Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1280: PHỤ HOÀNG GIẬN

Ban đầu lão Tam bị phế thế nào, ai cũng rõ ràng.

Bị phế trước một ngày khi Tĩnh Nam Hầu tự diệt gia tộc.

Cơ gia hổ thẹn với Tĩnh Nam Vương.

Một vị Tam hoàng tử, khả năng, đại khái, đích xác, điền bất mãn.

Tính điền thêm một hoàng tử khác, lấy công lao hiện tại của Tĩnh Nam Vương, cũng không ai sẽ cảm thấy bất công.

Quan trọng nhất chính là, trên đời này, trừ bỏ phụ hoàng, không ai có thể khống chế được vị Tĩnh Nam Vương kia rốt cuộc muốn làm cái gì.

-Ta đây có thể đi nơi nào?

Cả người Tứ hoàng tử đều ngốc.

Nói thật khôi hà, chính hắn đường đường là một hoàng tử, còn tinh thông chiến sự, kết quả thiên hạ to lớn, vẫn không có trốn dung thân cho hắn?

-Thật ra có một nơi, rất thích hợp với ngươi.

-Nơi nào? Lão Lục, ngươi mau nói, đừng úp úp mở mở.

Cơ Thành Quyết duỗi tay chỉ chỉ phía dưới, nói:

-Kinh thành.

“. . .” Tứ hoàng tử.

- Ngươi đừng nghĩ ta đùa ngươi, nhánh quân đội của Lý Lương Thân này sớm hay muốn đều phải điều động, hẳn sẽ đi Doãn thành, dùng để chi viện đại ca, hoặc đi Tấn địa, thế nào vẫn luôn đóng mãi ở ngoài kinh thành, quá lãng phí, rốt cuộc đây chính là môt nhánh Thiết kỵ Trấn Bắc quân chính hiệu.

Cơ Thành Quyết nói đến đây, mỉm cười:

-Lý Lương Thân đi rồi, chỗ này cần một chủ quan, Đại Yến ta, từ trước đến nay đều có truyền thống hoàng tử chướng khống binh mã nội thành Yến Kinh. Thời trẻ, đại ca quản lý quận binh Thiên Thành quận, Nhị ca trên danh nghĩa nắm giữ Cấm quân. Tứ ca ngươi kỳ thật thích hợp giữ vị trí này nhất.

-An nguy trong kinh thành giao cho ta?

Tứ hoàng tử phảng phất nghe được một chuyện vô cùng buồn cười.

-Giao cho ai? Gia cho Nhị ca? Giao cho ta? Giao cho ngươi, phụ hoàng yên tâm hơn.

Cơ Thành Quyết cong lưng.

Tứ hoàng tử ném khăn ướt lại, Cơ Thành Quyết không tiếp, mà lấy ra một cái mới.

-Ngạch. . .

Tứ hoàng tử.

Ngâm ngâm nước đá, lại đưa khăn lông cho Tứ hoàng tử.

Tứ hoàng tử nhận lấy, Cơ Thành Quyết mở miệng nói:

-Rất thích hợp, ta và Nhị ca đấu, ngươi làm trọng tài.

-Có thể thành công sao?

-Ngày mai ta an bài tấu thư trước, ngươi không cần làm cái gì, xem tâm ý của phụ hoàng đi, nói thế nào đi nữa, ngươi rốt cuộc vẫn là con của phụ hoàng.

-Phải, dù sao ta cũng là con của phụ hoàng.

-Phụ hoàng nhất định không muốn nhi tử hắn nhàn rỗi không có việc gì làm, chỉ biết ăn không.

“. . .” Tứ hoàng tử.

-Chủ tử, Điện hạ, đến cửa cung.

Cơ Thành Quyết xuống xe ngựa, Tứ hoàng tử theo sát sau đó.

Nguyên bản xe ngựa Tứ hoàng tử vẫn theo sát xe ngựa Cơ Thành Quyết, lúc này người hầu của hắn cũng tới đây, hỗ trợ sửa sang lại quần áo cho chủ tử.

-Hối hận không, cùng ta xuất hiện ngoài cửa cung.

Cơ Thành Quyết cười hỏi.

-Người ta vốn không tiện đường, còn không phải cố ý chờ ngươi.

Tứ hoàng tử không để bụng.

-Được rồi, Tứ ca đi lên đầu, đệ đệ ta đi mặt sau, riêng lễ, ta không thể loạn.

-Được rồi.

Hôm nay là gia yến.

Kỳ thật, mỗi năm đều có một lần gia yến, mục đích chính là vì tưởng niệm lại gian nan ngày xưa tổ tiên gây dựng sự nghiệp vất vả.

Nguyên bản hẳn cử hành vào ngày xuân, nhưng đầu năm nhiều chuyện, sau đó với việc phạt Sở trì hoãn, cho nên mới lùi đến ngày này.

Chỗ ăn ở Ngự Thư phòng.

So sánh với mấy năm trước, hôm nay ít người hơn nhiều.

Tiểu Thất đã không cần ma man mang đến, bởi hiện tại hắn còn đang trong cung, cho nên sớm nhất ngoan ngoãn ngồi lên vị trí.

Cơ Thành Quyết và Tứ hoàng tử cũng lần lượt ngồi vào ghế.

