Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1356: VÌ THÍCH

Nói toạc ra, Đại Sở này do Hùng thị đánh ra.

Nhưng năm đó không có đám tổ tiên chúng ta theo Hùng thị cùng nhau bán mạng chinh phạt, sao có Đại Sở như ngày hôm nay?

Chẳng qua Hùng thị ngồi vị trí kia lâu rồi, theo lý thường cảm thấy. . .

Đại Sở này chính là một nhà hắn?

Dựa vào cái gì!

Tại sao?

Còn muốn mặt không?

Gia tộc nuôi dưỡng ngươi từ nhỏ, gia tộc cho ngươi dùng tài liệu bất tận chế tạo kiếm, gia tộc tìm kiếm cho ngươi kiếm phổ trân quý nhất.

Ngươi!

Nếu ngươi sinh ra ở nhà bần dân, ngươi cả ngày chỉ có thể vì kế sinh nhai bận rộn, nào có cơ hội tạo kiếm hay làm chuyện khác?

-Ngươi ăn gia tộc dùng gia tộc, hưởng thụ gia tộc cho ngươi, hiện tại ngươi lại muốn dùng gia tộc làm cái đế giày sao?

Tạo Kiếm Sư mở miệng nói:

-Hắn nói, sẽ cho chúng ta một cái thể diện, hắn sẽ không học Cơ Nhuận Hào.

-Lời Hoàng Đế nói, ngươi cũng tin, ngươi tạo kiếm đến mức đầu óc choáng váng rồi sao?

Không có binh!

Không có đất phong!

Chỉ còn lại một cái danh hào quý tộc.

Hắn chẳng phải muốn vuốt ve chúng ta thế nào cũng được sao?

-Quý tộc như vậy, thật đúng không bằng một nhà giàu tiêu sái!

Cũng khó trách Độc Cô Mục sẽ tức giận.

Nguyên bản Độc Cô Mục muốn đi giải vây Dương thành.

Kết quả, ý chỉ Nhiếp Chính Vương tới, để hắn đi Vị hà bố phòng, một lần nữa đả thông đường vận chuyển lương thảo.

Đây là ý chỉ thâm minh đại nghĩa, suy nghĩ cho đại cục.

Nhưng Độc Cô Mục là người nào, đó là cáo già sống thành tinh rồi.

Hắn theo bản năng suy đoán ra vấn đề nơi này, Nhiếp Chính Vương, hay Hoàng Đế Đại Sở này, nói câu không dễ nghe, Trấn Nam quan ném, cũng không ảnh hưởng gì đến giang sơn Đại Sở hắn.

-Ngài nghĩ thế nào đây?

Tạo Kiếm Sư hỏi xong, lại nói tiếp:

- Giống hiện tại, chậm chạp không cho chủ lực qua sông?

-Không cho chủ lực qua sông, là bởi phía sau có Yến quân, phía sau không xong, làm thế nào qua sông? Lão phu tới cũng tới rồi, khẳng định muốn đánh một trận, để cảm xúc lấn áp đánh trận, đây là đường chết!

-Đúng vậy.

Tạo Kiếm Sư gật gật đầu.

Trầm mặc, thật lâu sau, Độc Cô Mục mở miệng nói:

-Thể diện, vẫn sẽ có đi?

Tạo Kiếm Sư mở miệng nói:

-Yến nhân tới, chúng ta một chút thể diện đều không có, cho nên, các nhà mới liều mạng như vậy, ít nhất đối mặt với vị kia ngài còn có thể hỏi một tiếng: Đi?

-Ha ha. . . ha ha. . .

Độc Cô Mục duỗi tay, cầm lấy soái ấn, đặt trước mặt Tạo Kiếm Sư, nói:

-Thể diện hay không, là cho người xem, tính sổ, cũng phải xem giá thị trường mới có thể tính ra. Ngươi nói xem có thể hay không? Nếu Hùng thị thật sự muốn mượn đao giết người, Độc Cô gia ta đây, tại sao không “Bỏ gian tà theo chính nghĩa”?

Độc Cô Mục ho khan một tiếng, tiếp tục nói:

-Thừa dịp bây giờ trên tay còn đủ tiền vốn, thương lượng một chút, bán với cái giá tốt?

Dù sao cũng phải bị bán, ai ra giá cao thì được.

Đúng không?

Cơ Nhuận Hào hắn tựa nhiên ngựa đạp môn phiệt, thủ đoạn Đế Vương khốc liệt đến cực điểm, nhưng đó là bởi Yến Quốc hắn, nếu hắn không làm vậy tất nhiên sẽ không thực hiện được dã tâm.

Hiện tại, không nói đến tuổi tác của hắn, cũng không nói cục diện Tấn địa và Yến địa thế nào, ta vẫn nghe nói vấn đề thân thể hắn.

Thế nào, bỏ gian tà theo chính nghĩa, đãi ngộ không thể kém đi?

Không suy nghĩ đến chức Trụ quốc, nhưng Tư Đồ gia có thể phong thành một cái Thân Vương, Tấn Quốc dư mạch có thể phong một cái Tấn Vương, Độc Cô gia chúng ta không cầu phong vương, phong chức quốc công cũng có thể đi?

