- Tám chín phần mười, ngươi không phát hiện, quân coi giữ trên tường thành, rất an tĩnh sao? Loại an tĩnh này, đầu tiên mang ý nghĩa quân coi giữ này rất tinh nhuệ, thứ hai có thể thuyết minh, có tồn tại thân phận cao quý áp trụ để quân dân toàn bộ tòa thành này, an tâm!
Một tòa huyện thành ở vùng kinh đô và vùng lân cận, bỗng nhiên bị một nhánh Yến quân đánh Hắc Long cờ xí vây quanh.
Không cần cho rằng bá tánh khu vực gần kinh đô này có bao nhiêu trung dũng, tuy dựa theo lẽ thường nói, bọn họ là người có cuộc sống tốt nhất tại quốc gia này, nhưng bọn họ thường thường khó có thể trở thành trụ cột vững vàng của đế quốc, ngược lại sẽ biến thành thịt mềm.
Hiện tại, ngoài Trấn Nam quan, trăm vạn đại quân Yến Sở đang ác chiến, dựa theo tình huống bình thường, Yến quân bỗng nhiên xuất hiện ngoài Dương thành, phản ứng đầu tiên chính là, phía trước hoàn toàn chiến bại, Yến nhân đánh vào, sau đó bắt đầu bỏ thành tán loạn.
Nhưng hiện tại, lại an tĩnh, vô cùng an tĩnh, rất an tĩnh.
-Thật sự không công?
Kiếm Thánh lại hỏi.
Kiếm Thánh rất thích hỏi, cũng không cảm thấy có cái gì mất mặt, bởi hắn cũng rõ ràng, Trịnh bá gia tựa hồ rất thích trả lời vấn đề của hắn.
Trịnh bá gia lắc đầu, kiên định nói:
-Không đánh.
Lúc này, từ trên tương thành Dương thành, bỗng nhiên xuất hiện một đại kỳ Kim Phượng.
Cờ của Trụ quốc Đại Sở cũng là Kim Phượng, mà Hoàng kỳ Đại Sở, lại thêu năm con Kim Phượng.
Bốn con ở dưới, một con cao cao tại thượng, tượng trưng tứ đại Trụ quốc nâng đỡ Thiên tử.
Khi mặt Phượng kỳ này dâng lên, quân coi giữ trên tường thành này phát ra tiếng hoan hô chỉnh tề.
Điều này mang ý nghĩa, quân tâm vẫn dùng được, sĩ khí tràn đầy.
-Chậc.
Trịnh bá gia duỗi tay chỉ chỉ tường thành, nói với Kiếm Thánh:
-Anh vợ ta, có thể đi?
Kiếm Thánh gật gật đầu, nói:
-Ngược lại cũng coi như là Đế Vương, can đảm khó có được.
-Đừng coi thường hắn, hắn rất có thể đánh.
Kiếm Thánh cười:
-Ta vẫn chưa nói đi lên giúp ngươi ám sát hắn.
-Không thử xem?
Trịnh bá gia dùng ánh mắt mong chờ nhìn Kiếm Thánh.
-Ta chỉ bảo vệ ngươi an toàn.
-Ngô, tốt thôi.
Trịnh bá gia quay đầu lại nhìn nhìn, nói với đám thân vệ:
-Không ăn cơm no, nhấc cờ lên, để Bổn Bá chào hỏi Nhiếp Chính Vương đối diện một cái!
Nhóm thân vệ lập tức khắc vũ động cờ xí.
Đại Yến trước kia có một môn phiệt, họ Trịnh.
Nhưng chờ đến khi Trịnh bá gia quật khởi, khi Hắc Long cờ xí và “Trịnh” tự kỳ đi cùng nhau, thường thường đại biểu cho vị nào.
. . .
-Trịnh. . .”
Nhiếp Chính Vương đứng trên thành lâu, nhìn cờ xí vũ động phía dưới.
Chuyện phát triển, đã vượt qua hắn đoán trước, hắn thật sự không ngờ, Bình Dã Bá Đại Yến, em rể hắn, sẽ bất thình lình xuất hiện trước mặt bọn hắn.
Lần trước khi gặp mặt, hắn là đệ tử Diêu sư, ngồi cũng xe ngựa, khi nói chuyện còn đem ra bài thơ “Tức sùi bọt mép. . .”.
Lần này gặp mặt, hắn mang theo nhiều binh mã như vậy, thế nhưng thần không biết quỷ không hay giết đến chỗ “Tim gan” của Đại Sở.
Thế sự biến hóa, luôn để người ta khó có thể nắm lấy.
Hắn rất muốn gặp tên kia, tốt nhất có thể ngồi xuống, uống chén rượu.
Nhưng bầu không khí đã từng rất lưu hành trước đây ngay trước khi hai quân giao chiến. . .
Đã bị một người phá hủy!
. . .
-Không cần truyền lời này, không ý nghĩa, hắn là Thiên tử, sao có thể xuống đây gặp gỡ?
Trịnh bá gia quyết đoán cự tuyệt kiến nghị này của Hà Xuân Lai.
Hết thảy, đều bởi một người lúc trước không tuân thủ quy củ, tiện nhân!
