Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1367: GIẾT BẰNG ĐƯỢC

Nhưng cũng có người, thích ở địa phương dân cư đông đúc thành lập bản thân truyền thừa, loại người này, thông thường đều có nửa thân phận làm quan.

Diêu Tử Chiêm từng nói qua, cái gọi là giang hồ, đơn giản là đem hắc bạch hồng, các loại nhan sắc mân mê cùng nhau, giang hồ sao, kỳ thật chính là hồ nhão.

Loảng xoảng!

Quán môn Mã gia đao bị mở ra từ bên trong.

Mã Lão Ngũ khiêng liên hoàn đao Mã gia đi ra, phía ra là một đám đệ tử.

Nhìn bá tánh đang kinh hoàng chạy trốn trước mặt, Mã Lão Ngũ nở nụ cười.

Sư phụ cười, một đám đệ tử phía cũng cười theo.

Người, dù sao cũng phải ở một ít thời điểm, đi tìm một ít cảm giác tồn tại.

Thí dụ học sinh quậy nhất trường, thường thường làm các đồng học buồn cười, chẳng sợ bị thầy giáo đánh tét đit, trong lòng hắn vẫn sướng.

Đều sinh ra làm người, dù sao cũng phải tìm ra một ít cảm giác bất đồng cho bản thân.

Ví dụ như hiện tại, các ngươi hốt hoảng tán loạn, mà chúng ta. . .

Chính là chuẩn bị ngược dòng mà lên tìm Yến cẩu liều mạng!

Các bá tánh hàng xóm láng giềng càng hoảng loạn, ta đây càng trâu bò, không phải sao?

Mã gia đao quán, truyền thừa đã năm đời, nguyên nhân có thể truyền thừa ngay dưới chân Thiên tử, bởi đệ tử nhập môn của Mã gia đao quán là ba trăm, nhưng đệ tử ký danh lại hơn một ngàn, mà hầu hết đều có truyền thống tòng quân.

Đao pháp của Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở kỳ thật là phiên bản cải tiến của Mã gia đao pháp.

Đương nhiên, không phải nói v Mã gia đao quán, truyền thừa đã năm đời.

Mà bởi người sáng tạo ra Mã gia đao, thời trẻ vốn xuất thân là Bách phu trưởng Sở quân.

Từ đó về sau, truyền nhân của Mã gia đao, đều sẽ có hơn một nửa dấn thân vào quân lữ.

Đây là truyền thống.

Mã Lão Ngũ mang theo các đệ tử đi đến trước phố, trước phố có một đền thờ, đền thờ ghi ba chữ:

Phật thủ môn!

Phố này cũng gọi là Phật thủ phố.

Cách đây vài chục năm, Sở Hoàng đích thân ra ngoài du hành, khi đi gặp phải thích khách, một thị vệ họ Thôi suất lĩnh một đám binh sĩ đánh tan thích khách, sau đó càng lẻ loi một mình đuổi theo, ba ngày sau mang về thủ cấp của ba tên thích khách kia.,

Sở Hoàng hỏi hắn muốn ban thưởng cái gì, hắn nói, chỉ cầu có thể được truyền thừa.

Tên hộ vệ này am hiểu phật thủ, đây chính là một loại chưởng pháp, sau khi về cung, Sở Hoàng ngự bút tặng cho hắn ba chữ “Phật thủ môn”, cho phép hắn lập tông phái.

Chưởng môn nhân thế hệ này cũng là hậu nhân vị kia, người giang hồ gọi hắn là Thôi phật thủ.

Bởi Mã gia đao quán cũng gần nơi này, đều là môn phái giang hồ, cho nên lẫn nhau đều thỉnh thoảng có chút xích mích.

Mã gia đao quán?

Nơi nào?

Phật thủ môn đây!

Sỉ nhục!

Mã Lão Ngũ hét lớn:

-Phật gia đang lễ phật sao?

-Ha ha.

Một tiếng cười từ bên trong truyền ra.

Thôi phật thủ thân cao lớn, cổ mang một chuỗi phật châu, trong tay cầm một chuỗi bồ đề, dẫn một đám đệ tử đi ra.

-Còn đang nghĩ xem, nhìn Mã gia đao quán có dám ra mặt đối đầu với Yến nhân hay không, không tồi, không để ta thất vọng!

-Phi!

Mã Lão Ngũ phun một ngụm nước miếng trên mặt đất, nói:

-Ngươi mù mắt chó, Mã gia đao ta há bị dọa sợ? Yến cẩu hắn thì sao, Yến cẩu lợi hại, chẳng sẽ có thể ba đầu sáu tay ăn một đao của ta, còn có thể tiếp tục tung tăng nhảy nhót?

-Nhưng, Yến nhân cũng có dao bầu.

Dao bầu Yến nhân là một loại kiểu dáng của đao.

Đao Mã gia lại là một loại đao pháp.

