi lên nâng, các ngươi còn phải quỳ, ta còn phải nâng, cuối cùng, nói không chừng ba người đều phải dập đầu cho nhau.
Cái này thật phiền toái.
Ta đây là một người thẳng tính, mà thẳng tính vô luận nói chuyện hay làm việc đều không thích quanh co lòng vòng.
-Cứ như vậy đi, hai vị tướng quân đi theo ta chiến, sau này chúng ta có công cùng nhau lấy, có quan cùng nhau phong, có tước cùng nhau thăng, sau này đều là huynh đệ.
-Đa tạ Bá gia dìu dắt!
Cung Vọng lần thứ hai quỳ một gối xuống đất hành lễ.
Hắn rốt cuộc xuất thân người Tấn, làm việc tự nhiên khôn khéo mang theo đúng mực, lại khó tránh khỏi không được tiêu sái.
Nhưng Công Tôn Chí nghe vậy, cười ha ha, trực tiếp ngồi vị trí bên phải Trịnh bá gia, nói:
-Ha ha ha, Bá gia, ta đây không khách khí, thời trẻ, Bá gia cho cha vợ ta mượn rượu, cha vợ ta xem nó như bảo bối, ta thật ra không dễ dàng gì uống được hai ngụm, kỳ thật ta đã sớm nhớ rượu của Bá gia. Ngày ấy quân nghị, Vương gia phân dưới trướng Bá gia nghe lệnh, trong lòng ta đã sớm mong chờ rồi, ha ha ha.
-Ha ha ha.
Trịnh bá gia cười chỉ chỉ Công Tôn Chí.
Người này kỳ thật không cao lớn thô kệch, nhưng khi nói chuyện làm việc, kỳ thật mang theo bóng dáng Lý Báo.
Hơn nữa điểm bất đồng lớn nhất với Cung Vọng chính là, hắn là người Yến.
-Rượu kia không phải bởi Lý đại ca keo kiệt không bỏ được cho ngươi uống, mà dùng để xử lý vết thương khi có bọc mủ, đây chính là đồ vật có thể cứu mạng.
Chỗ ta còn có hai thùng xe lớn, chờ lát nữa khi các ngươi đi có thể kéo đi, Vương gia trị quân nghiêm ngặt, trong quân không được uống rượu, cho nên hôm nay, tuy nghe nói hai vị tới, nhưng ta không chuẩn bị rượu, mọi người lấy trà thay rượu.
Hơn nữa sau khi các ngươi kéo rượu về, cần nhắc nhở quân sĩ.
Như vậy đi, ta lại phái hai tiểu đội quân y qua chỗ các ngươi, trên phương diện xử lý người bị thương bị bệnh, không phải ta nói mạnh miệng, mà trong toàn quân, chỗ ta vẫn làm tốt nhất, để bọn họ huấn luyện một chút gì đó cho nhóm quân y các ngươi đi.
-Mặt khác, các ngươi cũng lôi đi một ít dê bò, để huynh đệ binh sĩ có bữa ăn ngon.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch), hay, hài, ly kỳ, bá đạo. . .