Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1372: TỔ MIẾU

Điền Vô Kính dừng lại bước chân.

Hắn không hài lòng.

Rất không vừa lòng.

Ngày thường, hắn là người thanh lãnh, nhưng lại không thích loại quạnh quẽ này, đặc biệt là vào lúc này.

Chỉ tiếc, vị Bá gia hiểu hắn nhất không ở nơi này, nếu không, không cần hắn mở miệng, tên kia sẽ giúp hắn.

Cho nên, ngay sau đó, đường đường Tĩnh Nam Vương Đại Yến, lại đứng đầu phố, hô:

-Sở nô, dâng đồ ăn.

. . .

-Để Tĩnh Nam Hầu thất vọng rồi, giờ phút nào Sở đô, chỉ còn lại cơm thừa canh cặn.

Phía trước xuất hiện một lão già cưỡi một con hạch trắng, lão già mặc trường bào xanh lá, tay phải cầm thanh xà quải trụ, tay trái được một nữ đồng nâng.

Văn thánh Diêu Tử Chiêm Càn Quốc, được tứ đại quốc phương đông công nhận là bậc đại sư.

Chữ hắn, thơ từ hắn, văn chương hắn, không cái nào đi ra không được giới văn nhân và quyền quý đón đọc.

Có điều, Đại Sở vẫn luôn có truyền thừa văn hóa riêng, mà gia tộc phụ trách cái này, chính là Cảnh thị.

Cảnh thị, gia nghiệp rất lớn, bọn họ không giống những quý tộc khác nuôi dưỡng tư binh, bởi chỗ dựa của bọn họ, không ở chỗ này.

Đại Sở giáo hóa, hiến tế, lễ nghi vân vân, Cảnh thị hoàn toàn xứng đáng là người có quyền lên tiếng.

Tang nhân vẫn luôn bị xưng là man di, tổ tiên Cảnh thị từng mang theo ba trăm tùy tùng, độc thân nhập đại trạch, giáo hóa một đám lại một đám bộ lạc Tang nhân về văn hóa và lễ nghi Đại Sở, để bọn họ nhận thức bản thân lạc hậu, quy phụ Đại Sở.

Đây chính là không chiến mà khuất phục người.

Dùng cách nói của người mù, đây mới thật sự là “Lấy đức thu phục người”.

Tiên Hoàng Hùng thị từng nói, Cảnh thị, tương đương với trăm vạn binh.

Cảnh thị lấy văn giáo, nói cho Tang nhân, tất cả của ác ngươi đều là lạc hậu, mà Đại Sở, các mặt đều là quang minh, đều là tiên tiến, tiện thể phân hóa ý thức phản kháng của Tang nhân, để bọn họ nghĩ rằng Sở nhân tới trợ giúp các ngươi trồng trọt, dạy các ngươi biết chữ, dạy dỗ các ngươi lễ nghi, tất cả đều cho các ngươi cuộc sống tốt đẹp hơn.

Do đó quên mất, diện tích đất đai Sở nhân đang chiếm chính là đất của tổ tiên ngươi, kỳ thật chính là cướp từ trong tay tổ tiên các ngươi, do đó quên mất biên cương, rất nhiều tôi tớ quân, chính là xuất thân từ các ngươi.

Do đó quên mất, nguyên bản vùng núi thuộc về các ngươi đã bị quý tộc Sở nhân thâu tóm, con sông cũng bị thuyền Sở nhân chiếm cứ.

Các ngươi muốn ăn cũng phải đến làm công cho quý tộc.

Đương nhiên, tất cả phải dưới tiền đề, ngươi phải đủ mạnh.

Khi ngươi đủ mạnh, ngươi có thể tận tình đùa bỡn bọn họ.

Cảnh thị thành công, cũng phải lập trên cơ sở Đại Sở vẫn luôn áp chế Tang nhân, bởi Sở quân cường thịnh, cho nên lời nói dối của bọn hắn mới có thể làm người ta tin phục.

Giống như Phiền Lực.

Miệng hắn thật ngốc, nhưng khi hắn giơ rìu lên, ngươi lập tức sẽ cảm thấy hắn nói rất nhiều lời, đều có đạo lý!

Ví dụ phản diện, chính là Càn Quốc.

Văn giáo Càn Quốc rất thịnh vượng, có thể nói đứng đầu tứ đại quốc phương đông.

Nhưng Yến nhân sẽ đi ngưỡng mộ văn hóa hắn sao?

Có Tam hoàng tử đầu têu, nhưng, sau đó hắn đã chết.

Ngay cả bá tánh tầng chót nhất Yến nhân, khi đều cập đến Càn Quốc, biểu tình vẫn rất khinh thường, khi ngươi không thể đánh, quân đội vô dụng, văn hóa ngươi chú định không phát ra được.

Trên mặt gia chủ Cảnh thị treo nụ cười đạm nhiên, nói:

-Kỳ thật sớm nên phát hiện, thật sự sớm nên phát hiện, nhưng cố tình, thật sự không ngờ, không ngờ. Vương thượng. . . Thật đúng là hùng chủ!

Đại Sở Nhiếp Chính Vương bị em rể hắn cũng chính là Bình Dã Bá Đại Yến vây ở Dương thành rất nhiều ngày,

Bởi vậy phân phối ra rất nhiều quân đội, quan viên, thợ thủ công vân vân.

