Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1358: KHÔNG CÓ TẠI SAO

Từ đạo lý này mà nói, lúc này Nhiếp Chính Vương hẳn đang ngự giá thân chinh mới đúng, ở Hoàng Cổ huyện này, đem binh mã Yến quân tới đẩy trở về!

Chỉ cần bên này có thể đại thắng, như vậy Niên Nghiêu Trấn Nam quan chỗ đó có thể xuất động rồi.

Có điều, ngươi cũng không thể nói Nhiếp Chính Vương động “Lòng trắc ẩn” đối với em rể kia.

Bởi Độc Cô Mục cho rằng, khả năng Nhiếp Chính Vương cũng không dự đoán được, Thanh Loan quân Khuất thị được phái đến chi viện, lại trong một đêm bị nhánh Yến quân kia đánh tan, nghe nói Khuất Bồi Lạc còn bị bắt sống, làm cho không ít Thanh Loan quân phản chiến.

Vấn đề địa bàn Khuất thị, tạm thời không cần sốt ruột để ý tới, Khuất thị nhiều thế hệ kế tục chức vị Trụ quốc, sẽ không bởi một đích trưởng tử phản bội mà để toàn bộ gia tộc phản bội đổi màu cờ.

A, khả năng Nhiếp Chính Vương xem ra, Khuất Bồi Lạc tính không thể bắt được Bình Dã Bá, ít nhất có thể đuổi Bình Dã Bá vào đại trạch xoay vòng vòng, tróc khỏi chiến trường.

-Quốc loạn, tất sinh yêu nghiệt.

Độc Cô Mục cảm khái nói.

-Ngài nói là ai?

-Em rể Vương thượng kia.

-Dùng cái gì thấy được?

Độc Cô Mục cười nói:

-Thế nhân đều cho rằng, vị Bình Dã Bá kia sau này nói không chừng là vị Điền Vô Kính thứ hai, nhưng Điền Vô Kính có thể tự diệt gia tộc, vị Bình Dã Bá kia lại không vướng bận gì.

Người này hành sự thoạt nhìn bừa bãi tùy ý, nhưng lại cực kỳ biết tiến lui.

Dưới quân công hiển hách, ngày sau, ai có thể chế hắn?

Tạo Kiếm Sư lắc đầu nói:

-Hiện tại nói cái này, còn quá xa một chút.

-Không xa, một chút cũng không xa.

Độc Cô Mục thở dài, tựa hồ không nghĩ lại nói quá nhiều.

Cùng lúc đó, kỵ binh gác tới báo, Yến quân đã vượt qua Vị hà, hơn nữa, là quân đội đã xây dựng chế độ tới đây.

Điều này mang ý nghĩa vị Tĩnh Nam Vương Yến Quốc kia vẫn chưa để ý đến Niên Nghiêu trong Trấn Nam quan, trực tiếp lựa chọn qua sông.

Nếu không, không có khả năng tới nhanh như vậy.

Tuy nói, binh quý thần tốc, nhưng đó phải dựa trên cơ sở “Biết người biết ta”.

Làm thế này cực kỳ bữa bãi hoặc có một mục đích nào đó.

Độc Cô Mục không khỏi quay đầu lại nhìn nhìn phía sau.

Một người dám ngàn dặm vu hồi phía sau làm ầm ĩ, một người dám tiến công thần tốc nghĩ cách cứu viện sợ người kia bị tóm.

Cái lý do này thoạt nhìn có chút vớ vẩn, nhưng Độc Cô Mục lại cảm thấy, hai vị kia khả năng có thể làm loiaj chuyện này.

Người có bản lĩnh, người có ngạo khí, tự nhiên cách hành sự sẽ thoát ly cách suy nghĩ bình thường.

-Có thể ngăn được sao?

Tạo Kiếm Sư hỏi.

-Xem đi.

Ánh mắt Độc Cô Mục hơi ngưng, nói tiếp:

-Không dã chiến mà nói, kế trại thủ ngược lại có thể chống đỡ một ít thời gian, kỳ thật, vẫn phải xem ý nghĩa của Vương thượng. Xem hắn, có muốn đám người chúng ta có bị gột rửa sạch sẽ hay không? Hay đợi ngày sau thu chỉnh cục diện, giữ lại một ít hạt giống và nguyên khí.

-Ta cảm thấy, vẫn sẽ để lại một ít nguyên khí, nếu không từ đầu thu thập, bắt đầu từ đâu?

-Nói không chừng, thật sự nói không chừng. . .

Vị Hoàng Đế Đại Yến kia, thân thể đại khái không tốt, tuy nói ta không tin cái gì Tàng phu tử trảm long mạch vớ vẩn này, nhưng nhìn mấy năm nay Yến Quốc liên tục chinh chiến, thật sự quá vội vàng.

Vị quan gia Càn Quốc kia nghe nói thường mặc đạo bào, về sau núi làm đệ tử ký danh, tu hành, am hiểu dưỡng thân, còn nữa, Càn Quốc dồi dào, dân cư đông đảo, có thể từ từ mưu tính.

-Nhưng vị Vương thượng chúng ta này, khụ khụ. . .

