Tuyết Hải Quan.
Phủ bá tước.
Thiên Thiên ngồi trong viện.
Bên người nó có một con hồ ly, còn có một con mèo đen.
Đứa nhỏ này từ nhỏ đến lớn, ngủ trên đỉnh đầu cương thi, chơi cùng Cửu Thế Oán Anh.
Quan trọng nhất chính là, chính là Ma Hoàn, mỗi khi Trịnh bá gia yêu cầu nó đi theo ra ngoài, nó đều phải theo, cho nên phần lớn thời gian, Thiên Thiên đều chơi một mình.
Hắn không nháo sự, một mình chơi, có thể chơi vui vẻ hết cả buổi chiều.
Thời điểm ăn cơm, ăn cơm, thời điểm đi ngủ, bản thân tự động ngoan ngoãn bò lên giường đi ngủ.
Mỗi ngày Tứ Nương đến thăm Thiên Thiên một lần, nàng cũng rất vui vẻ.
Hiện tại, Thiên Thiên đang chơi với hai đầu Yêu thú kia.
Vô luận hồ ly hay hắc miêu kia, đều biết vị này thiếu chủ tử này tôn quý, cho nên tận lực chơi cùng.
Cũng may vị thiếu chủ này không có khuynh hướng đặc thù nào, tính tình còn khá tốt, ban ngày lôi kéo bọn nó cùng nhau dạo chơi, buổi tối lại phân đồ ăn vặt cho chúng ăn.
Thế giới bên ngoài, tính cả Yêu thú mà nói, cũng quá mức nguy hiểm.
Cho nên, hai đầu Yêu thú này thật ra rất thích cuộc sống này.
Quan trọng nhất chính là, chúng nó ngạc nhiên phát hiện, từ khi làm bạn với thiếu chủ tử này, khi tu luyện hấp thu tinh hoa nhật nguyệt so với quá khứ tốt hơn không ít.
Vừa an nhàn lại an toàn còn có thể có trợ giúp tu hành, trên đời này, còn có chuyện nào tốt hơn nữa không?
Lúc này, Kiếm Thánh từ bên ngoài đi tới.
Thiên Thiên nhận ra Kiếm Thánh, bởi Kiếm Thánh thỉnh thoảng cũng đến thăm hắn.
Thiên Thiên đứng lên, vỗ vỗ mông, giơ cánh tay thịt đô đô lên.
-Ôm. . .
Kiếm Thánh khom lưng, ôm Thiên Thiên lên.
Nói thật, Lưu Đại Hổ là con riêng, khi bản thân hắn và vợ đến với nhau, Lưu Đại Hổ kỳ thật đã có nhận thức rồi.
Mà Thiên Thiên, mới sinh ra đã được hắn một đường ôm về phía đông.
Tính nói cứng, đứa nhỏ này, kỳ thật quan hệ với hắn càng thân mật hơn.
-Điền Vô Kính là một kẻ người sống chớ gần, nhưng con hắn, thật ra rất hoạt bát đáng yêu.
Kiếm Thánh ném Thiên Thiên lên không trung, Long Uyên bay ra, mang theo vỏ kiếm, nâng Thiên Thiên lên.
Thiên Thiên không sợ hãi chút nào, ngược lại cực kỳ hưng phấn kêu to.
Sau đầu Yêu kia nhìn thấy thứ này, run bần bật, bởi chúng nó biết, đây là hàng thật.
Long Uyên có linh, kỳ thật, danh kiếm, bản thân tự mang theo linh thức, nó có thể biểu đạt ra một ít cảm xúc như yêu ghét, Long Uyên kiếm này tự nhiên phát ra chính là âm thanh vui sướng.
Điều này mang ý nghĩa, nó cực kỳ thích đứa nhỏ này.
Kiếm Thánh bỗng nhiên nghĩ đến trước đây Trịnh Phàm nói với hắn, hỏi hắn có muốn nhận Thiên Thiên làm đồ đệ không?
Lúc ấy hắn không đáp ứng.
Thế nào, trước mắt nhi tử Điền Vô Kính này, người khác tùy tiện nói một tiếng, hắn phải thu sao?
Ít nhất, Điền Vô Kính phải tự mình mở miệng, sau đó Ngu Hóa Bình hắn có phải xem tâm tình thế nào mới đáp ứng hay không?
Nhưng một màn trước mắt này, để Kiếm Thánh động tâm!
Khi cao thủ đến trình độ nhất định về sau, hắn muốn càng nhiều, kỳ thật chính là truyền thừa.
Người thường muốn chính là, truyền thừa huyết mạch, bởi trên đời chín thành chín người, trừ bỏ truyền thừa kia, cũng không có cái gì khác.
Mà người hành nghề bình thường, muốn truyền thừa chính là tay nghề, hoặc là đạo bản thân.
Tìm được truyền nhân có thiên phú, thậm chí so với việc sinh con, càng hưng phấn hơn.
Kiếm Tì, là trời sinh kiếm phôi.
Loại người này, trời sinh để luyện kiếm.
Đệ nhị kiếm Càn Quốc hành sự cả đời bất cần, nhưng vẫn như cũ cực kỳ coi trọng vị đệ tử này, vẫn luông mang theo bên người.