Đợi một hồi lâu, Thái Tử tới, ngồi vào.

Khuôn mặt Thái Tử so với lúc trước thon gầy hơn nhiều, đã không còn loại khí sắc tiêu điều như đầu năm, cả người trở nên trầm ổn hơn.

Đợi sau khi chư vị hoàng tử đến rồi, Yến Hoàng từ sau Thiên điện đến Ngự Thư phòng, ngồi xuống ngự án.

Một đám thái giám đưa cơm canh đến, bánh ngô, dưa muối.

Hoàng tử và các hoàng tử đều ăn giống nhau.

-Dùng cơm đi.

Yến Hoàng cầm đũa bạc.

-Tạ phụ hoàng.

-Tạ phụ hoàng.

Đám hoàng tử đều bắt đầu dùng cơm.

Thái Tử ăn rất văn nhã, Cơ lão lục ăn rất tùy ý, còn bảo tên thái giám lấy thêm một đĩa dưa muối cho hắn.

Tứ hoàng tử ăn an tĩnh nhất, trong lòng vẫn đang suy nghĩ chuyện kia.

Tiểu Thất ăn thống khổ nhất, mỗi lần ăn một miếng, đối với hắn mà nói chính là sự tra tấn.

Nhưng cha anh đều ăn, hắn không dám làm càn, chỉ có thể tiếp tục.

Đột nhiên, khi Yến Hoàng động chiếc đũa.

Đũa trong tay lập tức rơi trên mặt bàn.

Tiếng chiếc đũa bạc rơi phát ra tiếng vang thanh thúy, quanh quẩn trong Ngự Thư phòng.

Yến Hoàng cúi đầu, nhìn tay phải, nó đang run rẩy rất nhỏ.

Trong chỗ sâu ánh mắt của Yến Hoàng, để lộ ra một chỗ phẫn nộ.

Vị Chí Tôn nhân gian này, có thể dựa vào một đạo ý chỉ dể trăm vạn quân dân theo ý hắn khai thác lãnh thổ, có thể bắt Tĩnh Nam Vương nắm giữ ấn soái suất chinh, có thể khiến Trấn Bắc Vương trấn thủ hoang mạc, có thể khiến quan gia Càn Quốc phải cúi đầu, có thể khiến Tiểu vương tử Man tộc nhận hắn làm bá phụ.

Hiện giờ, lại không cách nào khống chế được tay phải bản thân, một lần nữa cầm chiếc đũa lên.

Trong lúc nhất thời, trong Ngự Thư phòng, trong lòng mọi người đều bởi tiếng vang của chiếc đũa này, cứng lại.

Nhưng rất nhanh, Thái Tử tiếp tục kẹp dưa muối, tay trái đặt trên cằm, đưa vào miệng, chậm rãi nhai nuốt, phảng phất không nhìn thấy cái gì khác.

Vẻ mặt Tứ hoàng tử thì kinh ngạc, khi ngẩng đầu về phía trước, thân mình run lên, không cần thận làm bát cháo bên cạnh người rơi xuống đất.

Ngay sau đó, Tứ hoàng tử lập tức rời ghế, quỳ sát trên mặt đất, dùng trán chống lên gạch xanh Ngự Thư phòng.

Cơ Thành Quyết thở dài, buông chiếc đũa trong tay xuống, đứng dậy, đi đến bên người Tiểu Thất, lấy chiếc đũa trong tay Tiểu Thất đặt lên bàn.

Ngay sau đó, đem Tiểu Thất ngây thơ không biết gì cùng nhau đi đến bên người Tứ hoàng tử, mang theo Tiểu Thất quỳ xuống.

Thái Tử đang ăn cơm, cũng buông đũa xuống.

Tiểu Thất mở miệng nói nhỏ:

-Lục ca, làm sao vậy?

-Phụ hoàng tức giận.

Cơ Thành Quyết đáp.

Tiểu Thất hơi ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Yến Hoàng, hỏi:

-Tại sao phụ hoàng tức giận?

Cơ Thành Quyết trả lời:

-Bởi mấy ca ca chúng ta vô dụng, không cách nào giúp phụ hoàng giải ưu quốc sự, chỉ là một đám vô dụng, phụ hoàng nhìn chúng ta, tức giận ăn cơm không vào, lúc này mới quăng đũa xuống.

Thái Tử đứng dậy, rời ghế, quỳ sát xuống.

Ngay sau đó, tất cả hoàng tử đều kêu to:

-Nhi thần vô năng, phụ thánh ân, xin phụ hoàng bớt giận!

. . .

-Nhi thần vô năng, phụ thánh ân, xin phụ hoàng bớt giận!

Nhìn mấy đứa con quỳ phía dưới, thần sắc Yến Hoàng vãn tối tăm như cũ.

Khả năng ngày thường ánh mắt hắn dùng càng nhiều dừng trên Càn Quốc, Sở Quốc, Tấn địa và hoang mạc, nhưng khi hắn nhìn những đứa con này.

Bọn họ suy nghĩ cái gì, bọn họ đang làm cái gì.

Kỳ thật, hắn có thể liếc mắt nhìn ra.

Hắn không phải loại Quân Chủ già rồi ngồi trên Long ỷ để người ta dắt mũi như con rối, ít nhất, hắn không cho rằng bản thân hắn sẽ thế.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!