Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1364: THỀ SỐNG CHẾT BẢO VỆ

Đôi mắt Chiêu Việt Lâm bắt đầu phiếm hồng:

-Bá tánh bình thường, bình dân, bọn họ không nghe được tiếng gió cũng bình thường. Nhà chúng ta, cũng không nghe được, được!

Nội vệ Phượng sào, chẳng lẽ cũng biến thành kẻ điếc người mù?

Đại quân Yến nhân kia đã đánh đến ngoài kinh thành chúng ta, mọi người mới phát hiện ra, ngươi không cảm thấy cái này không khỏi quá mức vớ vẩn sao?

Ngoại địch xâm lấn đến trước tông miếu, chúng ta phải dùng hai con mắt bản thân mới nhìn thấy được.

Cái này, cái này, rốt cuộc là thế nào!

Trò cười lớn nhất thiên hạ.

-Đây thật sự là trò cười lớn nhất thiên hạ!

Sắc mặt Cảnh Minh Hiên trắng bệch, loại trắng bệch này so với màn nhìn thấy Yến quân xuất hiện bất thình lình kia, càng thêm một phần tuyệt vọng.

-Việt Lâm huynh, ý ngươi, ý của ngươi là. . .

-Có người, ngăn cản tai mắt chúng ta.

Chiêu Việt Lâm lại nói:

-Điểm này, Yến nhân, không làm được.

Yến nhân không làm được.

Ai có thể làm được?

Chỉ có. . .

Ánh mắt Cảnh Minh Hiên lập tức dịch chuyển về phía bên trong thành kia, chỗ nguy nga nhất.

-Sao có thể. . . Sao có thể. . . Thế nào sẽ. . .

Chỉ có Thiên tử, chỉ có người kia, chỉ có người lãnh đạo Phượng sào kia.

Mới có thể hoàn toàn che đậy tai mắt của đại quý tộc.

Lặng yên không một tiếng động, ngăn cách trong ngoài.

-Vương thượng. . . Vương thượng tại sao, tại sao muốn làm như vậy?

Cả người Cảnh Minh Hiên đã ngốc trệ ra, một thứ gọi là tín niệm đang nhanh chóng đổ sụp, phá hủy thế giới quan của hắn.

Chiêu Việt Lâm tức cực phản cười, nói:

-Ngươi hỏi ta, ta biết trả lời thế nào đây? Ngươi đi hỏi Vương thượng, hỏi đi.

Chiêu Việt Lâm bỗng nhiên há mồm thở phì phò, như bỗng nhiên nghĩ tới cái gì.

Hắn một bên thở dốc một bên lại cười lại khóc ròng nói:

-Nếu, Vương thượng còn ở đó!

. . .

-A tỷ, chúng ta đây là đi nơi nào, hôm nay ta và hai tiểu tử Đinh gia và Lưu gia kia đã hẹn trước đi chơi rồi.

-thân, chúng ta đây đi nơi nào? Đi tìm cha sao? Kiển Kiển nhớ cha.

-Muội muội, a ở phía bắc, chúng ta đang đi về phía nam.

-Đều câm miệng cho ta.

Niên phu nhân, vẻ mặt luôn ôn hòa, vào lúc này lấy một ánh mắt cực kỳ nghiêm khắc quét xuống, để tất cả đám trẻ trong xe ngựa im thin thít.

Niên phu nhân duỗi tay, xốc lên màn xe, bên ngoài là một đám hộ vệ Cấm quân, đang hộ tống gia định bọn họ đi về phía nam.

Nàng không dám hỏi đi đâu.

Trước khi chồng nàng xuất chinh, chỉ nói qua, nếu ngày nào đó người trong cung tới, bảo bọn họ rời kinh, nàng nhất định phải lập tức mang theo người nhà rời kinh.

Nàng tin tưởng trượng phu.

Trước đó nàng chỉ là một nữ tỳ, hắn chỉ là một tên nô tải, hắn trộm uống rượu thừa đãi khách của “Vương gia”, say khướt cố lấy lá gan bắt lấy tay nàng, nói hắn về sau sẽ không chỉ làm một tên nô tài, để nàng đi theo hắn, giúp nàng ăn sung mặc sướng.

Nàng vẫn luôn tin tưởng nam nhân kia, tin tưởng những câu hắn từng nói với nàng.

Mà ở một nơi khác.

Một cái bàn đá hai cái ghế ngồi.

Một nam tử mặc mãng bào tím và một ông già đang chơi cò.

Từ vị trí này nhìn xuống, có thể thấy giáp sĩ san sát, quân trướng, chạy dài vô biên.

Mạnh Thọ chậm rãi nói:

-Vương thượng, đáng giá sao?

Nhiếp Chính Vương đáp:

-Lấy thời gian dài tính toán, không có gì đánh giá hay không?

Mạnh Thọ lại hỏi:

-Vương thượng, hối hận sao?

Nhiếp Chính Vương hạ một nước cờ xuống, rất nhiên nói:

-Cuộc đời. . . Không hối hận!

. . .

Trong Sở đô đã loạn thành một đống, nhưng loại làn này, lại mang theo một loại “Ngay ngắn trật tự”.

