Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1354: GIAI ĐOẠN HAI

- Sao có thể không bắt bẻ?

Dã Nhân Vương cười nói:

-Ngay từ đầu khẳng định sẽ bắt bẻ, nhưng sau khi con ngươi xuống, cháu ngươi xuống, chắt ngươi xuống, vân vân. Đến lúc đó, bọn họ sẽ giúp ngươi nói đỡ cho ngươi, cái này không phải đủ rồi sao?

-Ha ha. . .

-Ngươi đây đang chê cười?

-Không phải sao?

-Trên đời này, tại sao những Đế Vương kia sợ nhất là tuyệt tự?

Ngươi nhìn một cái, Thái Tổ Hoàng Đế Càn Quốc, thế nhân chỉ biết hắn cướp giang sơn của anh trai, nhưng năm đó Thái Tổ Hoàng Đế và cũng vị nghĩa huynh này cùng nhau khai cương thác thổ, diệt mấy mãnh tướng trên triều đình.

Nhưng chuyện xưa hắn cỡ nào?

Không nhiều lắm.

-Bởi hậu nhân hắn, không chỉ Hoàng Đế, đều được nhiều thế hệ che lấp đi.

Khuất Bồi Lạc chậm rãi gật đầu.

Cẩu Mạc Ly đứng lên nói:

-Nói nhiều lời như vậy, ngươi hẳn nghe được, ta người này, rất ít khi nói lời vô nghĩa.

-Là hắn bảo ngươi tới đây nói vài lời này với ta?

-Không, chúng ta trong lòng Bá gia, không quan trọng như vậy.

-Tốt. . .

-Ta muốn tìm một người bạn, cứ như vậy đi.

-Đa tạ.

-Đừng cảm tạ ta, cảm ơn chính ngươi, vẫn luôn tiếc chết.

Nói xong, Cẩu Mạc Ly rời lều trại.

Tiết Tam vẫn để ba chân loạng choạng, như đồng hồ quả lắc.

Bang! Bang! Bang!

Đây là Tiết Tam cùng chưởng gõ.

-Xuất sắc xuất sắc.

-Chê cười chê cười.

Tiết Tam cười nói:

-Trước kia khi chúng ta mở khách điếm, vẫn luôn có một vấn đề, ta đây, cùng A Trình biểu diễn tạp kỹ, người mù thì ngủ ngoài quán, A Minh ở phía sau ủ rượu, Phàn Lực gánh nước đốn củi, Tứ Nương tiếp đón khách nhân, nhưng nữ nhân mọi nhà, có chút thời điểm vẫn không tiện lắm, huống chi bây giờ còn có nam nhân.

Tiết Tam nói đến đây nhìn Dã Nhân Vương, nói tiếp:

-Hiện tại, ta cảm thấy về sau ngươi có thể làm một tên tiểu nhị.

Trên mặt Cẩu Mạc Ly lộ ra nụ cười, nói:

-Thật vinh hạnh!

Tiết Tam duỗi tay che lại ngực, nhắm mắt lại, nói:

-Tốt, ta tán đồng ngươi.

Cẩu Mạc Ly chớp chớp mắt.

Tiết Tam mở mắt ra, nhún vai, nói:

-Đáng tiếc, không tác dụng.

. . .

-Được rồi, ngươi cũng vất vả, đi xuống đi.

-Vâng, Bá gia.

Kim Thuật Khả rời khỏi soái trướng.

Trịnh bá gia ngồi trên thảm, Tứ Nương đã đi tới, giúp hắn vuốt ve chân mày.

-Chủ thượng, nghĩ kỹ bước tiếp theo làm cái gì chưa?

-Ổn thỏa nhất, tự nhiên chính là phá sạch quân lương đại quân Độc Cô gia, nhưng ta cảm thấy, có chút không đã ghiền.

Mạo hiểm một chút, có thể tiếp tục đi về phía bắc.

Lúc trước, Độc Cô gia quân đội không tới đối phó chúng ta, đại khái bởi chiến sự phía mặt bắc, vừa rồi Thanh Loan quân tới, trên dưới đều cho rằng, Thanh Loan quân đủ để bức lui ta.

Hiện tại, ta đánh tan Thanh Loan quân, lại đi tới đây, nói không chừng vị Trụ quốc kia sẽ bắt đầu đối phó ta.

Binh lực chúng ta rốt cuộc ít, những Sở quân đã quy phụ kia, đốt giết đánh cướp phá hư tiềm lực chiến tranh Sở Quốc đúng là giỏi, nhưng đánh với quân đội Độc Cô gia, chỉ biết hóa thành trở ngại chứ không giúp đỡ gì.

Tứ Nương cười nói:

-Chủ thượng vẫn không cam lòng? Kỳ thật, chủ thượng không cần băn khoan nhiều như vậy, bản thân cảm thấy nên làm thế nào vui vẻ thì làm.

-Ta tin tưởng Vương gia đại quân, đã xuất động, hơn nữa ta cũng tin tưởng, một khi đại quân Vương gia xuất phát, vòng qua Trấn Nam quan, tất nhiên sẽ đuổi thẳng vào, qua Thượng Cốc quận, qua Vị hà, một đường đánh về phía nam.

Kỳ thật, ngẫm lại xem.

Nếu quân ta rơi vào Độc Cô gia bao vây, sinh tử trước mắt, Hắc Long cờ xí bỗng nhiên từ chân trời xuất hiện, mấy đầu đại bàng bay lượn.

