Tĩnh Nam Vương và Trịnh bá gia vừa mới lập đại công xuất hiện trước mặt đám binh sĩ,.
Lệnh cấm rượu lại bỏ một lần.
Trong lúc nhất thời, tất cả binh sĩ đều hoan hô.
Nhưng kỳ thật, số lượng rượu lần này ban phát ra đã chuẩn bị từ trước, lần trước chỉ mới phát một nửa, một lượng, phân hai lần phát, ngược lại mang đến hiệu quả tốt hơn.
Sau đó, Trịnh bá gia trở lại soái trướng nghỉ ngơi.
Nằm trên thảm, Trịnh bá gia mở to mắt, nhìn điểm đen phía trên lều trại.
Ngủ trưa quá sâu, để hiện tại bản thân hắn không hề buồn ngủ.
Ý của lão Điền, hắn hiểu.
Lá cờ không đổ, mang ý nghĩa Đại Yến, về sau vẫn là Đại Yến, Thiết kỵ Đại Yến đến sau này vẫn mang Hắc Long cờ xí đi đè bẹp bất kỳ địch nhân nào.
Nhưng lá cờ ở chỗ này, quốc hiệu Đại Yến ở chỗ này.
Nó không mang ý nghĩa về sau Trịnh bá gia nếu thật sự muốn, lại không làm được.
Quốc hiệu cũng không thay đổi sao?
Lão Điền muốn chính là một cái hứa hẹn, hứa hẹn này thật sự bao la.
Nghiêng thân, Trịnh bá gia gối đầu lên gối, giương mắt về phía cửa lều trại.
A Minh ngồi nơi đó gác đêm, kỳ thật trong khu vực này không cần thiết gác đêm.
Nhưng Trịnh bá gia vẫn chưa nói để người ta tiến vào nằm ngủ.
-Chủ thượng, không ngủ được?
-Ngươi cũng không ngủ được?
Trịnh bá gia hỏi ngược lại.
-Ta nhận giường.
Quan tài không còn, thật ưu thương.
Trước khi lão nhân sắp chết, sẽ trước tiên chuẩn bị quan tài cho bản thân, sau khi chuẩn bị xong, trong lòng cũng trở nên kiên định, cho dù vứt trong nhà bảy tám năm không dùng đến, nhưng mỗi lần nhìn thấy nó, cũng cảm thấy niềm vui rạo rực.
Quan tài, A Minh cũng ký thác, đồng thời so với nhóm ông bà già gần đất xa trời kia, nó càng thể hiện ra tầm giá trị.
-Ta muốn đi Càn Quốc.
Trịnh bá gia nói.
A Minh cười, nói:
-Hẳn được đi xem.
Đề tài dừng lại chỗ này.
Bởi lều trại hắn cách Vương trướng quá gần, thính lực cường giả khác hẳn thường nhân, ngươi nói nhỏ chỗ này, nhưng nếu Tĩnh Nam Vương thật sự muốn nghe, cũng có thể nghe rõ ràng.
Cho nên, một ít lời không tiện hàn huyên.
Trịnh bá gia đang nằm trên giường, nhắm mắt lại.
Ngủ thật rồi!
Khi tỉnh lại phát hiện trời vẫn tối.
A Minh vẫn như cũ ngồi ngoài lều, cầm một cái giũa, cẩn thận giũa móng tay.
-Bao lâu?
Trịnh bá gia hỏi.
-Chủ thượng mới ngủ được ba giờ.
A Minh trả lời nói.
-Ai.
Thời gian còn hửng đông sắp đến, nhưng, hắn thật sự không ngủ được.
Vừa lúc này, Trịnh Phàm thấy một đội thân vệ đưa tới tấu thư.
Trịnh bá gia dứt khoát đứng dậy, rửa mặt một phen, đi vào Vương trướng.
Thân vệ ngoài cửa nhìn thấy Trịnh bá gia, không ngăn cản chút nào.
Sau khi tiến vào, Trịnh bá gia thấy tấu thư lúc trước đang chất đống lên giá, phía dưới còn có tấm phù Túy Tiên Ông đưa cho hắn.
Trịnh bá gia rút lá bùa này ra, nhét vào giày.
Ngực tuyệt đối không thể đặt vào đây.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia dọn đống tấu thư này, đặt trên bàn.
Hắn lại xoay người đi, đi đến chỗ soái tòa, cắm giá nến lên.
Tĩnh Nam Vương ngủ chỗ đó, nhắm hai mắt.
Đương nhiên, trong lòng Trịnh bá gia rõ ràng, lão Điền khẳng định cảm giác hắn đi vào.
Trịnh bá gia không đi hỗ trợ trải thảm lông đắp lên cho Điền Vô Kính.
Đến lúc đó lão Điền bỗng nhiên mở mắt ra, chính hắn và lão Điền bốn mắt nhìn nhau.
Ngươi nói xấu hổ hay không?
Sinh hoạt không phải diễn phim truyền hình, dù sao cũng phải chú ý một chút.