-Mẹ nó, họ Thôi kia, đừng vội xem thường người, chờ lát nữa, nếu ta đây chặt đầu Yến nhân nhiều hơn, về sau con phố này sửa tên thành Mã gia phố!

-Ha ha, ta đây chẳng phải mệt?

-Còn tranh cái rắm, Cấm quân ngoài thành đã bại, Yến cẩu lập tức đánh vào rồi!

Lúc này một nam tử mặc đạo bào cầm trường kiếm trong tay mở miệng nói, phía sau hắn có một đám nhân sĩ giang hồ mặc quần áo bất đồng.

Kỳ thật bọn họ không tính là giang hồ nhân sĩ gì, bọn họ là người Tào bang, đạo sĩ cầm đầu kia, cũng hoàn toàn không thanh tâm quả dục, hắn họ Trần, nhân xưng là Trần Liên Hoa.

Bọn họ chuyên bảo kê một số bến tàu Điều giang, số lượng người đông đảo.

Ngày thường cũng sẽ làm một ít việc buôn bán, cũng cho vay tiền nặng lãi, bức không ít người ta cửa nát nhà, càng giúp một ít quan to hiển quý làm một ít chuyện đến bọn họ cũng cảm thấy ghê tay, để nhận được sự che chở bên trên.

Trần Liên Hoa một thân kiếm thuật cao siêu, thời trước lang bạt bến tàu Dĩnh Đô, chính là Ngũ phẩm kiếm khách, mấy năm nay ít lần ra tay, nhưng nghĩ đến kiếm thuật của hắn hẳn đã tịnh tiến lên một chút.

Nhân phẩm của Trần Liên Hoa rất kém cỏi, nhưng ngày lúc này, hắn có thể triệu tập huynh đệ Tào bang cùng nhau tới đây chuẩn bị giúp quan quân đánh Yến cẩu, ít nhất, không thẹn với tổ quốc.

Mã Lão Ngũ cùng Thôi phật thủ cũng không hề nói, mang theo nhóm đệ tử đi về phía bắc, trong lúc đó có không ít giang hồ tham gia, quy mô đội ngũ lập tức lên tận ngàn rưỡi.

Sở đô đủ lớn, dân cư đủ nhiều, hồ nước đủ nước mới có thể nuôi cá.

Chỉ là, khi nhóm người này chạy đến cửa nam, vừa lúc gặp được Sở nhân từ bên ngoài chạy tán loạn về, mặt sau, Yến quân theo sát, nhưng thật sự không có một tên nào xung phong liều chết lao vào, mà bước đầu tiên lựa chọn khống chế thành lâu.

-Mẹ nhà nó, giết, giết bằng được!

Mã Lão Ngũ quát.

Nhưng vô dụng, nhóm đào binh kia chỉ lo chạy vào thành, căn bản không tụ tập lại được.

Kỳ thật lúc trước một số Sở quân chạy tán loạn bên ngoài, có một nửa đầu có lanh lẹ, căn bản không chạy vào trong thành, mà chạy tán loạn ngay ngoài thành.

Bởi trong lòng bọn họ rõ ràng, bọn họ chính là đạo phòng tuyến cuối cùng của Sở đô đã vỡ rồi, tính chui về Sở đô, vậy có thể trông cậy vào ai bảo hộ đây?

Cho nên, lúc này quân trốn vào thành đều vô cùng ngây ngốc.

Yến quân đi theo nhóm Sở quân trốn vào thành kia chiếm được cửa thành, Mã Lão Ngũ mang theo một đám nhân sĩ giang hồ đi lên, lại bị tiễn nỏ của Yến nhân bắn.

Nhân sĩ giang hồ rốt cuộc không phải quân chính quy, một không phối hợp, hai không cung nỏ, ba không giáp trụ, bốn cũng không tấm chắn, uổng có một thân vũ lực, lại cố tình không phát huy ra.

Đồng thời, cùng với càng ngày càng nhiều Yến quân chiếm cứ cửa thành lâu, tuy rằng bọn họ không có lựa chọn một não xung phong liều chết tiến vào, nhưng nhìn cửa thành lâu càng ngày càng dày đặc hắc giáp, vô luận Mã Lão Ngũ hay Thôi phật thủ hay Trần Liên Hoa, đều tử bỏ ý tưởng lấy sức mạnh bản thân tranh đoạt cửa thành.

Bọn họ có thể đột tiến, nhưng sau khi đột tiến, người phía sau khả năng không theo kịp, đến lúc đó kết cục chờ đợi bọn họ chính là bị vây giết trong Yến quân.

Đúng lúc này một nam tử trung niên mặc quan bào màu lam giục ngựa đến, phía sau đi theo hắn chính là nha dịch tuần thành.

Chức vị tuần thành này, mỗi quốc gia đều có, kỳ thật tương đương với một đội ngũ trị an, không khác gì đồn công an thời hiện đại.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!