Đúng vậy, Trịnh bá gia đang mắng bản thân!
Một tên Cách Lý Mộc, tính là thứ gì!
Hắn có tài đức gì có thể so sánh với Nhiếp Chính Vương Đại Sở?
Mẹ nó, sớm biết sau này có một cá lớn đang chờ bản thân, Trịnh bá gia thật sự cảm giác “Ăn mỡ heo” mới phá hỏng quy củ giết chết Cách Lý Mộc!
Để lại đến lúc này không phải tốt hơn sao?
Để Kiếm Thánh đi theo, bản thân lại đi lên cùng anh vợ hàn huyên một chút, cái này thật tốt!
Đương nhiên, cái này chỉ là suy nghĩ lại.
Trịnh bá gia đã gặp qua anh vợ rồi, tuy hắn cho rằng tên này không phải đối thủ của Kiếm Thánh, nhưng muốn giết hắn, rất khó.
Hơn nữa bên người Hoàng Đế Đại Sở, thiếu cao thủ sao?
Coi như vị Tạo Kiếm Sư bên người Nhiếp Chính Vương kia không ở bên người, tất nhiên sẽ có người khác không thua kém gì hắn xuất hiện.
Dưới tình huống này, bản thân Trịnh bá gia đúng là không phải đối thủ của anh vợ, tự nhiên người kéo sau, chính là Trịnh bá gia hắn.
-Có điều, cứ như vậy, ta ở dưới thành giương mắt nhìn lên mà nói, cũng thật lãng phí bầu không khí nơi này.
-Viết thư?
Cẩu Mạc Ly kiến nghị.
Trịnh bá gia lắc đầu, nói:
-Không đủ hay.
-Không đủ?
A Minh mở miệng kiến nghị nói:
-Có thể để binh sĩ đi lên hỗ trợ kêu to.
Trịnh bá gia quay đầu nhìn về phía A Minh, nói:
-Ta tự nhiên nghĩ tới Tư Mã Ý.
A Minh cười.
-Có cây quạt sao, có thể đưa ta trước.
Trịnh bá gia nói.
A Minh cùng Tứ Nương đều cười.
Cẩu Mạc Ly và Hà Xuân Lai hai mặt nhìn nhau, không thể hiểu.
Cây quạt không phải không tìm được.
Mà không tìm được cây quạt thích hợp với hình thượng bản thân hắn lúc này.
Nói thế nào đây, tuy nói không tính toán công thành, nhưng dù sao cũng phải làm một ít chuyện để sau này người ta có thể suy diễn ra.
Ngồi không nơi này, quá khó hiểu phong tình.
Trịnh bá gia nhìn về phía Kiếm Thánh, nói:
-Có thể giúp một chút không?
-Làm cái gì?
-Chờ lát nữa làm Long Uyên ra khỏi vỏ, di chuyển vài vòng trên đỉnh đầu ta, để ta bắt mắt một chút.
Yêu cầu này rất kỳ quái.
Nhưng Kiếm Thánh ngay cả yêu cầu giết heo đã từng đáp ứng rồi, vẫn gật gật đầu.
Ngược lại, Trịnh bá gia nói với Cẩu Mạc Ly:
-Tìm hai tên lính giọng lớn, chờ lát nữa thay ta truyền lời.
Nghĩ nghĩ, Trịnh bá gia lại bổ sung nói:
-Không, hơi cách xa ta một chút, ngươi đến đây thay ta truyền lời cho bọn hắn.
Lấy chỉ số thông minh của Cẩu Mạc Ly, tất nhiên sẽ không vấn đề gì.
-Phải, Bá gia, thuộc hạ đi đây.
-Tứ Nương.
-Có thuộc hạ.
-Giúp ta thay kim giáp.
-Vâng, chủ thượng.
. . .
Trên tường thành Dương thành, trong tay Nhiếp Chính Vương bưng một chén canh dê, một bàn tay bưng lên, cái miệng nhỏ uống một chút.
Ngày hôm trước Hùng Đình Sơn vừa mới lãnh năm ngàn Cấm quân đi về phía bắc, để số lượng quân coi giữ trong thành này của hắn không đủ, nếu Hùng Đình Sơn vẫn còn, hắn dám mở cửa thành ra, để Ngũ đệ mang binh đi lên chém giết.
Nhưng hiện tại, hắn không cần thiết đi đánh cuộc.
Tòa thành này muốn bảo vệ hẳn không thành vấn đề, quan trọng nhất chính là, vị kia, tựa hồ cũng không có tính toán công thành.
Thở dài, Nhiếp Chính Vương có chút bất đắc dĩ.
Nếu Lệ Tinh thật sự muốn lấy Trịnh bá gia mà không cần tiểu tử Khuất thị kia mà nói, có thể nói với hắn.
Rất hiển nhiên, hai người này âm thầm tư thông.
Trịnh bá gia ở chỗ kia, chỉ cần công phá tòa thành này hẳn có thể đi đến trước mặt Nhiếp Chính Vương hắn.
Nhiếp Chính Vương biết bản thân rốt cuộc có lực hấp dẫn thế nào, cũng rõ ràng thân phận hắn rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Nhưng như vậy, vị kia, vẫn có thể nhịn xuống.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long