Đúng rồi, đúng rồi, Yến Quốc bủn xỉn tước vị, vậy phong Hầu tước cũng được đi?

Một đời phú quý, giúp họ trấn thủ Sở Quốc, cũng không mệt đi?

Loại Đế Vương này, tâm hắn có thể rất nhỏ, nhưng đôi khi, tâm hắn cũng có thể rất lớn.

Ân?

-Ngươi đang cười cái gì?

Nụ cười trên mặt Tạo Kiếm Sư càng ngày càng xán lạn.

Cuối cùng hắn thật vật vả mới dừng lại được, nói:

-Ta cũng từng nói vậy với vị kia.

Độc Cô Mục sửng sốt một chút, hỏi:

-Vậy, hắn rốt cuộc nói thế nào?

-Hắn nói, vì sao lựa chọn ngài làm người xuất chinh cuối cùng?

-Vì sao?

-Bởi, ngài thích Đại Sở.

“. . .” Độc Cô Mục.

-Ngài thích âm luật Đại Sở, ngài thích thơ phú Đại Sở, ngài thích y phục Đại Sở, ngài thích phong hoa lãng mạn Đại Sở.

Vì thế, ngài sẽ không hàng Yến, để Yến nhân thô man hủy diệt Đại Yến tám trăm năm hoa mỹ kia!

Hắn cũng từng hỏi qua ta, có nguyện ý làm Điền Vô Kính Đại Sở không?

Ta nói, ta không muốn, ta không làm được, cũng không chịu nổi cái khổ này.

Hắn nói, không có việc gì.

Hắn lại nói, nếu Đại Sở muốn tìm một người nguyện ý. . .

-Đó chính là ngài!

Độc Cô Mục cắn chặt răng, cuối cùng, “Thình thịch” một tiếng.

Hắn ngồi trên soái tòa.

-A. . .

-Ha ha. . .

-Ha ha ha. . .

Độc Cô Mục đột nhiên nắm chặt nắm tay, cái bàn trước mặt bỗng nhiên đứt đoạn.

Đây đâu phải tuổi già sức yếu?

Độc Cô Mục gần như rống giận rít gào nói:

-Lão tử, XXX bà ngoại ngươi!

. . .

Trong ngoài Trấn Nam quan vẫn im ắng như cũ, phảng phất chuyện gì cũng không phát sinh, phảng phất Yến quân bọn họ ngăn cản vẫn như cũ ở phía bắc.

Mà mặt nam Trấn Nam quan, Yến quân lấy một loại tư thái ương ngạch làm lơ Sở quân, tùy ý phóng ngựa.

Yến quân mấy lộ còn lại đều dứng lại mặt nam Trấn Nam quan, phảng phất đang chờ đợi, chờ đợi Sở quân trong Trấn Nam quan đi ra.

Bọn họ không phải ngăn cản, mà chỉ cảnh giới.

Nhưng trên thần thái, lại như người chăn dê đứng trước mặt đám dê đang chạy vòng quanh trong chuồng.

Bởi lúc trước được phân công vô cùng cụ thể, cho nên sau khi Yến quân các lộ vòng qua Trấn Nam quan, mỗi một đường đều có mục tiêu của riêng mình, tuy đại quân khổng lồ, nhưng lại không nhìn chậm chạp chút nào.

Đương nhiên, Thượng Cốc quận chỉ là một nơi đại quân tạm thời lưu trú, bởi kế tiếp, đại quân tất nhiên sẽ tiếp tục nam hạ.

Nếu không, đại quân làm thế nào chịu nổi đói?

Trăm năm trước, sau khi sơ đại Trấn Bắc hầu đại phá đại quân Càn Quốc bắc phạt, ngựa đạp Tam Biên Càn Quốc.

Bên trong có một nguyên nhân cực kỳ quan trọng, Ngân Lãng quận vườn không nhà trống, đã không còn cái gì.

Nhà mình không còn gạo, nếu không muốn đói chết, vậy chỉ có thể dày mặt bưng chén đến xin cơm nhà hàng xóm.

Dưới Vương kỳ, Điền Vô Kính cưỡi Tì Hưu, ngắm nhìn Trấn Nam quan mặt bắc hắn.

Niên Nghiêu an tĩnh, hắn không ngoài ý muốn, nhưng quá mức an tĩnh như vậy, lại thoáng ngoài hắn đoán trước.

Bởi, Niên Nghiêu không phải hắn, hắn có thể làm lơ tất cả áp lực đến triều đình, đương nhiên cũng không có áp lực nào đáng nói.

Niên Nghiêu bất đồng.

Hắn là nô tài.

Hắn dám làm vậy, đến một tiếng kêu cũng không chịu phát ra?

Ánh mắt Điền Vô Kính mang theo một chút suy tư, lại không có chút nào sầu lo.

Binh hùng tướng mạnh đều nằm về phía hắn.

Chỉ cần bên mình chiếm cái này thôi, như vậy vô luận Sở nhân có mưu tính thế nào, tính toán thế nào, đơn giản dưới xu hướng suy tàn chết một cách có ích nhất mà thôi.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!