Có điều, trước đó hai người cũng không biết tướng lãnh phụ trách lần nhập Sở này là ai, nhưng sau khi nhận được tin tức Trịnh bá gia đến, trong lòng hai người không khỏi kiên định lại.
Bởi, ở Đại Yến, ở Tấn địa, người ngoài kỳ thật so với bản nhân Bình Dã Bá gia Trịnh Phàm càng có tin tưởng hơn!
Trịnh bá gia rất mệt, cộng thêm bộ giáp trụ này không vừa người lắm, không thoải mái lắm, hắn bèn cởi bỏ toàn bộ giáp trụ, tùy ý ném trên mặt đất.
Giáp trụ rơi xuống đất, phát ra tiếng giòn tan.
Răng rắc. . .
. . .
Răng rắc. . .
Một đám tư binh tuần hành xếp hàng nhanh chóng chạy vội, giáp trụ trên người không ngừng cọ xát ra tiếng vang.
Người dẫn đầu là Nhiễm Dân, sắc mặt hắn vô cùng ngưng trọng.
Dưới màn đêm, bọn họ không đốt đuốt, chỉ trầm mặc nhanh chóng hành quân.
Cách bọn họ không xa chính là một con đê lớn.
-Người nào?
-Người nào?
Trên đê, có một đội ngũ kiểm soát đê do nhóm dân phu lập ra, bọn họ một bàn tay cầm cây đuốc, một cái tay khác cầm thuổng, bên trông đeo bảng ghi chép tạp thời.
Nhưng mà, bọn họ còn chưa thấy rõ người tới là người nào, bởi từ trong bụi cỏ có hai gã binh sĩ tuần hành nhảy lên bóp chặt cổ họ, ngay sau đó đâm dao nhỏ.
Nhiễm Dân quát khẽ với đám binh sĩ phía sau, nói:
-Trên đê, không để lại người sống!
-Tuân lệnh!
-Tuân lệnh!
Một đám tư binh lập tức tản ra.
Thân hình Nhiễm Dân rất nhanh, lẻn đến trước người một tên dân phu, trực tiếp đâm một đao vào người hắn.
Phốc!
. . .
Phốc!
Mao Minh Tài cầm dao găm đâm vào một miếng thịt dê.
Hắn chỉ chỉ vào trong nồi đồng giữa bàn này, cười nói:
-Lão phụ dạo này hơi nóng người, Tôn thái phó răng kém, nhưng mà, hai ta ăn hay không ăn không thành vấn đề, nhưng không thể để Bình Dã Bá ngươi cũng theo chúng ta ăn mấy thứ đồ kia. Ăn được, mới có sức sát Sở nô, không phải sao? Tới, Trịnh bá gia, ngài thử đi!
Tôn thái phó gật đầu cười nói:
-Sợ tin tức để lộ, cho nên bọn ta đã sớm phóng hạ nhân ra ngoài, lão phu và Mao thái thú tuy nói không dám mặt dày xưng bản thân là quân tử, nhưng biết cái gì ra cái nấy.
Trịnh bá gia rút dao găm ra, nói:
-Vất vả hai vị đại nhân, tiểu tử, vô cùng cảm kích.
-Ai, nơi nào nơi nào, chờ Trịnh bá gia chiến thẳng trở về, trên Vọng Giang lâu Dĩnh Đô, lão phu tự mình khánh công cho Trịnh bá gia.
Tôn Hữu Đạo nói.
-Ha ha ha, tất nhiên chiến thắng trở về.
Mao Minh Tài đứng dậy, vạch nắp nồi:
-Để bản quan xem nước được chưa?
Sau khi lật nắp nồi, bên trong là nước canh sôi trào:
Ùng ục. . . Ùng ục. . . Ùng ục. . .
. . .
Ùng ục. . . Ùng ục. . . Ùng ục. . .
Dưới đê, đã xuất hiện vài vết nứt gãy, sạt lở.
Đây là một dấu hiệu cực kỳ nguy hiểm, ý nghĩa tùy thời có khả năng phát sinh vỡ đê.
Cho nên dân phu địa phương mới không ngừng tuần tra ngày đêm.
Đương nhiên, nguyên nhân căn bản xuất hiện loại tình huống này vẫn bởi thiết kế của đại đê này không hợp lý.
Mà loại không hợp lý, không phải dân phu bình thường có thể biết, bọn họ chỉ biết làm, cũng cảm thấy bản thân đang xây dựng công trình trị thủy, ngăn ngừa quê nhà bị lũ lụt.
Dân phu, đã bị rửa sạch sạch sẽ, thi thể đều bị ném vào bên trong nước sông.
Nhiễm Dân nói với nhóm thủ hạ:
-Đào!
. . .
-Để lão phu đến làm đi!
Mao Minh Tài cầm thìa, múc một muỗng mỡ heo lớn, để vào trong nồi.
Trịnh bá gia rất muốn nói cho bọn họ, bản thân kỳ thật càng thích để không mỡ.