Mà còn có một loại người, bọn họ dựa vào bản thân mạnh mẽ, vạch ra con đường này.
Loại người này chính là ngọc bao trong đá, cần tách kẽ mở ra.
Kiếm Thánh chính là loại người này.
Trước mắt đứa nhỏ này, kỳ thật không phải loại người này.
Bởi hắn tựa hồ không chỉ nhạy bén với kiếm, đại khái bất luận thứ gì có linh, đều sinh ra cộng minh với hắn.
Điền Vô Kính nhiều năm trước đã là đỉnh cấp Tam phẩm Võ giả.
Cái này không phải khủng bố nhất.
Khủng bố nhất chính là, Điền Vô Kính còn tu hành Đạo pháp, đồng thời, bản lĩnh lợi hại nhất của hắn, là mang binh đánh giặc!
Khi thế nhân nhắc đến Tĩnh Nam Vương Đại Yến, phản ứng đầu tiên chính là danh hiệu quân thần, sau đó mới là thực lực cá nhân của hắn.
Điều này mang ý nghĩa, người ta kỳ thật không đặt trọng tâm lên việc tu luyện.
Vẫn như cũ. . .
Đây là thiên phú của Điền Vô Kính, đến bây giờ là của con hắn sao?
Kiếm Thánh thu lòng bàn tay lại, Long Uyên bay trở về.
Thiên Thiên cũng rơi xuống đất.
-Ngô. . .
Thiên Thiên ngồi xổm xuống, duỗi tay sờ sờ Long Uyên.
-Bay, bay, lại bay bay, mệt mỏi?
Thiên Thiên cảm thấy Long Uyên kiếm hẳn đang mệt mỏi.
Sau đó, hắn móc ra một cái kẹo đặt lên Long Uyên kiếm.
-Ăn đi.
Kiếm Thánh đứng nơi đó, từ trên cao nhìn hắn, nói:
-Ranh con, nguyện ý bái ta làm thầy học kiếm!
Thiên Thiên sửng sốt một chút, ngày thường hắn đều chơi một mình, hơn nữa, tuổi còn nhỏ, cho nên trên phương diện biểu đạt hơi trì độn một chút.
Nhưng có thể thấy được tới, hắn rất nghiêm túc tự hỏi.
Chỉ thấy Thiên Thiên chỉ chỉ Long Uyên kiếm trên mặt đất, nói:
-Kiếm?
Long Uyên kiếm phát run, như đáp lại.
Kiếm Thánh gật gật đầu.
Thiên Thiên lắc đầu.
Đôi tay nỗ lực hợp lên đỉnh đầu, múa may, sau đó lảo đảo một cái , lui về phía sau vài bước, nói:
-Thiên Thiên. . . Theo cha nuôi. . . Học. . . Đao.
. . .
Phía trên, Kiếm Thánh hỏi hài tử có bái sư hay không.
Phía dưới, Tứ Nương đi vào gian mật thất.
Một quan tài kia đang an tĩnh nằm đó.
Từ Mai gia đến Hổ Đầu thành, lại đến Thúy Liễu bảo, đến Thịnh Nhạc thành, cuối cùng đến Tuyết Hải Quan này.
Trịnh bá gia vẫn luôn được tán dương trong quân rằng đi lên chiến trận mang theo quan tài.
Không ngờ, hắn mang theo thứ đầu tiên trên thế giới này. . . Gọi là ràng buộc.
Trước lão Điền, có một người, người đầu tiên tốt với hắn.
Hắn, đã ngủ say thật lâu.
Trong tay Tứ Nương cầm Ngọc Nhân Lệnh, Ngọc Nhân Lệnh tản ra thanh huy, như đèn chụp.
Đi đến trước quan tài, Tứ Nương quỳ sát xuống.
Nghiêm khắc về mặt ý nghĩa, nàng là Ma Vương, là thuộc hạ của Trịnh Phàm.
Đổi một mặt khác mà nói, nàng cũng coi như là nữ nhân của Trịnh Phàm.
Về tình về lý, quỳ trước mặt “Cha nuôi” này, không sai đi.
-Sắp đại chiến, chủ thượng đi rồi, bọn họ cũng đi rồi, ta, cũng đi rồi, vị dùng kiếm kia cũng đi rồi. Trong Tuyết Hải Quan này, binh sĩ thật ra vẫn đủ, dã nhân trên cánh đồng tuyết không dám lỗ mãng. Nhưng ta vẫn còn lo lắng, vạn nhất bọn ta không ở đây, có người muốn hại đứa nhỏ kia, không biết nên làm thế nào bây giờ?
Ta không biết, ngài còn phải ngủ bao lâu.
Nhưng nếu có thể,
Hi vọng vào lúc này ngài có thể thức tỉnh, khi chúng ta không ở đây, hỗ trợ bảo vệ đứa nhỏ này.
-Rốt cuộc, đứa nhỏ này, ngài nhìn nó lớn lên, hắn từ mấy tháng tuổi đều vui chơi trên đỉnh đầu ngài, ngài hẳn có thể cảm giác được hắn, đồng thời ta cũng tin tưởng, hắn cũng có thể cảm giác ngài là bạn hắn.
Tứ Nương dập đầu xuống.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!