Cảm giác tòa thành này cô đơn, đôi khi tức cảnh sinh tình, đây là điều không cách nào khống chế, thuần túy xem ngươi có thời gian rảnh rỗi hay không, mà trước mắt mấy ngày nay, Trịnh bá gia cảm thấy rất nhàn rỗi.
Vậy, làm ra vẻ một cái đi.
-Ai. . .
Bên cạnh còn có một người cũng phát ra tiếng thở dài, là Cẩu Mạc Ly.
Trịnh bá gia bị chọc cười, nói:
-Ngươi thở dài cái rắm.
Bộ dáng hiện tại của Ngọc Bàn thành này, Dã Nhân Vương có năm phần lỗi.
-Bá gia, trước kia ngài đã đến nơi này sao?
-Đây là lần đầu tiên ta vào thành.
Trịnh bá gia nói.
Trận chiến Vọng Giang lần đầu tiên kia, Trịnh bá gia ở Thịnh Nhạc thành xem diễn.
Trận chiến Vọng Giang kia, cùng với Tĩnh Nam Vương lần thứ hai nắm giữ ấn soái, Trịnh bá gia nhận lệnh suất quân lên, không bao lâu được an bài thâm nhập hậu địch.
Chờ đến khi thủ Tuyết Hải Quan xong, vừa lúc đến thời điểm đồ sát Sở nhân.
Lúc ấy dưới Ngọc Bàn thành tràn đầy thi hài Sở nhân, Trịnh bá gia cũng lười đi vào sợ bẩn giày.
Nghe nói, sau này Yến nhân tiến vào Ngọc Bàn thành, phát hiện bên trong tràn đầy thi cốt Sở nhân, khi Sở nhân cố thủ nơi này, bởi bốn phía thiếu lương thực nên phải ăn dê hai chân.
Cho nên bốn vạn Thanh Loan quân bị đồ sát cũng không tính oan đi.
Một lần đi qua Vọng Giang, hắn cố ý vòng qua Ngọc Bàn thành, bởi người đi theo hắn chính là Hùng Lệ Tinh.
Chờ khi trở về, Trịnh bá gia lại vội vã trở về chuẩn bị cho trận chiến phạt Sở kia, vẫn không có thời gian tiến vào Ngọc Bàn thành nhìn xem.
Lần này thật sự là lần đầu tiên.
-Bá gia, trước kia Ngọc Bàn thành, đứng ở trên đường, hít sâu một hơi, đều có thể ngửi được các loại mùi hương của phấn, trên con sông kia, vốc một ít nước, còn có thể ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng. Lúc ấy, Ngọc Bàn thành thật là một nơi rất tốt, nếu lấy tòa thành này ra, thật sự không thua kém Giang Nam Càn Quốc chút nào.
Dã Nhân Vương nói đến đây, cười cười nói tiếp:
-Có điều, cũng đúng bởi nó hoang vắng, cho nên mới có một loại bầu không khí và tình tiết khác thường. Thuộc hạ xem ra, Bá gia ngài hẳn theo đuổi loại cảm giác này, mới cố ý tiến vào nhìn một chút. Cái này, cũng là một loại mỹ vị.
Cho nên, ngươi không thể không bội phục loại người có năng lực học tập biến thái này, “Đẹp” là nhận thức chung của Trịnh Phàm và nhóm Ma Vương, ngày thường sẽ ngẫu nhiên nói, Cẩu Mạc Ly đã quen thuộc, hơn nữa còn biết vận dụng.
Trịnh bá gia không tỏ ý kiến.
Chỉ móc ra hộp sắt, lấy ra một điếu thuốc cắn trong miệng.
-Bá gia, binh mã lần này chúng ta mang đi, hơi tạp nham.
Lần này mang binh mã hỗn độn, Càn nhân đều không theo kịp.
Nhưng Trịnh bá gia lại không để bụng, nói:
-Chờ đến địa phương kia, không tạp chút nào.
Mọi người ngồi trên thuyền, đến một hoàn cảnh “Bốn bề thụ địch”, trừ bỏ đoàn kết, cũng chỉ có thể đoàn kết.
Hơn nữa, đại kỳ Tĩnh Nam Vương đè nặng bên kia, thân phận Trịnh bá gia đóng ngay chỗ này, thật đúng là không sợ thành phần quân đội bất đồng.
Cẩu Mạc Ly phụ họa cười nói:
-Cho nên có đôi khi ngẫm lại, Càn nhân cũng xứng đáng như bây giờ, năm đó bọn họ thật vất vả ra một vị Vô Diện tướng công, kết quả lại bị người một nhà chỉnh chết. Nếu không, lấy quốc lực của Càn Quốc, đâu đến nỗi như bây giờ?
-Có một số người, quan tâm chính là vận mệnh trăm năm của quốc gia, còn có một số người, chỉ quan tâm đến quyền vị bản thân.
-Bá gia nói phải.
Trịnh bá gia châm lửa đốt thuốc, nói:
-Mật điệp tư bên kia truyền đến tin tức, vị Chung lão tướng công Càn Quốc bên kia khả năng đã xong, chẳng qua Càn Quốc bên kia, lại giấu không phát tang.