Độc Cô Mục bỗng nhiên kịch liệt ho khan lên, ánh mắt, lại trở nên càng ngày càng sắc nhọn.

-Không đăng cơ vì không vội. Chư vị hoàng tử nổi loạn chưa nhân cơ hội chèn ép những quý tộc kia, cũng bởi không vội. Quý tộc sợ Yến Quốc phạt Sở Quốc, liều mạng bảo hộ quốc gia, hắn vẫn như “Lã Vọng buông cần”, vẫn như cũ không vội. Hắn thật sự, không vội, không vội một chút nào.

Trong ánh mắt của Tạo Kiếm Sư, bắt đầu có tinh thần lưu chuyển.

-Ngươi thường cùng hắn làm bạn, ngươi hẳn hiểu biết sâu nhất, tại sao hắn không vội? Hắn dựa vào cái gì không vội? Hắn có. . . Rất nhiều thời gian sao?

Tạo Kiếm Sư há miệng thở dốc, không nói chuyện.

-Là bởi đầu Linh trong thân thể hắn sao?

-Ta. . . Không biết.

Độc Cô Mục nói:

-Năm đó Thái Tổ Hoàng Đế lấy huyết mạch Hỏa Phượng dung nhập bản thân, trảm minh chủ Tang nhân. Những cái này đều có tư liệu lịch sử ghi lại, cũng bởi gia tộc ta ghi lại, hơn tám trăm năm qua, duy nhất một lần dung Linh nhập thân.

Thái Tổ Hoàng Đế cả đời chinh chiến, thương thể rất nhiều, vết thương trí mạng, nhưng vẫn như thọ đến tám mươi tuổi, có thể sống thọ và chết ở nhà, tổ tiên gia tộc từn thấy di thể Thái Tổ Hoàng Đế.

Người tuy chết, nhưng, thân bất hủ.

Tổ tiên lưu lại lời này có ý gì.

Điều này mang ý nghĩa là, nếu Thái Tổ Hoàng Đế cả đời không chịu qua nhiều lần tổn thương do chinh phạt như vậy, Thái Tổ Hoàng Đế rất có thể sống được rất lâu.

Nhiếp Chính Vương,

Chính là vị Hoàng Đế thứ hai sau Thái Tổ Hoàng Đế, có thể dung nhập Linh vào thân thể.

-Ngươi nói xem, hắn có thể sống bao lâu?

Độc Cô Mục hơi có chút khô khốc tay, chống trên lỗ châu mai, lắc đầu, cười nói:

-Ta đã lớn tuổi, một khi ngươi lớn tuổi, ngươi có thể cảm giác được đại nạn “Dầu hết đèn tắt” kia. Nhưng ta đạm nhiên, thật sự đạm nhiên. Còn hắn, hắn đứng kia không vội ngồi. Bởi hắn chờ nổi, hắn cảm thấy hắn có thể sống được rất lâu, lâu đến mức để hắn làm lại một cái mới!

Khi nói đến đây, đôi mắt cô lang của Độc Cô Mục kia, gắt gao nhìn chằm chằm Tạo Kiếm Sư.

Lúc này Tạo Kiếm Sư lại nhắm mắt lại.

-Kỳ thật, ngay cả ta cũng không biết được, ngươi rốt cuộc có thể giết người hay không, bởi không ai từng thấy ngươi xuất thủ qua, nhưng có một điều không thể nghi ngờ, đó chính là ánh mắt và kiến thức ngươi, tuyệt đối vượt xa thường nhân hay lão già ta.

Độc Cô Mục cười cười, nói đến đây, chậm rãi nói:

-Cho nên, trong lòng ngươi, hẳn hiểu rõ, đúng không?

Tạo Kiếm Sư không nói.

-Ngày xưa trước đứng phía sau Đại hoàng tử hò hét, sau đó lại đứng sau Tam hoàng tử, cuối cùng lại đứng về phía sau Tứ hoàng tử. Người trước, có thể cho tài liệu và kiếm phổ ngươi muốn, bọn họ muốn chơi, ngươi chơi cùng họ. Nhưng Vương thượng, vì sao cuối cùng ngươi lại đứng phía sau Vương thượng?

-Không có gì tại sao?

-Không, có, tất nhiên có, hắn tất nhiên có chỗ nào, đả động ngươi, làm ngươi cảm thấy, cần phải theo hắn. Ta hiểu biết ngươi, quái thai Độc Cô gia ngươi, người khác khong hiểu ngươi, ta hiểu ngươi.

Trong mắt ngươi, vô quân vô phụ vô tôn trưởng, thế tục cương thường luân lý, ở trong mắt ngươi, không bằng một cái kiếm lò.

Nhưng hiện tại ngươi đang làm gì?

Ngươi thật sự vì hắn?

Vì hắn bôn ba, vì hắn hành sự.

Nói câu thật lòng, ta tính chết trận ở chỗ này, ngươi vẫn sẽ không rút kiếm vì lão già ta.

Nhưng ta cảm giác, nếu một ngày kia, hắn sắp chết, ngươi sẽ đứng trước mặt hắn.

Vô luận ngươi rốt cuộc có thể dùng kiếm hay không, có thể giết người hay không, ngươi đều sẽ vì hắn, rút kiếm ra.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!