Hắn là Võ giả, lão Điền càng là đỉnh cấp Võ giả, ngay cả ném lão Điền vào một đống băng tuyết một đêm, lão Điền cũng không cảm lạnh, cần đếch gì chăn lông của ngươi!
Có điều, Trịnh bá gia vẫn hơi hiếu kỳ nhìn lão Điền nhắm mắt hai ba lần.
Kỳ thật, Trịnh bá gia vẫn rất tự tin với bộ dáng của hắn.
Đời trước lớn lên vốn không kém, chỉ bởi vấn đề hoàn cảnh sinh hoạt, để khí chất hắn vẫn luôn có vấn đề, chẳng sợ sau này hắn dựa vào nỗ lực bản thân viết truyện tranh kiếm tiền, nhưng vẫn sống cuộc đời F.A dài dài.
Đời này sau khi được luyện võ, trên phương diện khí chất này, hắn vẫn không thua kém ai.
Hơn nữa bản thân hắn có diện mạo không tồi, nếu không, Hùng Lệ Tinh đâu muốn chọn hắn?
Nhưng lão Điền. . .
Tuy nói đàn ông xoi mói tướng mạo của một người đàn ông khác sẽ khiến người ta cảm thấy rất kỳ quái.
Nhưng bộ dáng lão Điền, thật không thể chê.
Xuất thân con vợ cả Điền thị, gen này, không thể chê.
Tại sao con cháu thế gia đại tộc dễ ra tuấn nam mỹ nữ?
Điều kiện gia đình chỗ này, tiêu chuẩn kén vợ chọn chồng của con cháu đại tộc vẫn luôn rất cao, dưới nhiều thế hệ cải tiến, muốn không đẹp cũng khó.
Mà loại phương diện khí chất kia, ai, đừng nói cái này, một người cưỡi Tỳ Hưu lên phía trước, có thể dọa lui thiên quân vạn mã, cái này đơn giản đã không thể dùng từ khí thế để hình dung.
Nhưng hắn lại bạc đầu, để người khác cảm thấy có chút đau lòng.
Trong nội tâm, Trịnh bá gia vẫn luôn kính nể Tĩnh Nam Vương.
Cho nên, hắn vẫn luôn cảm thấy, lão Điền không cần sống mệt như vậy, nhân vật như hắn, muốn giúp gia tộc một lần nữa phục hưng lại, không tính là việc khó gì.
Tính đội nghịch với Yến Hoàng, đối nghịch với Trấn Bắc Vương, chẳng sợ ngay từ đầu Yến Hoàng có đại nghĩa trong tay, ba mươi vạn Trấn Bắc quân như hổ rình mồi, nhưng Tĩnh Nam Vương hoàn toàn có thể chậm rãi mài, chậm rãi đối kháng, thậm chí hoàn toàn có thể lui một bước, rồi lại tiến về phía trước, không phải trời cao biển rộng?
Nhưng, rượu càng lâu mới càng thơm.
Nam nhân từng trải mới có thể trưởng thành.
Trước kia Trịnh bá gia vào ngày Tĩnh Nam Vương tự diệt gia tộc, hắn bởi ghê tởm và sợ hãi nên ban đêm bị bóng đè, hiện tại có thể hiểu được ngày đó.
Không phải bởi hắn làm chuyện gì, mới là người nào, mà bởi hắn là người nào, cho nên mới làm chuyện gì.
Trịnh bá gia lập tức thu hồi ánh mắt, trở lại chỗ, bắt đầu phê tấu thư.
Phê duyệt trong chốc lát, lại xoa xoa tay, ngẩng đầu, nhìn người ngủ bên kia.
Sau đó tiếp tục phê duyệt.
Trong lúc đó, lại có người mang một đống tấu thư đến.
Khi thân vệ tiến vào, thấy Vương gia nhà mình ngủ, Trịnh bá gia phê duyệt đàng kia, hắn cười cười đem tấu thư đến trước mặt Trịnh bá gia, nhỏ giọng nói:
-Bá gia ngài vất vả rồi.
Trịnh bá gia lắc đầu, chỉ chỉ đống tấu thư vừa mới phê, nói:
-Phát ra đi.
-Vâng, Bá gia.
Lúc này, không cần chờ lão Điền tỉnh.
Bất tri bất giác, bên ngoài trời đã sáng.
Điền Vô Kính chậm rãi từ trên giường ngồi dậy, rất hiển hiên hắn không cảm thấy có gì ngoài ý muốn khi Trịnh Phàm xuất hiện trong Vương trướng hắn.
Bên cạnh Trịnh bá gia vẫn còn không ít tấu thư chưa phê, nhưng hắn vẫn chủ động đứng dậy, bưng thau và khăn lông, chuẩn bị đi ra ngoài múc nước.
Khi múc nước, hắn gặp A Minh ngồi bên ngoài.
A Minh thật sự là quán quân gác đêm, đến bây giờ vẫn chưa ngủ.
Đối với hắn mà nói, có huyết uống, căn bản không cần ngủ, hiện tại nằm xuống để hắn lại nhớ đến quan tài bị hủy, lập tức sầu não.
-Chủ thượng ngồi trong Vương trướng lâu như vậy làm gì?
-Phê tấu thư.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!