Ngay sau đó chính là “Hổ”, “Hổ”, “Hổ”.

-Hình ảnh này. . . Thật đẹp!

Tứ Nương gật đầu:

-Xác thật đẹp.

Tứ Nương còn nửa câu chưa nói, giống như vương tử cứu công chúa.

-Nhưng đây dù sao cũng là hình ảnh phim truyền hình, vĩnh viễn sẽ không trùng hợp như vậy.

-Chủ thượng nói phải.

-Thôi, đi một bước xem một bước đi, ta cũng không cần quá ổn, Một bên hướng bắc đánh, một bên dừng, sau khi ngừng lại đánh. Tốt nhất, cảm giác được đại quân Vương gia từ mặt bắc đến, lại hô ứng nhau xung phong. Như hiểm nhỏ nhất, hiệu quả hình ảnh, cũng tốt nhất.

Nói tới đây, Trịnh bá gia duỗi tay vỗ vỗ cái trán, nói:

-Cho nên, hình ảnh càng tinh mỹ, càng cần thiết kế tốt.

. . .

Ngoài Trấn Nam quan, Yến quân như thủy triều màu đen kích động lao nhanh.

Lấy một loại tư thái không coi ai ra gì hướng nam, lại hướng nam.

Trong quân trại Trấn Nam quan và hai sườn, Sở quân chưa nhận được quân lệnh, chưa dám xuất chiến, chỉ có thể lựa chọn nhìn theo.

Đây không phải lần đầu tiên Yến quân hành sự như vậy, ngày xưa khi nam hạ công Càn Quốc, bọn họ chính là dựa vào loại tư thái này vòng qua Tam Biên Càn Quốc đến đánh Tấn Quốc.

Khi đó, sau lưng Yến quân chính là Ngân Lãng quận Đại Yến.

Lúc này đây chính là một mảnh Đông Tấn phế tích.

Niên Nghiêu ngồi trên thành Trấn Nam quan, hắn phát ngốc.

Hắn hoàn toàn làm lơ mây đen dưới mắt đất kia.

Phía dưới hắn là một mảnh tướng lãnh, trán bọn họ đầy máu, thỉnh cầu đại tướng quân xuất binh ngăn trở Yến quân.

Niên Nghiêu có mắt không tròng, tiếp tục phát ngốc.

. . .

Một người người mặc giáp trụ mạ vàng, cưỡi Tì Hưu, dưới thân vây quanh, lao nhanh, bên người hắn là nước lũ vây quanh.

Vương kỳ nam hạ!

Giai đoạn đại chiến phạt Sở thứ hai. . . Chính thức mở màn!

. . .

Mặt đông bên kia là một nhánh sông Vị hà, nguyên bản nơi đó có một ít thuyền dừng lại, lúc này con thuyền đang bị đốt cháy, mà bờ bên kia cờ Sở nhân đang phấp phới.

Bờ sông bên kia, một đám kỵ sĩ dừng ngựa, nhìn những con thuyền bốc cháy kia, biểu tình không hẹn mà cùng, cực kỳ đạm mạc.

Lương Trình cưỡi ngựa đứng phía trước nhất, trên giáp trụ hắn có rất nhiều chỗ tổn hại, có điều thân thể hắn là cương thi, coi như giáp trụ bị phá, sức phòng ngự của hắn cũng rất kinh người, cộng thêm chém giết trên chiến trường, bất thình lình bị một đao hay mũi tên chém trúng cũng coi như khó lường, cơ bản sẽ không để đối phương cho đao thứ hai và mũi tên thứ hai.

Nói thế nào đây, hắn không phải Trịnh Phàm, cưỡi ngựa xa xa vẫn có thể bị máy bắn đá đập trúng.

Cho nên, trên người Lương Trình tuy rằng có thương tích, nhưng vấn đề không lớn.

Bên bờ kia, Hùng Đình Sơn suất lĩnh kỵ binh Cấm quân Hoàng tộc, số lượng không phải nhiều, khi tới lại bị Lương Trình chơi đùa.

Mà phương hướng chính nam, đã xuất hiện một tòa quân trại Sở nhân khổng lồ, cờ xí Độc Cô gia và Hỏa Phượng kỳ đang đón gió tung bay.

Đây là một cỗ áp lực khổng lồ, nhưng Lương Trình lại không hề lo lắng gì đối với cái này.

Chủ thượng nhà mình không ở đây, dưới trình độ nhất cũng là một loại cởi bỏ trói buộc.

Tuy đại bộ phận thời điểm chủ thượng sẽ không can thiệp Lương Trình chỉ huy, hoàn toàn ủy quyền cho hắn, nhưng bản thân hắn khi quyết định vẫn bận tâm cảm thụ của chủ thượng.

Tỷ như có thể khiến làm chủ thượng cảm thấy nghẹn khuất hay không?

Tỷ như có phù hợp với gu thẩm mỹ của chủ thượng hay không?

Nhưng trên chiến trường thật sự, kỳ thật không chấp nhận nhất chính là thứ này, bản chất vẫn tận lực bảo vệ bản thân, tiêu hao địch nhân lớn nhất.

Khi chia quân, Lương Trình dẫn bốn ngàn kỵ binh, hiện tại chỉ còn lại ba ngàn người.

Tổn thất kỳ thật không tính lớn, hiệu quả mang đến kỳ thật rất khả quan.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!