Hai hình ảnh đối lập xuất hiện bên nhau, thoạt nhìn rất vớ vẩn, nhưng lại xác thật rất hiện thực.

Phàm nước mất nhà tan, vương triều sụp đổ, đều chú ý cái tuần tự.

Đại Sở rốt cuộc không phải một vương triều vội vàng lập lên rồi đoản mệnh, càng không phải loại tình huống binh hùng tướng mạnh nổi loạn phân quốc.

Nhớ trước đây Càn Quốc nơi đó, sáng nay ngươi xưng đế, ngày mai đã bị thuộc hạ tướng lãnh chém đầu, ở Sở Quốc chưa bao giờ phát sinh qua.

Tuy nói trước mắt, Đại Sở ở phương bắc trong mấy năm nay đang giằng co với Yến Quốc như mặt trời ban trưa, tình thế không tính tốt, thậm chí trong lòng mỗi người vẫn có một phần áp lực nặng trĩu.

Rốt cuộc vết xe đổ Tam Tấn kia vẫn còn ngay đó.

Nhưng mà, trong lòng mọi người nghĩ chính là, tính cục diện sắp băng, cũng cần từng bước một mới phải, coi Yến nhân đánh vào được, cũng phải chậm rãi gặm mới thành công.

Giống như Đại Sở này mấy trăm năm trước không ngừng như “Tằm ăn dâu” vào địa bàn của Tang nhân.

Ai có thể dự đoán được, bất ngờ có một nhánh Yến quân xuất hiện ngay ngoài Sở đô?

Bởi từ bá tánh cho đến giới quý tộc, đều không có bất kỳ sự chuẩn bị tư tưởng nào cho cái này, cho nên sau khi hoảng loạn trong nháy mắt, bọn họ đều theo bản năng vận chuyển theo đúng logic bình thường.

Đầu tiên đại doanh ngoài kinh thành, phát hiện địch tình, lập tức hướng cửa thành hội báo, cửa thành gõ vang chuông báo, đồng thời hội báo cho nha môn Sở đô.

Nha môn lại đi hội báo Hộ quân tư Sở đô, Hộ quân tư lại lập tức phái người vào cung, báo cho Binh bộ, Binh bộ lại báo cho tướng quốc.

Cuối cùng tướng quốc lại đi báo cho Nhiếp Chính Vương.

Hắc, đừng nói, bên ngoài Thiết kỵ Yến quân đã tới rồi.

Hệ thống quan lêu bên trong Sở đô vẫn có thể vận hành đâu vào đấy, tầng tầng lớp lớp hướng lên trên, ngươi cũng không biết nên khen bọn họ gặp nguy không loạn hay trào phúng đầu óc bọn họ có vấn đề đây.

Tuy Đại Sở cũng có lục bộ, nhưng Binh bộ Thượng thư Đại Sở không có quyền bính quá lớn, cái gọi là lục bộ quan chế, càng giống như hình thức cho có, Đại Sở ta đây cũng phải có nếu không muốn bị cho là lạc hậu.

Bản chất, quyền lực triều đình vẫn bị các đại quý tộc thừa kế chia cắt.

Cho nên Binh bộ Thượng thư và tướng quốc hạ lệnh, để tất cả binh mã bên ngoài thành làm tốt phòng ngự.

Sở đô không dễ thủ.

Nhưng hiện tại lão quý tộc có kinh nghiệm ngoài trận mạc có thể đánh giặc đều ở bên ngoài lãnh binh, cho nên, quân lệnh là phòng ngự, là vào thành phòng ngự.

Người hạ lệnh mặc kệ Sở đô này có thể thủ được hay không, chỉ biết trước tiên có thể đem binh mã bên ngoài vào trong thành mới cảm thấy an tâm.

Nhưng mà, sau khi hạ quân lệnh xuống, đại doanh bên ngoài lại trực tiếp cho quân đội ra bên ngoài kết trận đối đầu với Yến quân.

Một màn này trong mắt người khác lại khác, tỷ như Chiêu Việt Lâm, hắn cảm thấy hẳn tướng quốc cho rằng Yến quân bôn tập đường dài tất nhiên mỏi mệt, Sở đô không thích hợp phòng ngự ngược lại sẽ gây bó tay bó chân, cho nên dứt khoát ngăn địch bên ngoài.

Nhưng trên thực tế, bởi trung tâm và bên ngoài xuất hiện mệnh lệnh đối lập.

Tướng quốc không nhìn thấy Nhiếp Chính Vương, nhưng Nhiếp Chính Vương lại hạ thánh chỉ.

Lời ít mà ý nhiều:

Sở đô là chỗ gốc rễ Đại Sở ta, thề sống chết phải bảo vệ.

Kỳ thật, ngay lúc này, giới cao tầng chân chính đều ở Sở đô, bọn họ đều giống Chiêu Việt Lâm, dự cảm được chuyện không thích hợp.

Yến quân làm thế nào đến sát kinh đô nhà mình mà không có bất kỳ tin tức gì báo trước?

Không, không có khả năng!

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!