Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1278: MỘT BÊN KHÁC SẼ MƯA TO

- Nói cách khác, khúc sông này mới bắt đầu tu sửa ba năm trước đây?

-Đúng vậy.

-Là Vương gia ngài phân phó Phạm gia. . .

-Phạm Chính Văn người này, so với ngươi dự đoán, tuyệt đối không đơn giản. Mặt khác, đầu năm bởi ngươi cướp công chúa, để Sở Quốc và Lương Quốc xảy ra xô xát, Phạm gia gánh trách nhiệm vận chuyển quân nhu bên kia chậm lại, cho nên kênh đào kia đã được gia tốc mở rộng, hiện tại hẳn đã xong rồi.

Ba năm trước đây mới vừa khai Tấn, khi đó Tư Đồ gia vẫn còn.

Trấn Nam quan vẫn còn nằm trong lòng bàn tay Tư Đồ gia, loạn dã nhân vẫn còn chưa phát sinh.

Mà khi đó Tĩnh Nam Vương đã mưu tính công việc phạt Sở rồi.

Tựa hồ nhìn thấu tâm tư của Trịnh bá gia, Tĩnh Nam Vương mở miệng nói:

-Lúc trước Bổn Vương chỉ muốn thêm một phương pháp nhập Sở Quốc thôi, ai ngờ, cục diện hai nước sẽ biến thành thế này.

Thế sự khó liệu!

Ai biết vị Tư Đồ Lôi kia, Hoàng Đế khai mở Đại Thành Quốc kia sẽ vì hai vị đại ca phản loạn trên cánh đồng tuyết mà thua mấy trận.

Ai có thể ngờ dã nhân dưới sự dẫn dắt của Dã Nhân Vương sẽ nhanh chóng quật khởi và khủng bố đến vậy?

-Vậy cũng nhờ Vương gia ngài đã dự kiến trước, bố trí trước.

Nếu có thể ngồi thuyền đi thẳng, như vậy đến Kinh thành kia sẽ không vất vả rồi.

Không nói binh sĩ đi đường dài mệt mỏi, tốc độ có thể nhanh hơn, có thể đánh Sở nhân một cái bất ngờ.

Trên đường, Phạm gia hẳn có thể “Hiến toàn bộ gia sản” trợ giúp Yến nhân, Phạm Chính Văn hẳn đã chờ thời khắc này đã lâu rồi.

Kỳ thật, Phạm Chính Văn và Niên Nghiêu, có rất nhiều chỗ tương tự.

Hai người đều xuất thân là nô tài.

Phạm gia lớn như vậy, giàu nhất một vùng, nhưng vẫn như cũ là nô tài của Khuất thị.

Niên Nghiêu thân là đại tướng quân Sở Quốc, nhiều lần lập chiến công, nhưng trước mặt quý tộc, vẫn phải xưng thành nô tài như cũ.

Nếu Niên Nghiêu có thể giống Phạm Chính Văn, vậy thật tốt biết bao.

Chỉ cần hắn nguyện ý, sau khi Đại Yến nhập Sở, có thể phân nửa Sở Quốc ban cho Niên Nghiêu, để Niên Nghiêu trở thành Quốc Chủ Sở Quốc, chỉ cần thần phục Đại Yến trên danh nghĩa là được.

Bởi so với phạt Sở, quan thần Đại Yến càng muốn đánh kỳ thật chính là Càn Quốc.

-Kinh thành, ngươi chỉ cần bắt lấy Kinh thành, đốt cháy toàn bộ quân nhu lương thảo Sở nhân, đóng đinh khu vực Vị hà này, chỉ cần ứng phó Sở quân tiếp viện, còn mấy chục vạn quân Trấn Nam quan kia. . .

Ong!

Tĩnh Nam Vương trực tiếp cầm đao đóng chặt Trấn Nam quan.

-Ra một đường, Bổn Vương diệt một đường! Bổn Vương muốn lĩnh Thiết kỵ Đại Yến ta làm Thượng Cốc quận này, trở thành bãi tha ma của mấy chục vạn Sở quân!

Trịnh bá gia nghe được lời này, nhiệt huyết mênh mông.

Một khi Kinh thành bị bắt lấy, Niên Nghiêu và quân đội không muốn ra cũng khó khăn, bởi không ra sẽ bị nhốt đến chết đói.

Mà một khi Sở nhân rời quân trại tường thành, sẽ nếm trải được sự khủng bố của Thiết kỵ Đại Yến.

Điền Vô Kính giơ tay, rút Man đao ném về phía Trịnh Phàm.

Hắn mở miệng nói:

-Một trận chiến này, Bổn Vương muốn xoá sạch nguyên khí của Sở nhân, để trong mười hai mươi năm nữa, Sở nhân không cách nào bắc phạt. Đến lúc đó đó, khi ngươi trấn thủ Trấn Nam quan có thể nhẹ nhàng hơn một chút.

. . .

Vương phủ, Yến Kinh.

Linh Hương chủ động tiến lên, giúp Tiểu lục tử mặc triều phục.

Nàng vừa mới trút đi vẻ thiếu nữ ngây ngô, trên người phiêu tán một cỗ phong tình như nước.