-Vậy không trách tại sao Càn nhân không bước nửa bước rời khỏi Tam Biên, lúc trước thuộc hạ còn cảm thấy, chúng ta ở chỗ này đánh nhau với Sở nhân nảy lửa như vậy, Càn nhân ngu cũng không đến mức không làm chút động tính gì ở Tam Biên đi? Hóa ra bởi cái này.
Dã Nhân Vương dừng một chút, nói tiếp:
-Trước kia thuộc hạ vẫn không tin thứ gọi là vận mệnh quốc gia kia, hiện tại, thuộc hạ có chút tin, nếu không, vì cái gì Yến nhân vẫn luôn đánh cuộc thắng? Càn nhân bên kia, hẳn không có uy hiếp gì, mà có cũng như không, hắc hắc.
-Nào có chuyện đi trên bờ sông không ướt giày, lúc này đây sau khi phạt Sở xong, phỏng chừng sẽ không đi đánh cuộc nữa.
Bởi vị đủ tư cách đem toàn bộ vận mệnh quốc gia lên chiếu bạc kia. . . Sắp không chống đỡ được.
-Bá gia, ngài xem, có một đội ngũ đến.
Cẩu Mạc Ly chỉ chỉ ngoài thành nói.
-Báo, Bá gia, Ngũ hoàng tử cầu kiến.
Một tên kỵ binh gác tiến đến.
Lão Ngũ ngược lại biết chút lễ nghĩa, đường đường là một hoàng tử, thấy Trịnh bá gia đến, tự nhiên còn thêm phân cầu kiến.
Có điều đây là điểm lão Ngũ thông minh, thân phận hoàng tử, xác thật cực kỳ hiển hách tôn quý, nhưng, cũng phải xem bản thân ở chỗ nào.
-Mời Ngũ điện hạ đi lên.
-Vâng.
Chỉ chốc lát sau, Ngũ hoàng tử mặc bộ quần áo cũ vội vã đi lên tường thành.
Dáng vẻ này của hắn không phải giả vờ, cũng không phải vì Trịnh bá gia cố ý diễn vai hề.
Bởi Trịnh bá gia phát hiện, cả n gười Ngũ hoàng tử bị phơi đen ngòm.
Điều này mang ý nghĩa Ngũ điện hạ này đến Vọng Giang, cũng không phải hàng ngày ngồi Dĩnh Đô hưởng thụ, mà thật sự làm việc.
Hoàng tử có thể kiên định làm việc, Trịnh bá gia đang nghĩ khi viết thư gửi Tiểu lục tử, có nên cường điệu một chút hay không.
Đương nhiên, Trịnh bá gia cũng rõ ràng, Cơ lão lục hẳn Ngũ ca hắn rốt cuộc là người thế nào, không có khả năng nghĩ tên này chỉ là một tên thợ mộc.
-Gặp qua Ngũ điện hạ.
Trịnh bá gia gật đầu.
Hắn là chủ tướng mang binh, suất lĩnh quân đội đến tận đây vì bước tác chiến tiếp theo, trên lý luận mặc giáp trụ trên người, cho nên không cần hành lễ, đương nhiên, kể cả không phải vậy, hiện tại ngươi bắt Trịnh bá gia quỳ xuống trước mặt Ngũ hoàng tử, hắn cũng không làm được, người ta cũng không dám nhận.
-Bình Dã Bá vất vả, tuy ta đang ở Vọng Giang, nhưng vẫn có thể nghe được Bình Dã Bá vừa rồi đã lập hàng loạt đại công hiển hách, ai, Bình Dã Bá thật là trụ cột của Đại Yến ta.
Trịnh bá gia lập tức nâng tay lên, đình chỉ Ngũ hoàng tử nói tiếp.
Trụ cột dùng trên nguofi Tĩnh Nam Vương còn đúng mức,
Nhưng Trịnh Phàm hắn, không gánh vác nổi.
Nói câu khen như vậy, mang ý nghĩa người ta đang có việc cần nhờ ngươi.
Ánh mắt Trịnh bá gia đảo một cái, Cẩu Mạc Ly và một nhóm thân vệ lui đi.
Ngũ hoàng tử càng tiến sát đến một chút, nói với Trịnh Phàm:
-Lần này Bình Dã Bá suất quân đến, Thủy sư Đại Yến ta đang trong trại cách Ngọc Bàn thành ba mươi dặm. Thành Mân xin hỏi, có nhất thiết phải giải quyết đê hay không?
Trước đó Ngũ hoàng tử hẳn không biết kế hoạch tác chiến, thậm chí, khả năng rất lớn khi hắn xây dựng công trình trị thủy, không ai nói cho hắn biết kế hoạch này.
Điền Vô Kính vì lần phạt Sở này, đã bắt đeầu chuẩn bị từ mấy năm trước, tự nhiên sẽ giao cho một người đáng tin cậy.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Hố đã lấp: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch) - Truyện hay, có chiều sâu, giải trí hài hước nhẹ nhàng!