Mà điều động những cái này đều phát sinh dưới tiền đề Nhiếp Chính Vương bị Yến quân vây khốn, có thể nói, che dấu rất kỹ.

Lão tổ Cảnh thị nói Sở đô này, để Tĩnh Nam Vương ngài thất vọng rồi, bởi nơi này, chỉ còn lại cơm thừa canh cặn, không giống như Ngọc Bàn thành, lấy ra chiêu đãi khách nhân.

Bởi tinh hoa chân chính, xác thật nói, tinh hoa bản thân Nhiếp Chính Vương cho rằng vậy. . . Đã sớm điều đi ra ngoài rồi.

Lão tổ Cảnh thị là nhân vật đã thành tinh, nhưng vào lúc này, một sớm tỉnh mộng, cũng không thể không tâm phục khẩu phục Nhiếp Chính Vương.

Khi bị quân đội đối thủ vây quanh, ngoài thành đều là hổ lang địch quốc, hắn vẫn có thể nhân cơ hội này, điều khiển Sở đô từ xa, làm chuẩn bị xây cơ sở mới.

Phục!

Thật sự phục.

Lão tổ Cảnh thị cười cười “Ha ha”, giơ lên thanh xà quải, nói:

-Tĩnh Nam Hầu ngài không cần thiết tiến vào, không, ngài lại cần thiết đến tiến vào.

Lão tổ Cảnh thị ngẩng đầu lên, nói:

-Người tới là khách, thế nào, nói chúng Sở nhân ta không có khả năng mất đạo đãi khách, chỉ tiếc, lão hủ ta, chỉ khiến Tĩnh Nam Vương ngài nếm độc rồi. Không biết, Tĩnh Nam Hầu ngài, có hãnh diện?

-Thối lui.

Tĩnh Nam Vương mở miệng nói.

Yến quân phía trước lập tức tránh ra con đường, Tĩnh Nam Vương chậm rãi tiến lên.

-Hiện tại Tĩnh Nam Hầu ngài lui ra ngoài, còn kịp.

Lão tổ Cảnh thị nói.

-Chú định đã đến rồi, hà tất lại dẫm một chân lên chậu than?

-Bổn Vương tới, chính vì thế.

Lão tổ Cảnh thị gật đầu, nói:

-Món này, khó được Tĩnh Nam Hầu ngài nguyện ý nhấm nháp, đây là, vinh hạnh lão hủ.

Nói xong, lão tổ Cảnh thị cúi đầu, nói với cháu giá bên người:

-Tới.

Nữ đồng nhìn về phía nam tử mặc giáp trụ uy vũ kia, mở miệng tụng thì thầm:

-Nhớ vãng tích, tổ tiên khổ; thiên tử lệnh, cầm tiết ra. . .

Đây là dân ca Sở nhân, được thêm chút nhạc vào, kể lại chính là, Sở hầu phụng lệnh Thiên tử Đại Hạ khai cương không dễ.

Cùng với nữ đồng niệm, lão tổ Cảnh thị ném quải trượng trên mặt đất.

Cả người chậm rãi quỳ sát xuống, tựa hồ khóc tựa hồ xướng:

-Thành đã dũng, lại dùng võ, mãi kiên cường, không thể lăng. Thân đã chết đề thần lấy linh, hồn phách. . .

Đột nhiên, có một cỗ vật luật chảy xuôi ra.

Một khắc này, phảng phất tòa thành này, lấy một loại hình thức sinh mệnh sống lại.

Nó ở chỗ này, ngồi xuống mấy trăm năm, trải qua không biết bao nhiêu thời gian, nhìn người dân nơi này, làm việc và nghỉ ngơi. . .

Nó là người chứng kiến, cũng là ký lục giả.

Điền Vô Kính đứng nơi đó, mặc cho tầm mắt bị che bên trong.

Xuất hiện một đám nam nhân mặc trường bào, hai tấn tóc phiêu dật, bọn họ tận tình hát vang, bọn họ mượn rượu tiêu sầu, bọn họ để chân trần, đạp lên trên gạch xanh này, nhảy, hoan hô, bừa bãi biểu đạt tình cảm ngày hôm nay.

Có người, cất cao ngâm tụng thơ từ, có người thì ngâm xướng khúc nhạc, có người càng trực tiếp, lấy ngọc bội ra nghịch.

Khi âm nhạc đến chỗ cao trào, ngọc bội vỡ vụn, rơi xuống đầy đất.

Người cầm ngọc bội ngồi xổm trên mặt đất, đau lòng khóc nức nở, người còn lại cất tiếng cười to, sôi nổi cởi bỏ đưa trang sức trên người đến.

Lại đến, lại đến, lại đến.

Tiếp tục tiếp tục!

Ong! Ong! Ong!!!!!

Tưng tòa bia đá thật lớn đột ngột từ mặt đất mọc lên.

Tổ miếu Sở nhân chia làm ba phần.

Ngoại trọng môn, sử dụng để hiến tế.

Nhị trọng môn, sử dụng cho đại lễ Hoàng thất, như để Tân hoàng đăng cơ.

Tầng sâu nhất kia, không phải người có công khai cương thác thổ, ngay cả Hoàng Đế, vẫn như cũ không được vào!

Tổ tiên Hùng thị biết lập nghiệp không dễ, cho nên mới lập quy củ này.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!