Tiểu lục tử nửa khép mắt, chống hai tay, rất hưởng thụ bộ dáng này.

-Đến ngày sinh của lão tổ mẫu, hẳn ngươi muốn đến đi?

Lão tổ mẫu chính là vị Phụng Tân phu nhân Lục gia kia, người từng là vú nuôi của Yến Kinh.

Con trai Lục Băng, tuy chỉ là một vị tiểu quan không bắt mắt trong Lục bộ, thoạt nhìn nhờ Yến Hoàng mới có được ngày hôm nay.

Nhưng kỳ thật. . .

Tiểu lục tử rõ ràng, trong tay phụ hoàng hắn không chỉ có một lực lượng tình báo Mật điệp tư, giấu dưới Mật điệp tư, kỳ thật còn có một cơ quan trung thành, ẩn giấu sâu hơn.

Người phụ trách nha môn kia, rất có thể chính là vị ca ca kia.

Lúc trước khi đại hôn, Hà Tư Tư được Cơ Thành Quyết đặt tạm ở nhà Lục gia, Lục gia cho hắn đủ thể diện, cho đủ của hồi môn, một đám nha hoàn, Linh Hương này chính là nha hoàn đi theo bên người Phụng Tân phu nhân, làm nô tỳ bên người Hà Tư Tư, sau khi nhập môn, Hà Tư Tư sinh hạ Cơ Truyền Nghiệp, mới được Cơ Thành Quyết quyết định thu nhận.

-Đúng vậy, Điện hạ, mồng tám tháng sau, ngày hôm trước tỷ tỷ đã cùng thiếp thân thương lượng đi mua đồ thọ lễ rồi.

Nhà cao cửa rộng, khi giao lưu với nhau, các lão gia thường mở tiệc tụ tập, con cháu trong nhà thì trò chuyện sum vầy.

Lại tầm thường một chút, cũng chính là phổ biến nhất, quản sự trong nhà dựa theo danh mục quà tặng tính toán nhân tình.

Người có thể không đến, nhưng lễ cần phải có.

Cái không dễ nhất chính là cái “Lễ” này.

Lục gia chính là một “Nhà mẹ đẻ” khác, nàng tự nhiên sẽ để bụng.

Cơ Thành Quyết nghe vậy, gật gật đầu.

Sau khi mặc xong, hắn đi hậu trạch, trước tiên nhìn nhi tử, nhi tử đã tình, đang mặc áo yếm lăn lộn bên kia, sau khi đẻ con xong, Hà Tư Tư cả người đẫy đà đừng bên cạnh nhìn đứa trẻ.

Khi mẹ nó càng cười, thằng bé càng quay cuồng hăng hái.

-Nhi tử.

Cơ Thành Quyết khom lưng, bế thằng nhóc lên, dán lên mặt nó, hôn vài phát.

Thằng nhóc tựa hồ kháng cự hắn, không ngừng duỗi chân đá lên mặt hắn.

Cơ lão lục không tức giận, cười lớn rồi thả đứa bé lên giường.

-Thọ lễ cho Phụng Tân phu nhân không cần phô trương, hiện giờ triều đình dụng binh, rất gian nan.

-Phải, phu quân.

Hà Tư Tư gật gật đầu, ý bảo nàng đã hiểu.

-Cũng không cần chờ tháng sau, hai ba ngày nữa ngươi chọn một chút, mang theo nhi tử đến Lục gia thăm lão nhân, nói chuyện nhiều với lão nhân một chút. Thay lời giúp ta nói, chúc lão phu nhân thọ tỷ Nam Sơn, một thân phúc khí.

-Ta đã hiểu rồi.

-Ân.

Cơ Thành Quyết gật gật đầu, đi ra, ngồi trên xe ngựa Trương công công, đi về phía Hoàng cung.

Trên đường, xe ngựa ngừng lại.

-Chủ tử, xe ngựa Tứ điện hạ đến.

Cơ Thành Quyết ngồi ở trong xe ngựa, chống cằm.

Chỉ chốc lát sau, bên ngoài xe ngựa truyền đến động tĩnh, mảnh bị xốc lên.

-Ta biết lão Lục ngươi kiểu gì cũng có băng.

Bên trong xe ngựa có một bồn băng, mặt trên có một khối băng lớn, còn đang bốc hơi trắng.

Sau khi Tứ hoàng tử xuống xe ngựa, sửa cổ áo.

Cơ Thành Quyết duỗi duỗi tay, cầm lấy cốc nước mơ chua đá đưa cho Tứ hoàng tử Cơ Thành Phong.

Tứ hoàng tử tiếp nhận, cũng không thèm để ý có người uống qua hay không, nuốt ừng ực, lại nuốt khối băng, lúc này mới kêu sảng khoái.

-Ngươi nói có kỳ quái hay không, mùa hè năm nay nóng và lâu hơn mọi năm.

Cơ Thành Quyết nghe vậy, gật gật đầu, nói:

-Dựa theo Khâm Thiên giám nói, khi loại tình huống này xuất hiện, chỗ chúng ta nóng, một bên khác sẽ không ngừng mưa to.

-Ai.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!