Nhưng nói thế nào đây, “Nhập gia tùy tục” đi.
Lập tức, cầm miếng thịt dê dùng đũa kẹp cho vào bên trong.
Sau khi thịt tái, đưa thịt vào trong miệng, mùi vị tuy rằng không phải tanh cay, nhưng hương vị thật đúng là không kém, cộng thêm thịt dê này, cũng xác thật tươi mới, cho vào miệng là tan.
Tôn Hữu Đạo cầm bầu rượu đến, chuẩn bị rót rượu cho Trịnh bá gia.
Trịnh bá gia vội nói:
-Trong quân không được uống rượu.
Hiện tại tuy rằng người không ở trong quân, nhưng bản chất, vẫn đang thời gian chiến tranh, uống rượu, dễ dàng hỏng việc.
Tôn Hữu Đạo gõ đầu một cái, nói:
-Lão phu đã quên, lão phu đã quên, ha ha ha, được rồi, để lão phu lấy trà thay rượu.
Tôn Hữu Đạo đứng dậy, đi đến bên cạnh bếp cầm ấm trà, nhưng Tôn Hữu Đạo sống trong nhung lụa cũng đủ lâu, tuy rằng người khác không làm ra vẻ, cũng chưa nói tới xa hoa lãng phí, nhưng loại nấu nước châm trà này, đã vài chục năm chưa phải làm.
Khi cầm ấm trà, không ngờ nóng như vậy, lập tức làm đổ ấm trà trên mặt đất.
Loảng xoảng!
. . .
Loảng xoảng!
Một tảng đá lớn bị cảy ra, ngay sau đó, nước sông từ cái lỗ kia bắt đầu chảy ra, lỗ hổng, không ngừng bị vỡ ra, càng ngày càng lớn.
Một ít chỗ cũng bắt đầu xuất hiện một ít vết nứt, thậm chí đã sinh ra sụp lún.
. . .
-“Lão phu, thật sự là. . .
Tôn Hữu Đạo có chút bất đắc dĩ:
-Thật sự là. . .
-Không sao không sao.
Mao Minh Tài đứng dậy, cẩn thận nhìn một chút, phát hiện Tôn Hữu Đạo không bị bỏng, cũng thở phào một hơi.
Tuy nói Chuyển vận sử Dĩnh Đô là Tôn Lương, nhưng ai cũng rõ ràng, người đứng sau hỗ trợ Tôn Lương xử lý và vận chuyển công việc một cách ngăn nắp, chính là vị tể tướng Đại Thành Quốc trước đây này.
Nếu hắn bị bỏng, Mao Minh Tài thật sự mất đi một cánh ta, đến lúc đó còn phải đau đầu cho vấn đề hậu cần.
-Lão phu lại châm một ấm trà khác.
Tôn Hữu Đạo nói.
-Không cần, không cần.
Trịnh bá gia duỗi tay chỉ chỉ nồi sôi trước mặt, nói:
-Nước trà sao, kỳ thật đời trước lá trà không phải lấy nấu canh sao, cũng có thể lấy làm gia vị. Chúng ta dứt khoát lấy canh trà làm rượu.
-Ha ha, rất đúng rất đúng.
Mao Minh Tài dùng thìa múc ra ba chén canh.
Ba người giơ chén lên.
Tôn Hữu Đạo:
-Vì Bình Dã Bá!
Mao Minh Tài nói:
-Vì phạt Sở đại thắng!
Trịnh bá gia trịnh trọng nói:
-Vì Đại Yến nhất thống Chư Hạ!
Trong nồi, nước canh vẫn còn đang sôi trào, bên trong đều là thịt và rau.
Phương xa. . .
Vọng Giang cũng đang sôi trào, bên trong cũng là đồ ăn và thịt.
. . .
-Xem như đến rồi.
Tứ Nương cưỡi ở trên lưng ngựa, gỡ túi nước xuống, uống một ngụm.
Hôm nay nàng mặc một áo choàng đỏ, tuy nói từ Tuyết Hải Quan chạy nhanh đến đây, không thể nói không vất vả, nhưng sau đến nơi này, nhưng trên người vẫn như cũ không nhìn thấy dấu hiệu mệt mỏi.
Cũng phải, nữ nhân làm việc văn phòng nhiều, rốt cuộc nhân được một cơ hội dắt ngựa rong ruổi, nói chung được hoạt động gân cốt.
Kiếm Thánh vẫn đứng thẳng như cũ, ánh mắt mang theo một ít thâm trầm.
-Kiếm Thánh đại nhân đang để ý bá tánh dưới hạ du Vọng Giang?
Kiếm Thánh lắc đầu, nói:
-Không thèm để ý.
Tuy nói, đại hiệp thường. . . Vì nước vì dân.
Nhưng hiện tại hắn, đối với những cái này, đã vô cảm rồi!
Xét đến cùng, giang sơn cuồn cuộn, triều đình cao vời vợi.
Mà giang hồ. . . Quá thấp.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long